"Rất , con bé thực sự thiên phú," Thầy Lý gật đầu, "Cảm giác như truyền thống gia đình ."
"Chuyện hiếm thấy nha, ngờ con bé ở chỗ bà uy tín như ." Chồng thầy Lý .
"Là do năng lực con bé mạnh," Thầy Lý , "Sẵn tiện chỗ t.h.u.ố.c phối uống hết , sắp tới dùng chỗ t.h.u.ố.c ."
"Được, sắc t.h.u.ố.c cho bà." Chồng thầy Lý gật đầu, thành thạo lấy siêu t.h.u.ố.c sắc t.h.u.ố.c.
Cùng lúc đó, Tô Mạch trở về kho.
Lúc trong kho vẫn là Tô Hằng đang trông coi.
Tô Mạch , Tô Hằng quanh kho một vòng, khi cô cửa thì kinh ngạc : "Kim ngân hoa trong kho của em bán ít đấy."
"Mấy ngày nay buôn bán ạ," Tô Mạch , "Thầy giáo giúp em giới thiệu cho các bạn học cũ, những thầy hiện đang việc ở y quán, lấy một đợt hàng , giới thiệu tiệm của em cho khách nên bán thêm ít kim ngân hoa."
"Tốt quá, xem đại học của em học xứng đáng đấy." Tô Hằng .
"Chủ yếu là thầy giáo bụng ạ," Tô Mạch rạng rỡ, "Theo tình hình tiêu thụ hiện tại, còn bán ít nữa, giúp em xem thử quanh mảnh đất cũ xem ai cho thuê , thầu hết để trồng kim ngân hoa ."
"Được chứ," Tô Hằng gật đầu, " cứ đà thì thể việc cho em luôn ."
Nụ của Tô Mạch càng sâu hơn: "Em trả lương cho , một tháng một vạn tệ đủ ?"
"Đủ, đủ, chốt thế nhé, đợi em ăn lớn, sẽ việc cho em," Tô Hằng , giơ tay đồng hồ, "Thời gian sắp đến , bắt tàu cao tốc, bên em thiếu kim ngân hoa cứ gọi điện cho bất cứ lúc nào."
"Vâng, thong thả." Tô Mạch tiễn Tô Hằng tận cửa.
Sau khi Tô Hằng rời , Tô Mạch dọn dẹp kho, đặt thêm một đợt túi đóng gói mạng.
Sau đó, từ chiếc loa phóng đại truyền thông báo đơn hàng mới, cô bàn máy tính bắt đầu trao đổi với khách hàng.
Sau một thời gian "nổi nhẹ", việc kinh doanh của tiệm mạng dần định, trung bình mỗi ngày hai ba mươi đơn hàng.
Bình thường cô lên lớp, mỗi ngày tan học mới thể chuyện vài câu với khách, nhưng may mắn là khách quen đều tình hình của cô nên cũng quá để tâm.
Thỉnh thoảng gặp vài vị khách vì cô kịp trả lời mà thể đặt đơn, tuy cô cảm thấy nuối tiếc nhưng cũng quá để lòng.
Cứ như một tháng, thu nhập thuần của cô thể đạt hơn một vạn tệ, lúc nhiều thể đạt tới hai ba vạn tệ.
Trừ chi phí thuê nhà và thầu đất, thu nhập bình quân mỗi tháng của cô cũng đạt mười ngàn tệ.
Mức thu nhập tính là quá nhiều, nhưng đối với một sinh viên đại học nghiệp thì thực sự hề ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cp-thap-nien-70-tieu-dia-chu-co-khong-gian-tuy-than/chuong-135.html.]
Cùng lúc đó, Tô Hằng cũng giúp cô thầu thêm những mảnh ruộng mới, thuê trồng một đợt kim ngân hoa mới, như đợi đến sang năm sẽ một lứa kim ngân hoa mới trồng .
Cứ như thế, ngày tháng bình lặng trôi qua từng ngày.
Tô Mạch kế hoạch cho những ngày khi nghiệp, khi ở trường cô cũng nỗ lực học hỏi một kiến thức chẩn đoán bệnh tật cơ bản, hầu như lĩnh vực nào cũng liên quan.
Lúc rảnh rỗi bình thường, cô cũng ôm theo những cuốn sách liên quan để học thuộc lòng, phấn đấu khi nghiệp thể trở thành một bác sĩ phòng khám đủ tư cách.
Tuy nhiên trong quá trình , cô cũng thỉnh thoảng sang thế giới bên khám.
Tình hình phát triển của hai thế giới giống , y học phát triển cũng sự khác biệt, nhiều căn bệnh nắm rõ ở hiện đại thì ở thập niên 80 mức độ hiểu vẫn rõ ràng lắm.
Tô Mạch dựa kiến thức y học hiện đại của chẩn đoán một căn bệnh phổ biến, cộng thêm phẩm chất d.ư.ợ.c liệu trong tay cô cao, cùng một đơn t.h.u.ố.c nhưng d.ư.ợ.c liệu trong tay cô sắc hiệu quả cũng hơn.
Vì lý do , bệnh nhân đến phòng khám xem bệnh khi uống t.h.u.ố.c đa phần đều hài lòng, thuận lợi tạo dựng danh tiếng cho phòng khám.
Bệnh nhân đến phòng khám đông lên, đương nhiên cũng bận rộn hơn, Triệu Tình Tình do dự mấy tháng, cuối cùng vẫn xin nghỉ việc ở bệnh viện để đến phòng khám giúp cô.
Lương ở phòng khám sẽ cao hơn một chút, nhưng phúc lợi tương đối bằng bệnh viện công, Triệu Tình Tình thấy vấn đề gì, việc hăng say.
"Cậu bảo tớ nên học bổ túc văn hóa ở trường ban đêm ? Lấy cái bằng gì đó?"
Một ngày khác Tô Mạch khám, khi Triệu Tình Tình liền lập tức gật đầu: "Tớ thấy đấy, hiện tại nhiều nơi đều cần bác sĩ, nếu thể học thì cũng thể khám, tới lúc đó tớ sẽ sắp xếp một phòng khám riêng cho trong phòng khám ."
"Vậy tớ ," Triệu Tình Tình gật đầu, "Không tại đây thấy học khó quá, giờ lớn thấy học dường như khó như tưởng tượng."
Tô Mạch : "Có lẽ vì hiện tại động lực hơn ."
Thành tích của Triệu Tình Tình tuy tính là nhưng so với lứa sinh viên đại học đầu tiên, lứa sinh viên đó vốn là nghìn quân vạn mã qua cầu độc mộc, những cuối cùng thi đậu đại học cơ bản đều là những nhân tài kiệt xuất.
Cô thể cùng Tô Mạch học xong trường ban đêm, lấy bằng nghiệp thì chứng tỏ bản cô quá ngốc.
Hơn nữa hiện tại cô rõ học xong sẽ tiền đồ hơn, đương nhiên sẵn lòng bỏ nhiều tâm tư hơn việc học, cộng thêm hàng ngày cô cũng thể tiếp xúc với nhiều bệnh nhân hơn, hiểu rõ một tình trạng bệnh tật, nên khi kiến thức trong sách càng thu hoạch nhiều hơn.
Nhờ , cô tự nhiên thấy việc học nhẹ nhàng và cũng dễ dàng tiếp thu kiến thức hơn.
Nhận sự tán thành của Tô Mạch, Triệu Tình Tình cũng nhanh ch.óng quyết định ý định học nâng cao, đến trường đại học gần đó học ban đêm.
Trương Lâm và Lưu Khê vẫn ở trạm y tế nhà máy dệt, hai ý định học nâng cao, nhưng với tình hình của họ, cho dù nhà máy dệt thiết lập trạm y tế thì họ đến bệnh viện y tá cũng khó.
Tô Mạch ép buộc suy nghĩ của họ, vì đó là con đường họ chọn nên cô sẽ nhiều.