Hồi mới về thời gian đầu, Triệu Tình Tình thấy ở nhà chỗ nào cũng , dù cả gia đình chen chúc một chỗ nhưng ít là ở thành phố, vẫn hơn hẳn ở nông thôn.
qua vài năm chung sống, cộng thêm nhân sự trong nhà đổi, cô bắt đầu dần cảm thấy mất kiên nhẫn.
“Bây giờ dù là ngày nghỉ cũng chẳng về nhà, tại trong nhà đổi nhỉ? Hồi nhỏ chẳng đều ,” Triệu Tình Tình sắc mặt khó coi, “Mình thật đấy, thế lúc chẳng thèm về nữa, dù ở đây y tá cũng .”
“Hiện tại hộ lý trưởng thích ?”
“Thích chứ,” Triệu Tình Tình lập tức đáp, ngẩng đầu Tô Mạch, “Đây là công việc thích nhất hiện nay, nếu vì còn nghỉ ngơi, hận thể ở lì trong bệnh viện mãi thôi, nhưng thể coi bệnh viện là nhà ?”
Tô Mạch Triệu Tình Tình.
Một lúc cô : “Hay là ngoài ở ? Đừng ở ký túc xá bệnh viện, cứ thuê một căn nhà ngay cạnh bệnh viện .”
Trong ký túc xá đông , cô đoán Triệu Tình Tình cũng sẽ thích.
Triệu Tình Tình đột nhiên cô: “Liệu ?”
“Cậu thấy ?” Tô Mạch hỏi ngược .
Triệu Tình Tình suy nghĩ nghiêm túc, bỗng nhiên bật dậy: “Ôi chao, nghĩ nhỉ, cảm ơn nhé Mạch Mạch, thấy thế đấy, hiện tại lương cao, dù ngoài ở cũng chẳng vấn đề gì!”
“ nhất là tìm căn nhà nào an một chút,” Tô Mạch tiếp, “Cậu đấy, trong tay d.ư.ợ.c liệu, sẵn lòng tiện đường giúp mang lên thành phố bán ?”
Tiệm t.h.u.ố.c trấn thể tiêu thụ hết bộ d.ư.ợ.c liệu trong tay cô.
“Mình sẵn lòng, sẵn lòng quá chứ,” Triệu Tình Tình lập tức đồng ý, đôi mắt sáng rực, “Cậu yên tâm, nhất định sẽ giúp, Mạch Mạch, đúng là phúc tinh của , đại phúc tinh!”
Chương 69 Không khí
Số lượng d.ư.ợ.c liệu trong tay Tô Mạch hề ít, thời gian qua vì nâng cao sản lượng kim ngân hoa, cô trồng nhiều kim ngân hoa trong vườn t.h.u.ố.c nhỏ của , ngoài còn nhân sâm.
Bên cạnh hai loại đó, cô còn trồng thêm một d.ư.ợ.c liệu giá trị khá như phục linh, đảng sâm, nhụy hoa nghệ tây, linh chi, v.v.
Mặc dù nhu cầu về d.ư.ợ.c liệu của tiệm t.h.u.ố.c trấn khá lớn, nhưng bản tiệm t.h.u.ố.c cũng nguồn nhập hàng khác, Tô Mạch chỉ cần cung cấp một phần là , dư đều lưu trữ trong gian nhỏ của cô.
Triệu Tình Tình ở thành phố, tương đối mà nhu cầu về d.ư.ợ.c liệu Trung y ở thành phố sẽ cao hơn, cộng thêm việc bản cô việc trong bệnh viện, những kênh kết nối tương ứng, việc đẩy hàng cũng sẽ dễ dàng hơn.
“Đến lúc đó sẽ thu xếp, mang về bán, sẽ trích một phần lợi nhuận cho , như ?” Tô Mạch hỏi.
Triệu Tình Tình hộ lý trưởng trong bệnh viện, bản lương cũng quá thấp, nhưng vì cô định dọn ngoài ở, chút lương vẫn còn quá ít.
Cho nên khi Tô Mạch , Triệu Tình Tình lập tức đồng ý ngay: “Được chứ, tin , để giúp bán d.ư.ợ.c liệu là đang giúp , nhất định sẽ bán thật giúp .”
Tô Mạch mỉm : “Yên tâm , d.ư.ợ.c liệu của chắc chắn là loại .”
Triệu Tình Tình cũng , liên tục gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cp-thap-nien-70-tieu-dia-chu-co-khong-gian-tuy-than/chuong-123.html.]
Hai chốt xong việc , Tô Mạch nhanh ch.óng soạn một đợt d.ư.ợ.c liệu, lúc Triệu Tình Tình về thành phố, cô nhân cơ hội gửi kim ngân hoa, tiện đường nhờ Cao Lan Tú mang d.ư.ợ.c liệu đến cho Triệu Tình Tình.
Trước khi xe tải khởi hành, Cao Lan Tú ở ghế phụ, thò đầu cửa sổ chuyện với Tô Mạch: “Lần đến, cô thể chuẩn cho nhiều hạt hướng dương một chút ?”
“Chị Lan Tú hạt hướng dương ?” Tô Mạch ngẩng đầu hỏi.
“Ừ, xem ở thành phố , hạt hướng dương nhà khác bằng của cô, thử rang lên tiện đường bán một ít, ?” Cao Lan Tú hỏi.
Cao Lan Tú cũng Tô Mạch lấy nhiều nguồn hàng như , nhưng bà bản lĩnh của Tô Mạch, cô thể trồng cả một vùng kim ngân hoa lớn như , còn kéo cả hai làng cùng với , chứng tỏ thực sự năng lực.
Người cô tiếp xúc cũng nhiều, thêm những đường lối khác cũng là chuyện bình thường.
“Được chứ, chị bao nhiêu cân?” Tô Mạch hỏi.
“Trước mắt cứ lấy một hai trăm cân , chỗ cô bao nhiêu lấy bấy nhiêu, hai ba trăm cân, ba năm trăm cân đều thể tiêu thụ hết, hạt hướng dương của cô , bán chạy lắm.” Cao Lan Tú nghiêm túc .
Tô Mạch : “Vừa nãy còn một hai trăm cân, chớp mắt cái thành ba năm trăm cân ?”
Cao Lan Tú cũng theo: “Thì chẳng sợ cô nhát gan .”
Tô Mạch gật đầu: “Được, để loanh quanh xem , nếu sẽ thu gom cho chị, dù chị Lan Tú cũng bạo gan mà.”
Hướng dương trồng đất ruộng bình thường, chiếm dụng tài nguyên của vườn t.h.u.ố.c, đằng nào bình thường cô cũng chỉ trồng ít rau củ nọ, cùng lắm là khi Cao Lan Tú đến thì trồng thêm nhiều hướng dương một chút.
Giá hạt hướng dương đắt, Cao Lan Tú lấy nhiều, cô cũng kiếm thêm một khoản.
Thời gian tới căn nhà ở làng và căn nhà thị trấn đều dọn dẹp xong, là một khoản tiền lớn, trong tay cô vẫn tích góp thêm chút tiền.
Sau nếu cơ hội, cô vẫn lên thành phố mua nhà.
Bởi vì theo những gì cô đây, những căn nhà đắt nhất chắc chắn vẫn là ở thành phố.
Hồi nhỏ cô theo bố thuê nhà khác, mỗi tháng đều tốn ít tiền, mỗi đến kỳ đóng tiền nhà, bố đều lo lắng, nếu cô thể nhà ở thành phố, đợi Tĩnh Tĩnh lớn lên, cuộc sống sẽ lo toan quá nhiều nữa.
giờ nghĩ những chuyện vẫn còn sớm.
Cô ngẩng đầu Cao Lan Tú: “Chị Lan Tú thong thả, phiền chị .”
“Phiền phức gì chứ, chúng cũng kiếm tiền mà,” Cao Lan Tú , “Yên tâm, nhất định sẽ mang đồ của cô đến tận tay .”
Tô Mạch mỉm gật đầu, lùi vài bước để xe tải từ từ lăn bánh.
Thời gian đó, cô vẫn giữ liên lạc với Triệu Tình Tình, hoặc là thư, hoặc là gọi điện thoại.
Hiện nay tỷ lệ phổ cập máy điện thoại ở thành phố đang dần tăng lên.