[Không CP] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-01-19 04:24:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời quang mây tạnh, phong đỏ như lửa.

Khi Giang Ý đến sơn môn Thương Linh Tông, nơi đó là biển tấp nập, vai kề vai chân nối gót, tất cả đều chen chúc một chỗ, ngửa đầu quang ảnh kim bảng treo lầu bài môn của tông môn.

Trên đó nét chữ như rồng bay phượng múa, là tên . Từ trái sang lượt là trăm vượt qua nhiệm vụ khảo hạch Thăng Tiên hội , mười cái tên đầu tiên phông chữ lớn và nổi bật hơn hẳn.

Giang Ý liếc mắt một cái liền thấy tên , xếp thứ năm, bốn đầu lượt là Tân Vô Song, Triệu Thương Vân, Thẩm Bồ Ninh và Thương Thời Tự.

Giang Ý mấy để tâm đến thứ hạng, chen lên phía đám đông, trình phận lệnh bài cấp khi giao nhiệm vụ . Sau khi kiểm tra sai sót, vị t.ử áo xanh lời chúc mừng, hiệu cho Giang Ý sang đình hóng mát bên cạnh chờ đợi.

Xích Tùng T.ử lầu bài môn, từ xa thấy Giang Ý liền mỉm gật đầu.

Trong đình lúc hơn hai mươi , đều là những thiếu niên mười mấy tuổi, hăng hái bừng bừng, kiêu ngạo hơn , ai cũng thấy thuận mắt, đến con ch.ó ngang qua chắc cũng tát cho hai cái, khiến Giang Ý khỏi cảm thán.

“Rừng thơm lá mới giục lá cũ, sóng dồn sóng dòng trường giang.”

Kẻ " già" như nàng khó mà hòa nhập , bèn lấy chiếc ghế nhỏ của , dựa lưng xuống, vân vê ngọc giản ảo thuật kèm với Thanh Ảnh Kiếm.

“Ngươi chính là cái tên Giang Ý ?”

Một thiếu niên lỗ mãng tu vi Luyện Khí tầng bảy khoanh tay tới, từ cao xuống, dùng lỗ mũi để dò xét Giang Ý.

“Có chuyện? Đừng , , cút!” Giang Ý vô tình liếc trắng mắt.

Thiếu niên lỗ mãng hạ tay xuống, tức giận nắm c.h.ặ.t thành quyền: “Ngươi! Ngươi dám dùng cái tên , ngươi so với vị tiền bối đúng là một trời một vực, thật là điềm nhiên hổ.”

Hả?

Cái đúng là bà lão chui tổ kén, lão nương buồn c.h.ế.t mất. Cái cớ bắt nạt khác của lũ trẻ bao giờ cũng ngây ngô như , chắc là thấy tu vi nàng thấp nên lấy nàng lập uy mặt đây mà?

“Thì ?”

“Nếu là ngươi, liền sớm đổi...”

ngươi !”

Giang Ý "hù" một tiếng bật dậy, đuôi mắt nàng mang theo ý nhưng lạnh lùng sắc bén, áp lực tỏa cùng một đẳng cấp.

“Cũng nếu như, bởi vì ai hỏi ngươi, cũng chẳng quan tâm. Quản chuyện của chính , đừng ép tát ngươi mặt bàn dân thiên hạ!”

“Ta... Ta quyết đấu yêu linh với ngươi!” Thiếu niên lỗ mãng mất mặt, tức giận thôi.

“Không cần !”

Giang Ý trầm giọng quát khẽ, tiếng kiếm reo vang rền.

Một luồng thanh quang đột nhiên lướt qua cổ thiếu niên nọ, tầm của tức khắc trời đất cuồng.

Thiếu niên trơ mắt thể mất đầu của sững ở đó, mà Giang Ý tay cầm thanh trường kiếm màu xanh, mím môi, vẻ mặt hờ hững tùy ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cp-ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-luoi/chuong-41.html.]

Kiếm thật nhanh!

“A a a! Đầu của ! Đầu của rơi !!”

Thiếu niên nọ lúc mới kịp phản ứng, thất thanh la hét, vung vẩy hai tay bò lăn đất tìm đầu.

Ít nhất theo cái của , đầu rơi, nhưng trong mắt những xung quanh, đầu vẫn còn nguyên cổ, chỉ đang phát điên quỳ rạp xuống đất sờ soạn lung tung.

Giang Ý vung kiếm , một thiếu niên mặc hắc y đang khoanh tay trong đám đông đồng t.ử chấn động, buông tay kinh ngạc về phía Giang Ý.

“Cái cổ khá , đáng tiếc đỉnh là cái đầu lợn.”

Giang Ý sảng khoái, Thanh Ảnh Kiếm nữa hóa thành trâm cài tóc, để ý đến những ánh mắt khác xung quanh, xuống tiếp tục đ.ấ.m chân sưởi nắng, nghịch ngọc giản ảo thuật.

Đối mặt với sự khiêu khích của đám nhóc con , nàng xưa nay vốn lười để ý, nhưng hôm nay thì khác. Đây là đầu nàng gặp gỡ các đồng môn tương lai, nếu ai cũng nghĩ nàng dễ bắt nạt thì sẽ chẳng ngày nào yên , nhất định ngay từ đầu khiến tất cả rằng, đừng đụng nàng!

Kiếp lăn lộn trong đám trẻ mồ côi, quy tắc ngầm Giang Ý hiểu rõ hơn ai hết.

Chỉ hy vọng khi tông thể đóng cửa ngủ kỹ, nhiều chuyện thị phi sóng gió.

Nàng, Giang Ý, tính tình nhưng còn giữ mặt mũi, giờ đây chẳng những tính tình mà còn cần mặt mũi nữa!

 

Chương 17: Đệ t.ử ngoại môn

Một canh giờ , một trăm tên bảng tập hợp đầy đủ.

“Mở sơn môn, lên Thanh Vân!”

Xích Tùng T.ử quát nhẹ một tiếng, các t.ử dạt hai bên.

Gió nhẹ hây hây, sương mù lãng đãng trong rừng dần tản , một con đường bậc thang uốn lượn lên dần hiện mắt .

Nắng sớm dát vàng, những bậc đá xanh lấp lánh rạng rỡ.

“Bần đạo Xích Tùng T.ử mặt chư vị tiểu hữu bái biệt bạn bè. Chuyến Thương Linh vấn tiên, đường đạo hiểm trở gian nan, hẹn ngày về, mong chư quân tự bảo trọng!”

Mọi cùng bái, đưa tiễn nén lệ, mang theo ánh mắt thiết tha đám thiếu niên khoác kim hà, dẫm lên Thanh Vân Giai, dần dần xa, thẳng bước lên mây.

Các t.ử áo xanh cưỡi hạc về tổ, tiếng hạc kêu trong trẻo phá tan sự tĩnh lặng của núi rừng.

Xích Tùng T.ử phía , Giang Ý đút tay ống tay áo, lười nhác ở cuối đội ngũ.

Thanh Vân Giai dẫn thẳng đến chủ điện của chủ phong Thương Linh Tông, tổng cộng chín ngàn chín trăm chín mươi chín bậc. Hai bên bậc thang nhiều đường rẽ xuyên qua các thung lũng rừng cây, thể dẫn đến địa giới của mười hai ngọn núi khác trong tông.

Có những tu sĩ thiếu niên mặc áo xanh cưỡi bạch lang to lớn dũng mãnh, chạy nhanh thành từng đàn tán rừng, tràn đầy nhựa sống.

 

Loading...