Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá SIêu Vượng Phu - Chương 874: Ngoại truyện - Không đáng tin

Cập nhật lúc: 2026-01-14 16:05:33
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện của Đản Bảo cả nhà đều .

 

Mọi đều tức giận, đặc biệt là Duệ Bảo, với tư cách là cả, hận thể tống mấy kẻ rỗi bao tải đ.á.n.h cho một trận.

 

nghĩ đến tính cách của em gái hạng cam chịu nên đành kìm nén .

 

Không ngờ chuyện nực đến nhanh như .

 

Mấy ngày lên triều Tết, hai em thấy mấy vị đại nhân đều mỉm hỏi thăm ân cần.

 

Tiện thể hỏi xem nam nhân ban thưởng dễ dùng , hài lòng ?

 

Có cần thêm vài nữa ?

 

Mấy vị đại nhân như ngậm bồ hòn ngọt, đắng cay mà dám .

 

Nhất là khi Quân chủ chỉnh đốn cho một trận, ai nấy đều như rau héo, bủng hẳn.

 

Cộng thêm sự "hỏi thăm" của Duệ Bảo và Cảnh Bảo, thế là tất cả đồng loạt "đổ bệnh".

 

Duệ Bảo lúc mới thấy tâm trạng khá hơn đôi chút, buổi triều cuối cùng của năm, liền trở về nhà.

 

Trong nhà, Đản Bảo đang trò chuyện với đại tẩu và nhị tẩu, cả Tề Minh và Giang Miểu Miểu ở đó.

 

An Dật Du, Cố Trầm, cả vợ chồng Triệu Vĩnh Ngôn, đều dẫn con cái đến, tụi nhỏ chạy nhảy lung tung, đứa đứa , cả sân nhà nhộn nhịp vô cùng.

 

Duệ Bảo bước cửa thấy cảnh thì sững .

 

Nhà đây là vỡ tổ trẻ con ?

 

Sao mà lắm trẻ con thế ?

 

"Duệ Bảo, cuối cùng cũng về , đang bảo , chúng đ.á.n.h mấy lão già cầm đầu một trận , cho bọn họ bớt ăn rỗi quản chuyện bao đồng!"

 

Người lên tiếng là Tề Minh, giờ cũng là vương , cùng Giang Miểu Miểu ngày ngày chí ch.óe nhưng cuộc sống cũng mặn nồng.

 

Có điều từ khi cha, chẳng còn giữ kẽ gì nữa, quân doanh về nên lời thô ráp hẳn .

 

Duệ Bảo chậc một tiếng: " cũng từng tuổi , mặt tụi nhỏ đừng 'Bảo' 'Bảo' nọ với nữa, gọi thì gọi Cảnh Bảo với Đản Bảo ."

 

Cảnh Bảo và Đản Bảo đồng loạt lườm một cái.

 

Duệ Bảo đám trẻ con một lượt, lớn nhất vẫn là con trai - Tiêu Trạch.

 

Thấy thằng bé đó dáng vẻ chững chạc, hài lòng gật đầu: "Con là cả, dẫn dắt các em cho , mấy đứa nhỏ giao hết cho con đấy."

 

Tiêu Trạch: "..."

 

Chẳng gì luôn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khoi-dau-bang-goi-thuoc-chuot-the-tu-danh-da-sieu-vuong-phu/chuong-874-ngoai-truyen-khong-dang-tin.html.]

Đản Bảo lên tiếng: "Cha ạ, chẳng bảo năm nay cùng đón Tết , sắp Tết đến nơi mà vẫn về ạ?"

 

Năm thứ hai khi cô thành , Ôn Xảo Nương và Tiêu Húc dắt ngao du sơn thủy, còn rủ thêm cả nhóm Tề Ngọc Toản, Minh Nguyệt, Phi Loan Quận Chúa và An Tu Văn cùng.

 

Thế mà hai năm trôi qua, năm nay là sẽ về ăn Tết cùng .

 

Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.

Lời dứt, Tề Dụ bước .

 

"Anh nhận tin báo là đang đường về , nhưng mà lời tin ."

 

Năm ngoái lúc ăn Tết cũng thế, kết quả Tết đến chẳng thấy , cho cả đám leo cây một vố đau điếng.

 

“Chà, đại bận nhân mà cũng thời gian ghé qua Công Chúa Phủ cơ đấy? Không lo mà khai chi tán diệp ?” Duệ Bảo nhướng mày trêu chọc.

Tề Dụ vội vàng chắp tay: “Đại cữu ca đừng nhạo nữa, chẳng cành lá đầy sân đây , cần gì đến lượt nữa.”

 

Nhìn lũ trẻ chạy nhảy khắp sân, đông đúc thế , cần để Đản Bảo sinh thêm nữa gì.

 

“Đặc biệt là thằng bé Tiêu Trạch , từ nhỏ đích nuôi dạy bên cạnh, kế thừa đại thống thành vấn đề.

 

Nói thật lòng, cũng chút ngưỡng mộ cha , chỉ đưa Vô Song cùng du sơn ngoạn thủy cho thảnh thơi.”

 

Thú thật, nếu vì Tiêu Trạch còn quá nhỏ, Tề Dụ sớm nảy ý định truyền ngôi .

 

Những khác trong sân, ngoại trừ Đản Bảo, ai nấy đều thầm giật kinh hãi lời đó.

 

Sau phút ngỡ ngàng, Duệ Bảo bật : “Được đấy, đến lúc đó chúng lập thành một đoàn cùng luôn!”

 

“Đi , hôm nay khó khăn lắm mới tụ họp đông đủ thế , chúng đ.á.n.h bài thôi!

 

Lát nữa thì ăn lẩu, ăn đồ nướng, nhân tiện náo nhiệt một bữa cho trò, cứ giao lũ trẻ cho Tiêu Trạch trông là !”

 

Tề Dụ gật đầu tán thành: “Rất lý.”

 

Tiêu Trạch: “...”

 

Cậu bé Tiêu Trạch nhỏ tuổi đám lớn bá vai bá cổ thành từng nhóm, chẳng ai thèm ngó ngàng đến , chỉ bất lực thở dài một tiếng.

 

Cứ , đúng là một lũ cha chẳng đáng tin chút nào, xem Tiêu Trạch thì xong mà.

 

Vừa mới thở dài xong, cảm thấy đùi ai đó ôm chầm lấy.

 

Cúi đầu xuống, hóa là cô con gái nhỏ của Tề Minh – Song Song quận chúa.

 

Cô bé để hai chỏm tóc nhỏ đầu, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy vẻ ngây thơ.

 

Cái tên Song Song là do Tề Minh mặt dày mày dạn, nài nỉ mãi Tề Dụ mới chịu ban cho đấy.

 

lúc , giọng của Ôn Xảo Nương vang lên từ phía xa: “Vừa mới cửa thấy các con đang xì xào bàn tán về bọn , chẳng về đây ?”

 

Câu chuyện vẫn còn tiếp diễn.

 

HẾT TRUYỆN.

Loading...