Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá SIêu Vượng Phu - Chương 439: Cái chết của Quốc sư

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:15:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cái gì?"

 

"Người biến mất ?!"

 

Vô Tiết đang nghỉ ngơi, nhận tin thì ngay cả giày cũng kịp xỏ lao ngoài.

 

Nhìn căn phòng trống rỗng, đó tức giận đến bốc hỏa: "Lũ ăn hại!

 

Bao nhiêu canh gác tầng tầng lớp lớp thế mà để cô trốn mất!

 

Hả!

 

Làm thể!"

 

"Tìm !

 

Mau tìm!

 

Khó khăn lắm mới đưa tới đây, sắp về tới nước Sở để mất dấu ?"

 

Vô Tiết gần như phát điên.

 

Ngay mắt , một con bằng xương bằng thịt cư nhiên biến mất tăm.

 

Rõ ràng chỉ thiếu một chút nữa thôi, Ôn Xảo Nương theo về nước là thể vì mà tận dụng .

 

Hắn thậm chí nghĩ đến việc phong nàng Quý Phi, ngay cả đứa trẻ trong bụng nàng, chỉ cần nàng ngoan ngoãn lời, cũng sẽ đối đãi t.ử tế.

Chỉ cần nàng chịu ở bên cạnh ! Hắn thể ban cho nàng vinh dự một vạn .

 

Hắn phí bao công sức, kết quả là biến mất !

 

“Chủ t.ử, đàn bà quá tà môn, thuộc hạ chắc chắn hề ai ngoài, rốt cuộc nàng mà biến mất .” Thân tín của Vô Tiết cứng đầu lên tiếng.

 

Thậm chí gã còn cảm thấy lưng chút phát lạnh.

 

Chủ t.ử suốt dọc đường đều dùng xiềng xích khóa c.h.ặ.t phụ nữ , nàng lẽ là thứ yêu tà gì đó .

 

Chắc là , yêu tà thể mang bụng bầu .

 

Khi bình tĩnh , khớp ngón tay Vô Tiết bóp kêu răng rắc: “Đi ngoài tìm, tìm ở khu vực lân cận, nàng nhất định xa!”

 

Mới chỉ trong chớp mắt, Ôn Xảo Nương dù ba đầu sáu tay cũng thể chạy xa .

 

“Rõ.” Thân tín nhận lệnh rời .

 

Nhận tin tức, Quốc Sư cũng tới, căn phòng trống rỗng im bất động.

 

“Quốc Sư, chỗ nào , là huyền thiết tác dụng?” Vô Tiết cũng trong phòng.

 

Ôn Xảo Nương thật sự quá gian giảo, chừng suốt dọc đường đều là giả vờ với .

 

Cái xiềng xích đó lẽ chẳng hề hạn chế năng lực của nàng, chỉ là cố ý trêu đùa thôi.

 

“Không thể nào, đó là món đồ sư phụ để .

 

Năm xưa sư phụ từng gặp một dị thế chi hồn, chỉ điều đó ngụy trang quá giỏi, đến khi sư phụ định tay bắt giữ thì đó c.h.ế.t !”

 

sẽ dùng thuật truy tìm xem nơi ẩn náu của nàng , nàng chắc chắn chạy xa .”

 

Quốc Sư dùng đôi mắt đen trắng chằm chằm căn phòng, linh hồn đến từ thế giới khác nhất định đang ở gần đây.

 

“Được.”

 

Vô Tiết lùi ngoài cửa, đóng cửa .

 

Quốc Sư khi phép thích ngoài ở đó, Vô Tiết dù là Thái T.ử cũng tuân thủ quy tắc .

 

Quốc Sư từ trong lòng lấy một chiếc mai rùa to bằng lòng bàn tay, lắc lắc trong tay tung , mai rùa rơi xuống bên chân bàn.

 

“Ra đây , cô đang ở trong phòng .”

 

Giọng của Quốc Sư dứt, Vô Tiết bên ngoài định đẩy cửa nhưng nhịn .

 

Trong phòng bất kỳ tiếng động nào, Quốc Sư cau mày.

 

Chẳng lẽ cảm giác của sai ?

 

Ngay khi Quốc Sư chuẩn cúi xuống nhặt mai rùa, một lưỡi d.a.o thép trực tiếp từ phía cứa đứt cổ họng ông .

 

Máu tươi tức thì phun trào, Quốc Sư gắt gao bịt lấy cổ .

 

“Cô...”

 

Quốc Sư ngay cả một lời cũng thốt , nhát d.a.o tiếp theo đ.â.m xuyên tim ông .

 

Ôn Xảo Nương cầm tay một con d.a.o Thụy Sĩ, đôi mắt chút ấm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khoi-dau-bang-goi-thuoc-chuot-the-tu-danh-da-sieu-vuong-phu/chuong-439-cai-chet-cua-quoc-su.html.]

Nàng chờ đợi thời cơ , cũng may sợi xích đủ dài nàng mới thể thuận lợi tay.

 

Để bảo đảm an , Ôn Xảo Nương khuấy nát trái tim của Quốc Sư.

 

Trong lúc việc , nàng còn cầm chiếc mai rùa trong tay liên tục gõ lên bàn để tạo tiếng động.

 

Xác định c.h.ế.t thể c.h.ế.t thêm nữa, Ôn Xảo Nương tìm thấy chìa khóa Quốc Sư, mở khóa xiềng xích tay .

 

Sau đó, nàng nhanh ch.óng biến mất gian chung cư.

 

“Quốc Sư!

 

Ông chứ?”

 

Vô Tiết ở ngoài cửa thấy tiếng gõ dứt liền cất tiếng hỏi.

 

Một lúc lâu vẫn động tĩnh.

 

Sắc mặt Vô Tiết biến đổi, lập tức đẩy cửa xông .

 

Máu tươi lênh láng khắp sàn, Quốc Sư ngửa đất sớm tắt thở, bên cạnh ông là một chiếc mai rùa vỡ vụn.

 

“Quốc Sư!”

 

Vô Tiết cảnh mà tức đến nổ mắt: “Ôn Xảo Nương, cô bước đây cho !”

 

“Ôn Xảo Nương!”

 

Vô Tiết gào thét như điên dại, kết quả nửa lời đáp .

 

Trốn trong căn hộ, Ôn Xảo Nương thấy tiếng Vô Tiết thì lạnh.

 

Nàng ngốc mới ngoài.

 

Đeo xiềng xích lâu như , dị năng của nàng ít nhiều ảnh hưởng, thể g.i.ế.c hết ngần .

 

Hiện giờ ngoài chẳng khác nào tự chui đầu lưới, dù võ công cao đến nàng cũng thể chống thiên quân vạn mã, hơn nữa nàng thể đem đứa trẻ trong bụng mạo hiểm.

 

Vô Tiết điên cuồng hồi lâu, đôi mắt đỏ ngầu, triệu tập tất cả lực lượng thể huy động: “Thông báo cho tất cả, tăng thêm nhân thủ tìm, nàng là một phụ nữ mang thai, chạy xa !”

 

...

 

Lúc là giữa trưa, mặt trời tỏa nắng ấm áp, còn lạnh lẽo như .

 

Tại một gốc cây du trơ trụi, Ôn Xảo Nương vịnh cây thở dốc.

 

Không gian chung cư của nàng nhược điểm là khi trốn thì thể di chuyển, chỉ thể dừng tại chỗ cũ.

 

Nàng tận dụng lúc sơ hở nhất để g.i.ế.c c.h.ế.t hai thuộc hạ của Vô Tiết bỏ chạy.

 

Người của Vô Tiết truy đuổi như lũ ch.ó dại, nàng chạy theo hướng ngược mới cắt đuôi bọn họ.

 

Nếu đoán nhầm thì đây là nước Sở, nàng chạy đến địa bàn của Vô Tiết .

 

Tục ngữ nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất, Ôn Xảo Nương chỉ thể đ.á.n.h cược một phen rằng của Vô Tiết tạm thời tìm thấy chỗ .

 

Vùng biên ải vốn dĩ hoang vu, vả giờ vẫn đến lúc thảo mộc đ.â.m chồi, mắt chỉ thấy một màu xám xịt.

 

Ôn Xảo Nương gốc cây một lúc, cuối cùng cũng thấy bóng .

 

Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.

Một đàn ông da ngăm đen, trông vẻ thật thà chất phác, lưng đeo một chiếc gùi tới.

 

Thấy đàn ông qua, dường như tò mò quan sát , Ôn Xảo Nương chủ động lên tiếng: “Người , thể cho xin bát nước uống .”

 

Nàng tự nhiên là thiếu nước uống, nhưng nghĩ cách về, thể chỉ dựa đôi chân mà bộ về .

 

Người đàn ông chằm chằm Ôn Xảo Nương hồi lâu gật đầu.

 

“Cô em , cô địa phương đúng , ở đây một thế?”

 

Người đàn ông bắt chuyện với Ôn Xảo Nương, giọng chút kỳ quặc.

 

Ôn Xảo Nương bôi bùn lên mặt, tiện tay rối tóc một chút, trông khá nhếch nhác: “Gia đình gặp nạn, chồng đang ăn trong thành, vốn dĩ định tìm , kết quả tìm ai cùng, đành tự thành tìm.”

 

“Người đàn ông của cô cũng quá thiếu trách nhiệm , thể để một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i một như thế, ngộ nhỡ gặp kẻ thì !” Người đàn ông thật thà xong vẻ tức giận, càu nhàu bảo Ôn Xảo Nương theo .

 

Đi qua một hẻm núi, nhanh đến một ngôi làng.

 

Nhà cửa ở đây đều bằng vách đất, mái cỏ tranh, trông rách nát vô cùng.

 

Người đàn ông tên Nhị Cẩu dẫn Ôn Xảo Nương làng.

 

Những tình cờ ngang qua họ với ánh mắt kỳ lạ.

 

“Nhị Cẩu, mày dẫn về một con thế ?

 

Sao còn vác cái bụng to tướng thế !”

 

Một lão già gầy gò, răng vàng khè tới, dùng ánh mắt dâm tà đ.á.n.h giá.

Loading...