kể cho về khoản tiền , chút bất ngờ, nhưng cũng khá vui vẻ:"Cậu cho con thì con cứ nhận ! Món nợ ân tình sẽ trả con."
Nói thì , vẫn tiêu đến, đem cất tiền ngăn kéo bàn trang điểm.
Cư Tục thấy, buông một câu:"Bố cũng một cái két sắt đựng tiền."
Sau khi lên Đế Đô học, con bé ít khi nhắc đến Cư Diên, đột nhiên nhắc khiến sợ toát mồ hôi lạnh dọc sống lưng, đó mới phản ứng : Không , đó ngỏm .
đóng ngăn kéo , hỏi:"Bảo bối, chẳng mua cho con nhiều khăn tay màu xanh ? Tại con vẫn lấy của chú ?"
Cư Tục :"Đẹp mà ."
xoa đầu con bé:"Tục Tục, trừ phi chú chủ động tặng cho con, con đừng đòi đồ của chú nữa ? Sau con thích cái gì cứ bảo , về mua cho con."
Cư Tục khó hiểu :" chú sẵn lòng cho con mà!"
"Không là chú sẵn lòng , mà là con đòi mãi sẽ thành thói quen. Chú thương con, con gì chú cũng cho, một chiếc khăn tay đối với chú cũng chẳng đáng là bao, nhưng ai cũng thương con như chú . Chúng tôn trọng ý kiến của khác, trừ phi chủ động tặng, con mới nhận, nếu những trong lòng , nhưng vì nể nang nên vẫn sẽ cho con đấy."
Cư Tục :"Vậy , con đòi nữa."
con bé phục, lầm bầm một câu:"Bố sẽ con như ..."
thở dài.
Bố con đương nhiên sẽ con .
Bản chính là kẻ gì là đòi, đòi thì cướp, thèm quan tâm khác !
:"Được , bây giờ con bố bảo kê nữa, lời nhiều hơn một chút . Tiền tiêu vặt để trong ngăn kéo , bao nhiêu tự lấy."
Cư Tục đến cửa , :"Mẹ, đây là chủ động cho con đấy nhé."
" ."
Con bé kéo ngăn kéo , chút khách sáo lấy sạch mấy ngàn tệ cất :"Cảm ơn , bái bai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-600-tru-phi-han-chu-dong.html.]
"..."
là chịu thiệt thòi chút nào.
Trẻ con cầm mấy ngàn tệ, thật sự sợ con bé tiêu xài hoang phí, nhưng bao lâu , Khởi ca gửi tin nhắn cho :"Tiểu Hà, Tục Tục con bé năm ngàn tệ, nhờ giúp con bé quản lý tài chính, còn cho với em, khoản tiền là tiền sư phó cho em đấy chứ?"
buồn , liền kể cuộc đối thoại giữa và Cư Tục cho .
Khởi ca :"Vậy để cất giúp con bé , em yên tâm, sẽ trông chừng để con bé tiêu xài lung tung ."
"Cảm ơn Khởi ca, bận rộn đào tạo như mà còn bận tâm chuyện của con em."
Anh :"Khách sáo ... Mọi ăn cơm ? Chưa ăn thì chúng ngoài ăn."
Ngập ngừng một chút :"Gọi cả Yến Lạc cùng nhé, cứ giấu mãi cũng là cách."
"... Vâng."
hỏi ý kiến Yến Lạc, cũng đồng ý.
Trước khi , tiêm phòng cho Cư Tục, hôm nay sẽ ăn cơm cùng chú Hello, chú sẽ lộ mặt.
Cư Tục xong, nuốt nước bọt:"Không , con sợ!"
Kết quả khi đến phòng bao nhà hàng, khi Yến Lạc từ từ tháo kính râm và khẩu trang xuống, con bé cứ chằm chằm mặt , nhúc nhích cũng lời nào.
còn tưởng con bé dọa sợ, vội vàng kéo con bé gần.
Yến Lạc cũng đeo kính râm và khẩu trang, ủ rũ :"Hay là tớ nhé."
Cậu đến cửa, Cư Tục bắt đầu òa lên:"Chú Hello... Chú đau lắm ... Cháu còn đoán chú mặt rỗ cơ, cháu xin ..."
Yến Lạc im lặng ở cửa, chiếc khẩu trang màu xanh dần vệt nước ướt.