Vì đồ đại ngốc ném điện thoại của , sợ nhóm Mạch Tuệ lo lắng, cũng sợ bố việc gấp tìm , buổi tối đành về ký túc xá, đăng nhập tài khoản mạng xã hội laptop, báo cho mất điện thoại, nhờ bạn cùng phòng ngày mai lấy giúp túi xách để ở nhà nghỉ về.
Giải quyết xong tâm sự , tắm, phát hiện những "quả dâu tây" Cư Diên trồng mọc .
dùng bông tắm sức chà xát, chà cho "dâu tây" lẫn vùng da xung quanh đều đỏ ửng lên.
Mút mút mút, ngày nào cũng mút mút mút, gì mà mút chứ!
Ngày hôm , Cư Diên mang đến một chiếc điện thoại mới, tối thứ Sáu sẽ đón ở cổng trường, đó liền .
mang điện thoại mới đến phòng giao dịch trong trường sim, bước định đến thư viện một lát, Nguyên Tố đột nhiên gửi cho một tin nhắn riêng:"Liên Ngẫu, rảnh ? Tớ và bạn trai đến Đại học Vân Thành , qua chơi với bọn tớ !"
Tiếp đó là một bức ảnh, là ảnh selfie của cô và bạn trai nhà thi đấu.
thử, trai là trai nữa, nhưng trai hơn, chỉ là hiểu , trông cứ là lạ.
:"Rảnh, tớ qua tìm ngay đây."
Ba chúng gặp nhà thi đấu.
Nguyên Tố vốn dĩ là một thiếu nữ tràn đầy sức sống, lên đại học càng cách ăn mặc, cạnh bạn trai chân dài, trông hệt như một cặp idol, vô cùng bổ mắt.
Cô vui vẻ ôm lấy , đó giữ c.h.ặ.t vai :"Liên Ngẫu, gầy , ăn ngon ngủ yên ?"
Gặp cô bạn thời cấp ba , kìm tựa đầu vai cô :"Haiz, đừng nhắc nữa, ngày nào cũng nhiều chuyện phiền lòng, hôm qua điện thoại của tớ cũng mất ..."
Sau đó thẳng dậy, bạn trai bên cạnh:"Vị xưng hô thế nào đây?"
"Hihi, tên là Choi Jin, là sinh viên trao đổi Hàn Quốc của trường tớ."
:"Ồ ~ Xin chào, tên là Liên Hà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-197-tieng-set-ai-tinh.html.]
Thảo nào trông là lạ, hóa Trung Quốc.
Choi Jin theo phong cách ăn mặc tinh tế của idol Hàn Quốc, tóc ngắn màu nâu, mái rẽ ngôi giữa, tai đeo khuyên tai màu đen, ngón tay đeo mấy chiếc nhẫn.
Cậu dùng tiếng Trung cứng nhắc với âm điệu kỳ quặc chào hỏi :"Xin chào, Liên Hà, là, Choi Jin."
Cậu phát âm chuẩn chữ "Chấn", và Nguyên Tố cùng bật .
Nguyên Tố :"Anh vụng mép lắm, dạy thế nào cũng học ."
:"Hai đến Đại học Vân Thành chắc chắn chỉ để gặp tớ, đến gặp bố ?"
Nguyên Tố :" , tớ đưa về Lệ Thành , nhưng bố tớ cứ chịu về nhà, tớ liền đưa qua đây, để bố tớ xem mắt."
kinh ngạc:"Đã đến mức mắt phụ , hai định kết hôn ?"
" , tớ sang Hàn Quốc gặp phụ của ." Nguyên Tố khoe chiếc nhẫn tay,"Bọn tớ dự định nghiệp là kết hôn, đó tớ sẽ theo sang Hàn Quốc."
chấn động:"Kết hôn? Còn sang Hàn Quốc? Cậu thật ?"
Choi Jin nãy giờ vẫn im lặng, thấy lời , nắm lấy tay Nguyên Tố, cố gắng với :" là, thật sự, yêu Won So!"
cạn lời.
Nguyên Tố hồi nghỉ hè vẫn còn đang quen yêu cũ cơ mà, quen tình mới chắc nửa năm nhỉ, tình mới ngay cả tên cô còn gọi chuẩn, mà hai họ đến mức bàn chuyện cưới xin !
Nguyên Tố thấy ngẩn , mỉm :"Không ai cũng giống và Yến Lạc lớn lên bên từ nhỏ ! Tớ và Choi Jin là tiếng sét ái tình. , và Yến Lạc dạo thế nào? Dạo hai đều chuyện trong nhóm, tớ về Lệ Thành cũng gặp ai, cô đơn lắm."
Sự chấn động thế bởi nỗi chua xót, thở dài một :"Thực , bọn tớ chia tay ."