Mặc dù Mỹ , nhưng cũng ngăn việc lấy chuyện mắng .
Tối thứ Bảy tuần , về đến nhà, tóm lấy ở cửa, kể lể đủ tội của trong tuần : hét lớn mặt bà mặt ngoài, xô ngã chị, ngủ nhà chị, gây rắc rối cho bà và Cư Diên, viển vông theo nhà họ Yến nước ngoài...
Cộng thêm bài kiểm tra tuần tụt một hạng, càng là tội thể tha thứ.
Mắng đến cuối cùng, bà tuyên bố hủy bỏ chuyến chơi và tiền tiêu vặt của , kỳ nghỉ đông ngoài việc chúc Tết họ hàng, mỗi ngày đều ở nhà bài tập, đàng hoàng "thu tâm" .
Bố khuyên can, cũng mắng một trận:"Ông bớt ! Nó là đứa trí nhớ, thường xuyên gõ đầu nó mới cố gắng! Thi đại học là chuyện cả đời, bây giờ để tâm thì bao giờ mới để tâm? Không đỗ đại học , đến một công việc t.ử tế cũng tìm , đến lúc đó đừng là phụng dưỡng, nó còn về ăn bám ông bà già đấy!"
Những lời răn dạy của bà lúc nào cũng chỉ bấy nhiêu, nhưng dù bao nhiêu , vẫn thể quen .
đỏ hoe mắt đó, bà thấy càng thêm tức giận:"Khóc , chỉ , thời gian rảnh rỗi đó thà thêm hai bài tập còn hơn."
Nói , bà về phòng, để một câu:"Nhìn thấy mày là thấy phiền."
Đợi bà khỏi, bố áy náy xót xa vỗ vai :"Tiểu Hà..."
"Bố đừng gì nữa." né tránh tay ông, về phòng ,"Con bài tập đây."
Bố :"Muộn thế , đừng bài nữa, bố nấu chút gì cho con ăn nhé..."
"Không ăn." đóng cửa .
Cuối cùng cũng chỉ còn một .
mở tài liệu , rơi nước mắt, nhưng vẫn cố gắng thành tiếng.
Tại đối xử với như tội phạm ?
Bản chẳng lẽ chút nào ?
Tại sinh ở nhà họ Yến?
Nhà họ Yến thể nhận nuôi ?
Trùng hợp là tên và tên Yến Lạc đều bộ thảo đầu, Yến Lạc Yến Hà, cứ như một nhà...
càng nghĩ càng buồn, cuối cùng mệt, gục xuống bàn ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-19-qua-cha-la-ngot.html.]
Sáng hôm tỉnh dậy, phát hiện đang ngoan ngoãn trong chăn, áo khoác cởi vắt lưng ghế, b.út cũng đậy nắp.
Chắc là bố .
Bây giờ là hơn bảy giờ sáng, trong bếp truyền tiếng xào nấu, đẩy cửa bước , bố đang bữa sáng, ông thấy , vội vàng lấy lòng:"Tiểu Hà ngoan, tối qua ngủ ngon ? Bố trứng hấp cho con , con đ.á.n.h răng rửa mặt ."
Mặc dù ông cũng chống , nhưng ít cũng cùng chịu trận.
Hai bố con coi như là chiến hữu chung một chiến hào, ông gì với , thể lục đục nội bộ .
"ồ" một tiếng, chấp nhận món hối lộ nho nhỏ của ông, nhớ tối qua tắm, liền tìm quần áo .
mà, chiếc quần lót từ hôm lễ Giáng sinh, tìm thế nào cũng thấy.
Đó là chiếc quần lót thích nhất, nhân dịp sale 11/11 giảm giá sập sàn mới nỡ mua một chiếc hàng hiệu, mua về còn dám với .
nhớ rõ ràng là ném nó máy giặt , nhưng hai tuần nay hề thấy, ở nhà , ở trường cũng .
Không lẽ gió thổi bay mất ?
mới mặc hai thôi mà!
Không tiện hỏi bố, càng dám hỏi .
Tiếc đứt ruột, đành coi như từng mua .
Đợi tắm xong, cũng vặn ngủ dậy, bước ăn sáng.
Bà thấy bàn trứng hấp, lập tức nhíu mày, dọa hai bố con sợ đến mức dám thở mạnh.
May mà bà chỉ nhíu mày, gì, chắc là cảm thấy tối qua quá lời, lúc coi như cho một quả chà là ngọt .
nơm nớp lo sợ kéo bát trứng hấp về phía , ăn thầm oán trách.
Sống những ngày tháng thế , tổn thọ quá mất.
Sao ngày xưa bố trúng con cọp cái cơ chứ.