Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 166: Nó là ông chủ

Cập nhật lúc: 2026-04-03 19:24:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Yến Lạc vài ngày để quen với khuôn viên trường đại học.

 

ở nhà bàn giao xong công việc cho Khởi mới trở trường.

 

Lên năm hai, lịch học còn nặng nề nữa, những lúc rảnh rỗi thậm chí còn nhớ thời gian thêm ở nhà họ Yến.

 

Bố kiếm ít tiền ở nhà họ Cư, tiền tiêu vặt bố cho cũng ngày càng nhiều, đều gửi hết chiếc thẻ dùng để trả nợ cho nhà họ Yến.

 

Một triệu tệ, đến khi nào mới trả hết đây?

 

Yến Lạc mười năm.

 

Mười năm , chúng đều sắp ba mươi tuổi , cũng trong thời gian đó gặp khó khăn gì cần dùng đến tiền nữa .

 

Chuyện của và Cư Diên cũng giống như một quả b.o.m hẹn giờ, thể nổ tung bất cứ lúc nào.

 

Tình cảm của và Yến Lạc thể mãi sâu đậm như

 

Haiz, nghĩ nhiều cũng vô ích, cứ sống qua ngày nào ngày đó !

 

Biết một ngày nào đó trúng giải độc đắc, lập tức trả hết nợ thì !

 

Khai giảng hai tuần, gọi điện, bảo chủ nhật đến nhà họ Cư ăn bữa cơm.

 

hỏi: “Cư Diên nhà ?”

 

Mẹ : “Không , nó thăng chức, Mỹ công tác .”

 

Tên , nhất là đừng về nữa.

 

“Cư Bảo Các cũng ý kiến gì ?”

 

Mẹ : “Nó thì ý kiến gì ? Con là chị ruột của nó, chỉ là một bữa cơm thôi, nó còn cho con ăn chắc?”

 

“Vậy cũng .”

 

Mặc dù thích Cư Bảo Các cho lắm, nhưng cứ nghĩ đến việc thằng nhóc là em trai ruột của , trong lòng vẫn chút buông bỏ .

 

Chủ nhật hôm đó, Mạch Tuệ hẹn hò với Lục Chinh, liền bảo Lục Chinh cho nhờ một đoạn.

 

Đến cổng khu chung cư, Lục Chinh tặc lưỡi: “Nhà ở đây á?!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-166-no-la-ong-chu.html.]

: “Không , nhà tớ, bố tớ bảo mẫu ở đây.”

 

Bảo vệ gọi điện cho nhà họ Cư mới mở cổng cho , Lục Chinh dọc đường , cảm thán thôi: “Người giàu nhiều thật đấy, bố tớ mấy khách hàng lớn sống ở đây, đây là đầu tiên tớ đến đây đấy.”

 

Mạch Tuệ ghế phụ véo má : “Đừng đông tây nữa, cẩn thận quệt xe khác, mau đưa Liên Ngẫu đến nơi , phim của chúng cũng sắp chiếu .”

 

“OK.”

 

Lục Chinh đưa đến nhà họ Cư, hai thậm chí xuống uống ngụm nước, đầu rời luôn.

 

Mẹ đón đầu tiên, vẫn là bộ dạng ăn mặc như ở nhà, lén thở phào nhẹ nhõm.

 

Thật sợ bà mặc quần áo của Vân Trang.

 

Mẹ ngó xung quanh: “Tiểu Hà, bạn con ?”

 

“Về ạ, sợ phiền bố .” theo bà trong, “Bố ?”

 

Mẹ : “Trong bếp chứ , ngày mai sinh nhật Cư Bảo Các, bố con đang bánh kem cho nó.”

 

“Hả?! Sao sớm, con còn mua quà sinh nhật cho nó.”

 

“Mua cái gì mà mua, với bố con đều thuê cho nó, nó sinh nhật phát lì xì cho chúng thì .”

 

ôm trán: “Sao như chứ…”

 

May mà sinh nhật hôm nay, nếu tay đến đúng là với Cư Bảo Các.

 

Mẹ quen đường lối trong nhà họ Cư, dẫn thẳng bếp: “Ông nó ơi! Tiểu Hà đến .”

 

Bố tháo đôi găng tay dày dùng để bưng khay nướng , tới vỗ vỗ vai , hiền lành: “Con gái ngoan, nghỉ , lát nữa bố mấy món con thích ăn nhé…”

 

Cư Bảo Các lập tức rúc lòng ông la lối: “Mọi ăn đồ dùng đồ của nhà cháu, bộ những món cháu thích ăn!”

 

Sau đó đầu nháy mắt thè lưỡi với : “Kẻ ăn chực thì bớt đòi hỏi .”

 

Mẹ : “ đúng, lời cháu, bộ những món cháu thích ăn!”

 

Ra khỏi bếp, kinh ngạc : “Mẹ, đổi , sẽ đ.á.n.h nó đấy.”

 

Mẹ phịch xuống sô pha, vắt chéo chân, cầm một ly nước ép cắm ống hút lên, uống một ngụm ngon lành: “Đây là nhà nó, nó là ông chủ, nó thích gì thì ~”

 

 

Loading...