Hôm hải táng, bố và bố Yến cũng đến, một nhóm lên thuyền khơi, tiễn hũ tro cốt .
Lúc lên bờ, các bố ăn cơm của Cư Diên, vội vàng về Lệ Thành, Cư Bảo Các lưu luyến rời bố , kéo tay áo ông :"Ông chú, ông ở nhà cháu đầu bếp ! Cùng dì Trương ở bên cạnh cháu."
Mẹ , đ.á.n.h giá dì Trương từ xuống một lượt, đó giật tay áo bố khỏi tay nó:"Bố nó! Đi thôi!"
Bố xót xa Cư Bảo Các còn nhỏ tuổi bố , xổm xuống hỏi nó:"Hay là cháu theo chúng về Lệ Thành nhé? Ở hai ngày bảo tài xế đón cháu về?"
Cư Bảo Các liếc một cái, :"Cháu , ông chú đến nhà cháu mà, cháu sẽ trả cho ông một cái giá ."
Bố dở dở , hỏi:"Cháu thử xem giá là bao nhiêu."
Cư Bảo Các định mở miệng, Cư Diên liếc nó một cái.
Nó cúi đầu, dám ho he nữa.
Cư Diên với bố :"Xin cô chú, trẻ con lớn nhỏ, lời của nó cô chú đừng để trong lòng."
Bố so đo, xua tay :"Sau trong nhà chỉ còn hai em cháu, cháu dành nhiều thời gian ở bên cạnh nó, bận quá thì đưa nó đến nhà chú, thêm đôi đũa thôi mà..."
Mẹ kéo ông :"Nhà từ thiện, gạo với mì tốn tiền chắc!"
Cư Bảo Các thấy bố , mếu máo òa lên, dì Trương dỗ , cũng rơi nước mắt theo nó.
Một con Kappa nhỏ xíu, bờ biển tiễn , bên cạnh chỉ còn một bà bảo mẫu già, trông thật sự đáng thương.
Bố kéo , ngoái đầu mấy , cuối cùng là bố Yến đành lòng, đưa Cư Bảo Các về nhà họ.
Tiễn bố xong, và nhóm Mạch Tuệ cũng về trường, Cư Diên lái xe đưa chúng , kết quả chở chúng đến khách sạn, mời ăn cơm.
Bận rộn cả buổi sáng, cũng đến giờ ăn , thể cho họ ăn .
Cư Diên gọi một phòng bao, bên trong là một chiếc bàn tròn nhỏ, vốn định cách xa , nhưng nhóm Mạch Tuệ ai cạnh , kết quả đẩy đến cạnh .
luôn đề phòng , nhưng tỏ như một quân t.ử đàng hoàng, hề chút hành động vượt quá giới hạn nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-146-vong-tay-vang.html.]
cảm thấy đề phòng đến mức chút thần kinh nhạy cảm .
Ăn xong, nhóm Mạch Tuệ rủ vệ sinh, đợi họ ở hành lang bên ngoài.
Cư Diên thanh toán xong, dừng bên cạnh một chút:"Tối nay đến đón em."
Quả nhiên là thần kinh nhạy cảm!
căm phẫn :"Không!"
Hắn :" thì ngại công khai mối quan hệ của chúng ."
Tên khốn nạn !
Hắn tất nhiên là ngại, bởi vì hổ! Hắn cũng cần sắc mặt của bất kỳ ai, ngoại trừ cảnh sát, ai thể gì .
còn thì ?
Nếu để và bậy, còn nhận một triệu tệ từ tay , còn mặt mũi nào đối diện với bạn bè?
còn đối diện với Yến Lạc!
Hắn chỉ một câu trị ngoan ngoãn, buổi tối đến đón đúng như hẹn.
Cư Bảo Các nhà, dì Trương cũng về nhà con trai nghỉ ngơi , căn nhà họ Cư rộng lớn chỉ còn hai chúng .
Lần là ở phòng ngủ chính, trong phòng bật đèn, đeo mắt cá chân một chiếc vòng vàng——
Chính là chiếc vòng vàng trơn gắn hai quả chuông mà từ chối nhận.
Trong bóng tối, tiếng chuông vàng leng keng leng keng, vang lên ngừng.
nhắm mắt , lẩm nhẩm trong lòng:"Ô đỏ đỏ, trắng trắng, ăn xong cùng thẳng cẳng. Nằm thẳng cẳng, ngủ trong hòm, đó cùng chôn núi. Chôn núi, nỉ non, cả làng đều đến ăn cỗ. Ăn cỗ xong, ô đỏ, cả làng cùng thẳng cẳng..."
Thật hạ độc c.h.ế.t .