Đêm khuya hôm đó, đột nhiên một cuộc điện thoại gọi đến.
Chưa hai câu, thét lên ch.ói tai: “Không! Không thể nào!”
giật tỉnh giấc bật dậy, động tĩnh trong phòng bố , vội vàng xỏ dép lê chạy sang gõ cửa: “Mẹ! Có chuyện gì ? Bố! Bố ơi!”
Bố mở cửa, chiếc điện thoại cúp máy tuột khỏi tay ông, rơi xuống đất, màn hình vỡ nát như mạng nhện.
Ông trân trân, : “Chị con…”
Mẹ nấc lên thở nổi,"bịch" một tiếng ngã nhào từ giường xuống.
“Mẹ!”
Sau một hồi hỗn loạn, và bố đưa cấp cứu, bố ghế chờ, hai tay run rẩy kìm .
nắm c.h.ặ.t lấy tay ông, dùng sức siết c.h.ặ.t, bộ dạng của ông và sợ phát : “Bố! Rốt cuộc là chuyện gì ạ! Chị con ? Chị xảy chuyện gì ? Bố đừng im lặng như thế chứ!”
Đôi mắt đờ đẫn của bố từ từ chuyển hướng sang , giọng nhẹ bẫng, còn chút sức lực.
“Tiểu Hà… chị con, mất .”
cảm giác như chuyện nghìn lẻ một đêm.
Không thể nào.
Thứ sáu tuần chị và Khởi sẽ cùng về cơ mà.
lau nước mắt: “Bố! Có thể là điện thoại l.ừ.a đ.ả.o đấy, nãy ai gọi cho bố ? Để con gọi hỏi xem!”
Bố lấy chiếc điện thoại vỡ màn hình , tìm điện thoại nãy, gọi .
Một giọng nữ điện t.ử vang lên từ đầu dây bên : “Đây là Đồn công an khu Diêm…”
Sau đó cuộc gọi kết nối.
Thực sự là điện thoại của đồn công an.
Sau khi đối phương xác minh danh tính của , họ dùng giọng điệu đau buồn với : “Mong nhà hãy mạnh mẽ lên, ngày mai đến đồn công an nhận giấy chứng nhận, chúng sẽ hỗ trợ gia đình visa khẩn cấp, để thể sang Mỹ lo hậu sự càng sớm càng …”
“Khoan , đáng lẽ ở cùng chị chứ… Yến Khởi, Yến Khởi ?”
“Bạn trai của cô là Yến Khởi trúng đạn, hiện vẫn đang cấp cứu trong bệnh viện, chúng cũng thông báo cho bố …”
Nói đến cuối cùng, viên cảnh sát thở dài một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-126-mat-roi.html.]
cúp máy, lấy điện thoại của .
Tay cũng đang run rẩy, điện thoại cầm cũng vững.
Đang định gọi cho Yến Lạc thì gọi tới , sốt sắng hỏi: “Liên Hà, nhà ai? Cậu đang ở ?”
“Yến Lạc, nhập viện , … chị …”
thở nổi nữa, tựa lưng tường trượt xuống bệt mặt đất, hai mắt tối sầm, hô hấp khó khăn.
Điện thoại rơi sang một bên, cũng chẳng màng tới.
Một y tá lao tới đỡ lấy , giọng văng vẳng bên tai: “Bình tĩnh ! Hít thở sâu! Hít …”
Không qua bao lâu, trong phòng cấp cứu đột nhiên vang lên tiếng của : “Tiểu Huân của ơi! Cục cưng của ơi!”
Lúc mới từ từ hồn, dậy sự dìu dắt của y tá.
Yến Lạc từ hành lang chạy tới.
Cậu vẫn mặc đồ ngủ, mặt đầy những vệt nước mắt khô, lao tới ôm chầm lấy lòng.
ôm, mệt mỏi nhắm mắt , nước mắt tuôn rơi.
Bố Yến cũng dìu bước tới, ôm đầu rống cùng bố .
…
Bố Yến năm ngoái visa thời hạn năm năm, thì mới năm nay, ngày hôm bà cùng bố Yến lên máy bay sang Mỹ.
Bố chỉ hộ chiếu chứ visa, ở nhà chậm trễ ba ngày mới lấy visa để xuất phát.
hộ chiếu cũng chẳng visa, cũng chỉ vướng víu, đành ở nhà đợi.
Yến Lạc vốn định cùng bố , nhưng cuối cùng quyết định ở nhà với .
…
Chị gái và Khởi một đám nghiện ngập nhắm trúng ở trại cai nghiện.
Bọn chúng thấy Khởi khí chất bất phàm, tay hào phóng, liền coi hai như những con cừu béo bở, bám đuôi từ Manhattan, lúc về đến Washington thì mất dấu, mãi đến khi Yến Lạc rời , bọn chúng mới tìm vị trí nhà Khởi.
Bọn chúng Khởi là bác sĩ ngoại khoa, cố ý b.ắ.n liên tiếp mấy phát tay , phát s.ú.n.g cuối cùng mới nhắm đầu .
Chị gái vì bảo vệ Khởi, đỡ phát s.ú.n.g , kết quả trúng ngay tim, tắt thở khi xe cứu thương kịp đến.