Yến Lạc thuê một phòng giường đôi ở khách sạn bình dân.
Cậu về nước sớm hơn dự định, xuống máy bay thèm về nhà mà chạy thẳng đến Đại học Vân Thành tìm .
Cửa đóng , ép tấm gương treo tường, nâng mặt lên và hôn xuống.
Nụ hôn của vội vã và cũng đầy vụng về, tiếng "chụt chụt" vang lên ngớt, hôn đến mức mặt dính đầy nước bọt.
lo lắng định hôn sâu , ban nãy ăn cơm xong còn kịp đ.á.n.h răng.
May mà , chỉ chụt chụt ngoài má và môi thôi.
Hôn đến cuối cùng, như vẫn thỏa mãn, ôm c.h.ặ.t lấy , thở dài một thật dài: “Liên Hà… nhớ quá.”
cũng ôm lấy : “Mình cũng nhớ , Yến Lạc… Cậu hôn mà cứ như Cà Ri …”
Yến Lạc bật , buông , đẩy hai chiếc vali trong phòng.
ôm eo từ phía , lạch bạch theo như một con vịt: “Sao về sớm thế? Sao về cùng Khởi và chị gái ?”
Yến Lạc đáp: “Chị Huân cần túc trực chăm sóc cả ngày nữa, ở nhà cũng chẳng việc gì , thà về sớm gặp còn hơn. Mình mang quà cho , ở trong .”
“Thế ? Để xem nào~” bệt xuống đất mở vali , “A!”
Bên trong là một chiếc laptop Apple mới tinh.
Yến Lạc hỏi: “Thích ?”
đóng sập vali , sang đ.á.n.h : “Thích cái rắm ! Ai mướn tiêu tiền vì ! Nhà nhiều tiền lắm đúng ! Bố mỗi ngày việc vất vả như thế…”
Yến Lạc ôm gọn lòng: “Đừng đ.á.n.h đừng đ.á.n.h, đây là tiền thêm ở trường kiếm , tiền xin nhà .”
chợt bừng tỉnh, thảo nào lúc gọi video trông lúc nào cũng mệt mỏi như , hóa là vì thêm.
giận xót xa, tiếp tục đ.á.n.h : “Cậu học hành căng thẳng thế mà còn thêm, cái đồ ngốc ! Lỡ mệt đến sinh bệnh thì !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-121-chut-chut.html.]
Yến Lạc cúi đầu cọ cọ má : “Không , khỏe lắm, chỉ thỉnh thoảng thiếu ngủ chút thôi, tin sờ thử xem.”
sờ từ cánh tay đến n.g.ự.c, từ n.g.ự.c sờ xuống bụng.
Lúc nãy đám Mạch Tuệ ở đó, cũng kỹ , bây giờ ở cách gần, phát hiện tuy trông vẫn gầy, nhưng quả thực thêm ít thịt.
Đang định sờ tiếp xuống đùi thì Yến Lạc chợt nắm lấy tay , hôn lên má : “Được , hôm nay sờ đến đây thôi, gọi điện báo cho bố một tiếng… Cậu lên hình ?”
“Không , nhỡ hai bác thấy hai đứa ở khách sạn, chắc chắn sẽ đoán quan hệ của chúng mất.”
“Vậy cũng .”
Cậu bên mép giường, hắng giọng chỉnh đốn nét mặt, bắt đầu gọi video cho bố Yến.
mở vali , lấy chiếc laptop Apple , ôm nó gối đầu lên đùi Yến Lạc, họ bàn bạc về chuyến ngày mai.
Haiz, Yến Lạc đồ ngốc …
Sao đối xử với như chứ.
Cứ nghĩ đến việc chiếc laptop là do vất vả thêm kiếm , chẳng nỡ bóc tem.
Mẹ Yến trong video hỏi thăm tình hình của , Yến Lạc vuốt tóc : “Trông cô vẻ thiếu tinh thần ạ.”
Mẹ Yến : “Từ lúc ruột Tiểu Hà tìm đến cửa, con bé cứ u uất vui, chuyện chắc chắn là một đả kích nhỏ với nó… Hay là ngày mai con đến trường đón con bé về nhà ! Đại học nghỉ vài buổi chắc cũng chẳng , dù tuần con và Tiểu Huân cũng về , nhà nhân tiện tụ tập một bữa.”
Yến Lạc đáp: “Vâng, để ngày mai con hỏi cô xem .”
Mẹ Yến bảo: “Hay là để bây giờ gọi video cho con bé nhé!”
sợ hãi bật dậy, vội vàng lắc đầu.
Yến Lạc buồn , với Yến: “Mẹ đừng gọi, giờ chắc cô ngủ , để mai con hỏi là .”
Mẹ Yến đồng ý, dặn dò nghỉ ngơi cho cúp máy.