Buổi chiều, nhóm Vân Trang từ Disney trở về.
Cư Bảo Các tinh thần sung mãn, cửa bám lấy dì Trương đòi ăn đòi uống.
Bọn Mạch Tuệ Hồ Đào và Oa Oa như già mười tuổi, chẳng giống Disney về chút nào.
Vân Trang may mà họ chăm sóc Bảo Các, dẫn họ chơi.
Ba lắc đầu như trống bỏi: “Không nữa nữa nữa!”
Về phòng khách thu dọn hành lý, dở dở : “Đến mức mệt thành thế ?”
Mạch Tuệ thẳng cẳng giường, giọng từ trong chăn truyền : “Em trai là ác quỷ…”
Hồ Đào ánh mắt đờ đẫn lặp : “Nó tốc váy nữ du khách, nó sờ m.ô.n.g nữ du khách, nó tốc váy nữ du khách, nó sờ m.ô.n.g nữ du khách…”
Oa Oa ngã xuống bên cạnh Mạch Tuệ, yếu ớt kêu "Oa" một tiếng.
Thật đáng thương, chắc họ cũng du khách coi là biến thái .
đồng tình vỗ vỗ họ, giúp họ thu dọn đồ đạc.
Lúc , Vân Trang đến gõ cửa.
Ba ngay cả sức để bò dậy cũng còn, cửa hỏi bà : “Sao ạ?”
Vân Trang : “Dì món đồ cho con, qua xem thích ?”
“Vâng.”
Vừa cũng chuyện với bà , bèn theo bà ngoài.
Bà dẫn lên căn phòng lầu.
còn tưởng bà sẽ cho một con gấu bông Disney, ai ngờ bà đưa cho một hộp trang sức.
mở xem, mạnh bạo đóng .
Dây chuyền ngọc trai Thiên Nữ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-119-khong-no.html.]
đang bước một vòng luân hồi nào đó ?
Vân Trang thấy phản ứng của , chút ngạc nhiên: “Không thích ? Dì thấy các cô gái trẻ dạo đều thích đeo ngọc trai, nên nhờ mua một sợi từ Nhật Bản về, da con trắng, đeo ngọc trai chắc chắn sẽ …”
“Không cần cần cần…” vội vàng trả cho bà , “Dì ơi, cháu với dì một chuyện.”
Vân Trang đặt hộp trang sức xuống: “Chuyện gì?”
“Sau dì cứ coi như đứa con gái .”
Vân Trang sững sờ một lúc mới lên tiếng, giọng điệu hèn mọn, mang theo sự cầu xin: “Tiểu Hà, … dì quá vội vàng ? Nếu con thích, chúng thể từ từ, dì sẽ đến trường tìm con nữa…”
“Dì ơi, cháu với bố hiện tại của cháu. Dì với họ , cháu họ buồn thêm nữa.”
Vân Trang giải thích: “Dì bắt con cắt đứt quan hệ với họ, chỉ bảo con chuyển hộ khẩu qua đây… Như cho dù gặp chuyện gì, dì giúp con, Cư Diên cũng sẽ giúp con…”
“Cháu chuyển, cho dù gặp chuyện gì, họ vẫn là bố cháu.” , “Hơn nữa, khi chị gái cháu và Cư Diên chia tay, chị sống , cuối tháng chị sẽ về nước, cháu bất kỳ dính líu nào với dì và Cư Diên nữa…”
Vân Trang đột nhiên ôm lấy nức nở: “Tiểu Hà! Chuyện năm xưa là dì sai! Cho dù khổ cực khó khăn đến , dì cũng nên bỏ rơi con… mà, vốn dĩ dì định ôm con c.h.ế.t cùng… Vừa thấy khuôn mặt con, dì nỡ… Con đáng yêu bao, đói đến mức c.ắ.n ngón tay cũng nháo… Bố Liên và Đinh đều là , giao con cho họ, dì c.h.ế.t cũng an tâm…”
Nước mắt của bà thấm ướt áo .
mặc cho bà ôm, trong lòng nên lời sự kinh ngạc và phiền muộn.
Chẳng bà vì thoát khỏi gánh nặng nên mới bỏ rơi ?
Tại lòi uẩn khúc như ?
Đây là khổ nhục kế bà mới nghĩ ?
dùng sức đẩy bà : “Tại giao cháu cho đàn ông dì thai? Ông thể lo cho đứa con gái ruột chứ!”
Cho dù đối phương phụ bạc, cũng thể để bố bụng và Đinh trả giá cho sai lầm của hai họ chứ?
Cứ nghĩ đến việc họ cẩn thận chăm sóc mười mấy năm, đều bà cảm thấy áy náy và đỏ mặt!
Vân Trang nhắm mắt , đau khổ : “Dì … bọn họ là ai!”