Khó Qua Khỏi - Chương 85
Cập nhật lúc: 2026-01-31 03:56:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
So với món Yến Thính Lễ ngon hơn bao nhiêu .
Cho đến bên cạnh, Yến Thính Lễ gác điện thoại.
Ngồi xuống bên cạnh cô, dùng đôi đũa của cô, ăn mất miếng tôm cô gắp.
Thời Tuế đảo mắt, tiếp tục gắp một hạt từ trong đĩa.
Sau đó thấy Yến Thính Lễ : "Ngày mốt, chúng về nước."
Động tác của cô cứng đờ.
Cách vài giây, Thời Tuế : " học xong ở bên ."
Không khí khoảnh khắc đông cứng.
Giọng của Yến Thính Lễ nhàn nhạt: "Tín chỉ của em tích lũy đủ ."
" thích 3.0."
Yến Thính Lễ im lặng một lát: "Anh sẽ dùng nó giám sát em nữa."
Thời Tuế chỉ chỉ sợi dây chuyền chân kim cương hồng chân.
Ngày hội cosplay hôm đó, khi đeo chân, nó vẫn luôn ở đó.
"Vậy cái thì ." Cô lạnh lùng .
"Anh sẽ lấy thiết định vị ."
Thời Tuế: "Những cái khác thì ."
Yến Thính Lễ cô, đột nhiên một cái: "Em là những cái nào ?"
Hóa là thật. Cái đồ biến thái !
"Không ." Thời Tuế cứng nhắc .
Yến Thính Lễ đột nhiên ôm cô lòng.
Lúc ôm cô chuyện, ý vị trong giọng của dường như chân thực hơn nhiều.
"Anh ."
Anh lặp , "Chỉ cần em ở bên cạnh ."
"Anh đều sẽ lời em, thể thấy em, tại còn giám sát em."
Thời Tuế lên tiếng.
Giá trị tín dụng của cô đối với Yến Thính Lễ, cần bao nhiêu kiểm chứng mới thể khôi phục.
Ước chừng ở chỗ Yến Thính Lễ, cô cũng đầy rẫy vết nhơ như .
Sự tin tưởng giữa hai họ, cần gió thổi.
Tự vài bước là thể tan rã.
"Em tin ."
Thời Tuế khô khốc : "Anh chỗ nào đáng để tin tưởng ."
" là ," Yến Thính Lễ thong thả , "Anh cũng tin."
Thời Tuế nhịn đảo mắt.
Yến Thính Lễ ghé sát cô, trầm giọng: "Anh thấy em, thấy tiếng của em, em đang gì."
"Anh sẽ, giám sát em."
Thời Tuế mà chút rợn tóc gáy.
Những lời cuối cùng Yến Thính Lễ ở phòng bệnh ngày hôm đó vẫn còn hiện lên trong đầu.
Anh thực sự bệnh nhẹ.
Thời Tuế gượng gạo bình tĩnh: "Anh cần gặp bác sĩ."
Yến Thính Lễ ngơ như thấy, tiếp tục : "Về nước, em theo về nhà. Anh, em, Bình An, liền viên mãn ."
Thời Tuế: " sống chung."
"Sau kết hôn, cũng sống chung ."
Giọng nhàn nhạt, giống như đang thuật một hiện tượng bình thường nhất.
Trong mắt Yến Thính Lễ, gia đình chính là cha, , con cái.
Anh dàn dựng bối cảnh, mà cô là một nhân vật trong đó.
Cho nên mới chấp niệm sâu sắc như với việc kết hôn sống chung.
Thời Tuế xoay , thần sắc nghiêm túc : "Vậy hỏi ngược ."
"Trước khi kết hôn thì bước tiếp theo là gì?"
Yến Thính Lễ suy nghĩ một chút: "Làm tình?"
"..." Thời Tuế nhịn xuống ý định úp khay thức ăn lên mặt , " hỏi , chúng từng mối quan hệ yêu đương bình thường ?"
"Ngay cả yêu đương cũng là ép ."
"Anh," cô định nhịn, nhưng vẫn nhịn , "Anh còn từng theo đuổi ."
Yến Thính Lễ lạnh: "Em chạy trốn, nào đuổi theo."
Nói chuyện hẳn hoi với thực sự là một chuyện bực .
Thời Tuế "bộp" một tiếng đặt khay thức ăn xuống, cô lỡ lời: "Theodore còn mời hẹn hò, khen xinh , Phương Hoài Cảnh cũng chăm sóc , quan tâm ."
"Còn ?" Thời Tuế càng càng chút uất ức, "Anh chỉ cưỡng ép, giám sát, còn chính là ."
Biểu cảm của Yến Thính Lễ lạnh, khó coi.
Đôi mắt đen kịt đè nén cảm xúc: "Mục đích căn bản của những trò lừa gạt đó của bọn họ cũng là em."
Thời Tuế: "Vậy còn , với bọn họ gì—"
"Anh em yêu ."
Thời Tuế bỗng nhiên như điểm huyệt câm.
Cô cố gắng kéo chủ đề trở , để Yến Thính Lễ hiểu về một mối quan hệ bình thường.
"Vậy cũng hỏi qua sự đồng ý của . Ngay từ đầu chính là cưỡng ép yêu đương."
Yến Thính Lễ vô cảm: "Vậy em thế nào."
Thời Tuế thẳng : "Bây giờ chúng quan hệ gì hết."
"Anh theo đuổi , đồng ý mới thể yêu đương."
Ánh mắt Yến Thính Lễ từ xuống , đen ngòm đè nén tới.
Có thể thấy, đến ngưỡng nhẫn nhịn cuối cùng.
Nếu là , lẽ xông lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-qua-khoi/chuong-85.html.]
Bóp cằm cô, dùng thủ đoạn giường để ép cô rút lời .
Thời Tuế nhịn xuống ý định lùi bước.
Cuối cùng thu dây một chút: "Yếu tố đầu tiên để đồng ý chính là."
"Anh lời ."
Chương 46 Chapter 46 Muốn tặng hoa cho em.
Thời Tuế đoán, ước chừng trong từ điển của Yến Thính Lễ, cả đời đều hai chữ " lời".
Bởi vì khi cô hai chữ " lời".
Ánh mắt cô đặc biệt lạnh lùng, giống như chịu đựng một sự mạo phạm to lớn.
Yến Thính Lễ lâu lời nào, một vẻ mặt sẵn sàng c.ắ.n ngược bất cứ lúc nào, khiến lòng Thời Tuế bồn chồn lo lắng.
Bóng ma tâm lý do chi phối và áp bức lâu ngày tạo thành, khiến Thời Tuế gần như rút lui.
Đặc biệt, đằng chính là chiếc giường lớn , cô vẫn đang ở trong l.ồ.ng chim vàng ẩn giấu mà dày công tạo dựng.
Dây thừng quá c.h.ặ.t, thì nới lỏng một chút.
Trong đầu Thời Tuế đột nhiên lóe lên câu .
Thế là cô thử thăm dò tiến lên, trong sự đ.á.n.h giá lạnh lẽo của Yến Thính Lễ, dùng cánh tay mảnh khảnh trắng trẻo vòng qua cổ .
Cả thận trọng dán lên, cánh môi chạm nhẹ vành tai một cái, cân nhắc : "Anh Thính Lễ, em chỉ là sợ thôi."
Đầu óc Thời Tuế xoay chuyển nhanh ch.óng, nhỏ giọng thêm một câu: "Cũng là yêu ."
Dứt lời, cô cảm nhận thở của Yến Thính Lễ chậm .
Dư quang len lén liếc , hàng mi dài rũ xuống của như một chiếc quạt nhỏ khẽ động đậy lên xuống.
Thời Tuế cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, đồng thời trong m.á.u cũng bùng lên một tia hưng phấn kỳ lạ.
... Có cuối cùng cô cũng nắm bắt một chút quy luật thuần phục Yến Thính Lễ .
Thấy cảm xúc của định hơn một chút, Thời Tuế liền lặng lẽ kéo chủ đề : "Nếu thể lời em, em sẽ sợ nữa."
"Sau khi sợ nữa, chúng cũng thể—" Thời Tuế cố ý dừng vài giây, hết những lời đó, để tự bổ sung.
Sau đó cô tiến gần, thẳng mắt sai lệch chút nào.
Thời Tuế lờ mờ đoán , Yến Thính Lễ thích đôi mắt của cô.
Đặc biệt là khi nó chứa đầy hình bóng như thế .
Nhìn đến mức đôi môi mỏng của Yến Thính Lễ mím c.h.ặ.t, đôi mắt đen kịt chằm chằm cô như thấu tâm can.
Biểu cảm đè nén vài phần cam lòng, lạnh lùng, thậm chí là tức giận.
Quả nhiên, một màn tung hỏa mù ngắn ngủi, Yến Thính Lễ lập tức thấu trò vặt của cô .
Lòng bàn tay Thời Tuế toát một tầng mồ hôi, sống lưng đều cứng đờ .
Cứu mạng.
Thời Tuế bề ngoài giả vờ trấn tĩnh, nhưng trong lòng đang hét ch.ói tai.
Một kẻ biến thái chút sơ hở như Yến Thính Lễ, ai thể thuần phục , ai— Hả?!
Giây tiếp theo.
Gáy Thời Tuế c.ắ.n một cái như để trút giận, nặng lắm, nhưng chắc chắn để dấu răng mờ mờ— đó là một kiểu phàn nàn vì vui.
Lại thể dùng lời để biểu đạt, chỉ thể bất lực, thỏa hiệp, dùng động tác cơ thể để bày tỏ.
"Những hành động nhỏ của em vụng về." Yến Thính Lễ bình tĩnh một lát, giọng cố ý tỏ lạnh lùng.
Thời Tuế lặng lẽ thở phào— Rất vụng về ?
Lạ thật, nhận sự chỉ trích và đ.á.n.h giá khắc nghiệt như của , Thời Tuế thấy hổ, ngược , tim giống như một lon nước ngọt lắc qua dội xuống.
Tê tê dại dại nổi lên những bong bóng nhỏ.
Cô trực giác thấy lúc một chút cũng nguy hiểm.
Bèn lấy can đảm, hỏi dồn một nữa: "Vậy lời em ."
Yến Thính Lễ đáp lời.
Lại c.ắ.n cô một cái xem như câu trả lời.
Trong lòng Thời Tuế thất vọng thở dài một tiếng.
Muốn gật đầu dứt khoát trong vấn đề , ước chừng còn khó hơn lên trời.
Giằng co qua , cô thấy mệt mỏi, dỗi : "Vậy coi như đồng ý ."
Yến Thính Lễ nâng mí mắt cô, vô cảm: "Nếu em nhất định tự tự như ."
Cố chấp chịu sửa đổi.
Thời Tuế tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng một cái, giơ tay túm tóc .
Tưởng là cô định tát mặt , Yến Thính Lễ nheo mắt một cái, theo thói quen giơ tay lên nắm c.h.ặ.t cổ tay cô.
Thời Tuế lập tức nhíu mày: "... Vai đau quá, buông ."
Anh lập tức buông tay .
Sắc mặt cũng đổi, ánh mắt trống rỗng dán c.h.ặ.t vai cô.
Chẳng cũng lời khác lắm ?
Sau khi Thời Tuế kiểm chứng xong, ngón tay thuận thế, to gan lớn mật vò mớ tóc một cái.
Sau khi nhận cái nguy hiểm và lạnh lẽo của Yến Thính Lễ, Thời Tuế vẻ mặt mềm mỏng, nhỏ giọng : "Anh Thính Lễ, như mới là bạn trai lời."
Cô tiến gần, cánh môi thử thăm dò chạm nhẹ gò má một cái: "Nếu cứ luôn như thế thì bao."
Khóe môi Yến Thính Lễ hiện lên một tia giễu cợt lạnh lùng.
Biểu cảm khinh mạn, rõ mồn một mặt " thấu trò vặt của em".
đối với sự tiếp cận của cô, né tránh, ánh mắt dính dấp, yết hầu chậm rãi chuyển động, nhiệt cũng đang tăng lên.
Phản ứng của cơ thể chân thực hơn bộ não nhiều.
— Anh rõ ràng là đang hưởng thụ.
Trái tim đang treo lơ lửng của Thời Tuế hạ xuống, kế đó rút một kết luận: Yến Thính Lễ còn khẩu thị tâm phi hơn cả cô.
Cuộc trò chuyện đêm nay kết thúc tại đây.
Mặc dù, cuối cùng Yến Thính Lễ cũng cho cô một câu trả lời xác đáng, nhưng ngày hôm , khi Thời Tuế thấy sợi dây chuyền chân chân tháo từ lúc nào .
Cô ngẩn ngơ một lúc.
Giống như một làn gió xuyên qua căn phòng ôn hòa lướt qua pháo đài dày đặc trong tim.
Khiến Thời Tuế cong khóe môi, bất giác mỉm một cái.