Khó Qua Khỏi - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-01-31 03:41:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Câu hỏi gần như nhạy bén.

 

Tim Thời Tuế treo ngược lên, suýt chút nữa lôi hố.

 

Vắt óc suy nghĩ: "Quan hệ của chúng khác mà."

 

Yến Thính Lễ đột nhiên một tiếng, dường như hài lòng với câu của cô.

 

"Vậy đồng ý chứ?" Cô cẩn thận hỏi.

 

"Em cũng đồng ý với một điều kiện."

 

Thời Tuế thận trọng: "... Cái gì."

 

"Nghĩ ."

 

Rõ ràng là công bằng.

 

vì ngày mai thực sự cận kề, Thời Tuế vẫn nghiến răng đồng ý.

 

Chín giờ sáng hôm .

 

Thời Tuế thấy lầu ký túc xá là Tô Hàm mặc váy ngắn, tóc xoăn, trang điểm tinh xảo.

 

Tô Hàm cao hơn cô vài phân, đại khái một mét sáu tám, cộng thêm đôi giày da cao tám phân nữa.

 

Thời Tuế mặc áo hoodie cạnh cô .

 

Giống như học sinh tiểu học tham quan.

 

Cô ngẩng đầu, khẽ phát một tiếng "Oa", "Cậu quá."

 

Tô Hàm kiêu hãnh ngẩng cao đầu: "Cảm ơn."

 

Từ ký túc xá đến cổng trường, Thời Tuế phát hiện rằng Tô Hàm vốn dĩ trông vẻ cao ngạo ít , thực cũng khá dễ gần.

 

Chỉ cần khen ngợi cô , cô sẽ vui.

 

Chỉ riêng đoạn đường , Tô Hàm từ lạnh lùng khoanh tay đổi thành thiết ôm lấy tay cô: "Mình tuyên bố, Thời Tuế, chính là bạn của ."

 

Thời Tuế mỉm , cũng hiểu những mâu thuẫn gọi là " thể điều tiết" giữa cô và Tiết Tịnh, chẳng qua chỉ là những chuyện lông gà vỏ tỏi.

 

Hai cô gái xuất sắc và cá tính, chút xích mích cũng là chuyện bình thường. Chỉ là cả hai đều tính kiêu ngạo, ai chịu cúi đầu .

 

Hễ thiết lên là Tô Hàm giấu chuyện gì, cô tuôn hết mối quan hệ với nhà họ Yến, tự hào với cô: "Ba Tô Diệp, chính là giáo sư hướng dẫn của Yến Thính Lễ, cũng quen cả bác Yến nữa."

 

Thời Tuế chỉ đành giả bộ như mới , hưởng ứng : "Mình qua, ba giỏi thật đấy."

 

"Đó là đương nhiên," Tô Hàm nhếch môi , "Cậu là bạn đầu tiên khi về nước, sẽ giới thiệu với ba ."

 

Nói xong.

 

Tô Hàm ngẫm nghĩ một lát, cô từ nhỏ học ở nước ngoài, quy trình kết bạn ở trong nước như thế nào.

 

Nghĩ một lát, vẫn trượng nghĩa : "Nếu gặp khó khăn gì cũng thể với nhé, giúp thì bảo ba giúp."

 

Thời Tuế mỉm cho qua.

 

Giây tiếp theo, bước chân cô đột nhiên khựng .

 

Ngơ ngẩn .

 

Tô Hàm chớp mắt: "Sao thế, tin ?"

 

Thời Tuế vội vàng lắc đầu: "Không , tin."

 

Trong khoảnh khắc, một ý nghĩ nào đó lóe lên, tim cô đập thình thịch.

 

Khẽ hít một , cố gắng đè nén xuống.

 

Đừng vội vàng.

 

Cô tự nhủ với lòng , bàn bạc kỹ lưỡng, đừng vội.

 

Từ trường đến Yến trạch chút cách, đại khái mất nửa giờ xe. Suốt dọc đường, Tô Hàm liền kéo tay cô, chia sẻ những kiến thức học tập của ở Boston, Mỹ từ nhỏ.

 

Thời Tuế luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc chằm chằm cô .

 

"Cậu là đầu tiên khi về nước lắng chuyện nghiêm túc như đấy." Ánh mắt Tô Hàm sáng lấp lánh , "Mình với khác, họ đều thấy đang màu."

 

Thời Tuế hồn, khẽ : "Mình thực sự thấy thú vị."

 

Một nền giáo d.ụ.c kiểu Mỹ khác biệt với trong nước, một cuộc sống học đường tự do và nhiệt huyết.

 

Là điều cô bao giờ tiếp xúc qua.

 

Tô Hàm chống cằm : "Vậy cũng thể mà."

 

"Nếu thể." Thời Tuế trầm giọng đáp.

 

"Đến , đến ." Nhìn thấy chiếc xe sedan khu biệt thự nhà họ Yến, Tô Hàm ghé sát tai Thời Tuế , "Lần đầu tiên đến nhà Yến Thính Lễ, cũng dọa cho giật . Xa hoa đến ?"

 

Ngay cả Tô Hàm cũng dọa cho giật , huống chi là Thời Tuế.

 

Cô mím môi : "Mình dọa cho ba giật ."

 

"Phụt ha ha ha đúng là thú vị thật đấy."

 

Tô Hàm nghiêng ngả.

 

Trong lúc chuyện, bác tài xế Lý xuống xe, mở cửa cho họ: "Đến , mời hai vị tiểu thư ."

 

Vừa xuống xe, Thời Tuế thấy Tống Tiệp đang bên cửa, thể thấy bà coi trọng gặp mặt .

 

Cô rũ mắt, đẩy Tô Hàm lên phía : "Cậu ."

 

Tống Tiệp đón họ cửa, bàn bày đầy những món điểm tâm tinh tế, còn tặng quà riêng cho hai họ.

 

Thời Tuế nhớ đến chiếc vòng tay san hô đó.

 

Cảm ơn nhận lấy.

 

"Trông vẻ hai đứa hòa hợp với lắm." Tống Tiệp .

 

Tô Hàm ôm lấy vai Thời Tuế: " ạ, chúng cháu là bạn của ."

 

Tống Tiệp : "Tính cách Tuế Tuế , hai đứa thích hợp bạn."

 

Những chủ đề đó dần dần chuyển sang Tô Hàm. Tống Tiệp đang hỏi thăm tình hình gần đây của Tô Diệp, bảo cô gửi lời hỏi thăm giúp.

 

Tâm trạng Tô Hàm : "Vâng ạ, về cháu sẽ với ba cháu ngay."

 

Tống Tiệp mỉm hài lòng.

 

Đợi mãi cũng thấy về. Tống Tiệp liếc thời gian, nhíu mày: "Sắp trưa , vẫn về nhỉ?"

 

Thời Tuế liếc thời gian, hề thấy bất ngờ. Tầm , chắc mới ngủ dậy đầy một tiếng.

 

Muốn đến đây, ít nhất cũng nửa tiếng nữa.

 

quá trình chờ đợi tránh khỏi lo lắng, cô vô thức uống nước.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-qua-khoi/chuong-33.html.]

Sau đó nhịn mà chạy nhà vệ sinh.

 

Cho đến khi thấy tiếng động truyền đến từ bên ngoài.

 

Thời Tuế đang rửa tay trong nhà vệ sinh, đối diện với gương, ngừng hít thở sâu.

 

Chuẩn tâm lý đầy đủ mới nắm lấy tay nắm cửa, mở cửa phòng vệ sinh.

 

Cũng vặn thấy Yến Thính Lễ đang ở cửa lớn phòng khách.

 

Anh thẳng tắp, nhíu mày, đưa mắt quét qua căn phòng.

 

Vẻ mặt mặt lắm.

 

Tống Tiệp ở bên cạnh : "Thật ngờ, Tuế Tuế Tiểu Hàm là bạn của nó, thật khéo, dì liền gọi cả hai cùng đến nhà khách luôn."

 

" Tuế Tuế?" Ánh mắt Tống Tiệp hướng về phía cô.

 

Cùng lúc đó, ánh mắt như thực thể của Yến Thính Lễ cũng từ giữa trung rơi xuống cô.

 

Ngón tay Thời Tuế giấu trong tay áo cấu c.h.ặ.t lấy .

 

Cô mấp máy môi.

 

Nghe thấy gật đầu : "Vâng ạ dì."

 

Cô ngoảnh mặt , dám ánh mắt của Yến Thính Lễ.

 

thể cảm nhận .

 

Lạnh thấu xương.

 

Chương 21 chapter21 Thời Tuế, đừng lừa...

 

Thời Tuế Tống Tiệp gọi sofa .

 

Cô cúi mày thuận mắt, một chút tiếp xúc ánh mắt nào với Yến Thính Lễ.

 

Khoảnh khắc xuống.

 

thấy cách đó vài mét, l.ồ.ng n.g.ự.c Yến Thính Lễ chấn động, phát tiếng lạnh lẽo.

 

"Tự ý dẫn về đây, thông qua sự đồng ý của ?"

 

Ngón tay Thời Tuế siết c.h.ặ.t.

 

Không hé răng.

 

"Thính Lễ." Ngược Tống Tiệp ở bên cạnh gọi , giọng điệu trầm xuống, "Con năng kiểu gì thế?"

 

Ngay cả Tô Hàm cũng kinh ngạc liếc mắt, một vẻ mặt như thể quen Yến Thính Lễ. Thời Tuế còn thấy cô dùng âm thanh từ trong kẽ răng lẩm bẩm: " phong độ."

 

Ánh mắt Yến Thính Lễ vẫn rời khỏi cô.

 

Như thủng một cái lỗ cô.

 

" đang hỏi em đấy, Thời Tuế."

 

Sống lưng Thời Tuế sự thất thường của cho mồ hôi đầm đìa.

 

phản ứng gì mới gọi là bình thường.

 

Diễn xuất , dứt khoát cúi đầu giả c.h.ế.t.

 

Không hé răng lấy một lời.

 

May mà giúp cô.

 

Tống Tiệp hiểu hôm nay thể kỳ quái như , khác hẳn ngày thường.

 

cũng là bà bảo Thời Tuế trung gian , dáng vẻ im lặng của cô bé, bà chút nổi, khiển trách: "Là gọi hai đứa đến, Thính Lễ, xin Tuế Tuế ."

 

Yến Thính Lễ: "Con xin ."

 

Thời Tuế: "..."

 

Tô Hàm ở bên cạnh cũng mà bực , nhịn : "Cũng là theo mà, đừng chỉ nổi cáu với Tuế Tuế chứ."

 

Nghĩ đến việc Tô Hàm vẫn đang bên cạnh , sắc mặt Tống Tiệp đen , hít một sâu ép nụ : "Tuế Tuế, dì còn mấy chiếc túi xách hợp với vòng tay, con qua đây chọn một chút, xem cái nào thích nhé."

 

Đây là tách cô .

 

Thời Tuế cầu còn , liên tục gật đầu .

 

Phớt lờ ánh mắt như kim châm lưng, cô chạy vèo một cái là mất dạng, trốn phòng đồ của Tống Tiệp,

 

Tâm trí Tống Tiệp rõ ràng đặt ở đây.

 

Bà trực tiếp đeo vòng tay tay cô, bảo cô tự chọn phụ kiện, lầu .

 

Cuối cùng cũng thể một ở trong một gian kín, trái tim đập loạn xạ của Thời Tuế cuối cùng cũng bình một chút, ngừng gật đầu, hận thể cứ ở đây mãi cho đến khi kết thúc.

 

Phòng khách lầu .

 

Tô Hàm Yến Thính Lễ từ lúc cửa lạnh lùng trưng một khuôn mặt, còn bắt nạt Thời Tuế mất, trong lòng thấy kỳ quái.

 

Ngay cả chút hư vinh ở bên cạnh cũng tiêu tan quá nửa.

 

Hai đối mặt với .

 

Không một lời, ngay cả ánh mắt cũng nửa phần giao .

 

Cho đến khi Tống Tiệp xuống lầu, mở chủ đề.

 

Họ mới chuyện với vài câu mặn nhạt.

 

Tống Tiệp ý tạo gian cho họ, một phòng nước, bảo là thêm cho họ một ít bánh.

 

Chỉ còn hai họ, bộ gian dường như sắp lạnh đến mức đóng băng.

 

Tô Hàm chút yên, hận thể ngay lập tức lên tìm Thời Tuế để xả giận.

 

nghĩ đến những lời ba , cô nhịn, tiếp tục đó.

 

Gượng gạo mở một chủ đề: "Yến Thính Lễ, vẫn luôn hỏi đấy, chọn môn 《Lịch sử mỹ thuật phương Tây》 của chuyên ngành chúng , cũng là vì hứng thú với lĩnh vực ?"

 

Yến Thính Lễ ở bên cạnh nghịch điện thoại, mí mắt cũng thèm nhấc: "Không."

 

Tô Hàm duy trì nụ : "... Vậy là tại ạ?"

 

"Tại ?" Con ngươi Yến Thính Lễ lười nhác chuyển động một cái, "Để ngắm mỹ nữ, tính ?"

 

Tô Hàm: "...?"

 

Não cô đình trệ, khó khăn tiếp lời: "Chuyên ngành chúng đúng là nhiều bạn nữ xinh —"

 

Chưa xong, liền thấy Yến Thính Lễ nhướng mắt, liếc qua phía cô : "Không cô."

 

"..."

 

"Tiểu Hàm," Tống Tiệp đuổi theo khỏi biệt thự, "Tiểu Hàm, ăn xong bữa trưa hãy chứ."

 

 

Loading...