Khó Qua Khỏi - Chương 135
Cập nhật lúc: 2026-01-31 04:01:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời hề cho sắc mặt Yến Thính Lễ hơn, ngược càng thêm âm trầm. “ bảo em .” Giọng điệu cao lên một chút. Thời Tuế càng thêm khó hiểu, cũng chút bực : “Vậy rốt cuộc ý là ?”
Thần sắc Yến Thính Lễ biến hóa khôn lường. Cuối cùng, vẫn buông tay , xoay : “Không đuổi em .” “Ít nhất cần gấp gáp như .” Thời Tuế mặn nhạt “ồ” một tiếng.
Cô coi như hiểu ý của — ghét cô, nhưng vì giữ lễ tiết nên thể thật sự đuổi cô , hai câu đó coi như là lời khách sáo để giữ thể diện mà thôi. Thời Tuế hé răng nữa, mở cửa về phòng. Sau đó, trong thời gian chờ điểm thi , Thời Tuế ngày nào cũng ngoài ăn liên hoan với bạn học, sớm về muộn. Lần nào về, Yến Thính Lễ cũng ở sảnh, lúc thì nghịch robot, lúc thì xem phim, nhưng bảo là xem chứ cũng chẳng đang xem. Bởi vì bộ phim Thời Tuế thấy chiếu chiếu nhiều .
Trong lòng cô cũng thắc mắc, tại Yến Thính Lễ ngoài chơi. Chỉ cần , chắc chắn nhiều giao thiệp với , mà lúc nào cũng chỉ một . Chẳng lẽ thật sự cảm thấy cô đơn ? kể từ ngày hôm đó, Thời Tuế cũng chủ động chuyện với nữa. Không còn cái cớ phụ đạo bài vở, cô cũng còn mặt dày pha sữa cho .
Mặc dù vẻ giống kiểu "ăn cháo đá bát", nhưng hễ Yến Thính Lễ là “ghét cô” , thì việc gì sán gần nữa cho mệt. Hôm nay là buổi tụ tập của lớp mỹ thuật, cũng là sinh nhật mười tám tuổi của Thời Tuế. Mượn danh nghĩa tụ tập, họ tổ chức sinh nhật cho cô. Ba năm cấp ba, Thời Tuế dành thời gian ở bên họ nhiều hơn, mối quan hệ cũng hơn một chút. Cộng thêm tâm trạng cô cũng bình thường. Ở KTV hò hét mời rượu, rằng rượu thể giải sầu, nên cô từ chối nữa.
ngờ tới, t.ửu lượng của cô kém đến mức . Mấy ly xuống bụng là thấy hiệu quả ngay lập tức, cần dìu về. Tục ngữ thường rượu bạo gan. Đối với Thời Tuế mà , là rượu cô bạo gan về sắc d.ụ.c, giải phóng hết cái ham thú tính đối với Yến Thính Lễ mà cô vốn vẫn luôn đè nén bấy lâu nay.
Đêm hôm đó. Ký ức của Thời Tuế tỉnh táo mơ hồ. Ý thức của cô đang . Cơ thể như tiêm t.h.u.ố.c tê, tự chủ mà tiến gần , dán sát .
Nếu gặp một chính nhân quân t.ử thật sự, chắc chắn sẽ chẳng chuyện gì xảy cả. Yến Thính Lễ thì , là một con quỷ dữ ăn thịt đội lốt . Gần như ngay khoảnh khắc Thời Tuế mê hoặc mà hôn lên. Đại não mấy tỉnh táo của cô phát tiếng rung cảnh báo theo bản năng sinh lý. quá muộn.
Gáy của Thời Tuế lóng tay của Yến Thính Lễ siết c.h.ặ.t, còn nửa phần khả năng vùng vẫy. Anh rũ mắt. Màu mắt giống như một con dã thú rình rập từ lâu. Động tác nơi khoang miệng cũng khác hẳn với vẻ ngoài thư sinh, nó vô cùng dã man. Không kỹ xảo. Không kiên nhẫn. Anh vội vã ngấu nghiến cô, giống như cuối cùng cũng tìm cách giải tỏa, l.ồ.ng n.g.ự.c dường như còn phát tiếng rung đầy phấn khích.
“Ngọt quá.” Cô thấy lầm bầm .
Nóng. Rất nóng. Cả như kiến bò, một vài nơi cũng truyền đến những phản ứng khiến cô thấy hổ. Họ một thì to gan vì sắc, một thì rình rập từ lâu, chẳng ai là trong sạch cả. Chỉ cần một ánh mắt chạm là thể châm ngòi cho ngọn lửa lan tràn.
Khi mái tóc mềm mại của Yến Thính Lễ cọ qua xương quai xanh của cô. Vùi mặt bên mềm mại cọ cọ , ngậm mút một cách yêu thích buông tay. Thời Tuế thấy từ trong cổ họng phát tiếng rên rỉ thỏa mãn. Đột nhiên lầm bầm một câu: “Còn thích hơn cả trong mơ.” Hả? Mơ gì cơ? Ý thức của cô một giây tỉnh táo. đợi bộ não chậm chạp của Thời Tuế phân tích điều gì, cô hôn ngấu nghiến.
Trong lúc mơ màng, thứ gì đó đang thô bạo khám phá cô. Trong tầm mắt mờ ảo, Yến Thính Lễ rũ mắt ngón tay ướt át. Thần sắc tò mò đoan trang quan sát. Bất chợt, khẽ một tiếng, giống như cuối cùng kết hợp thực hành và kiến thức lý thuyết trong đại não. Cúi ghé tai cô hỏi: “Em cũng thích, đúng ?”
căn bản đợi cô trả lời thích , tiếp tục hung hãn chặn miệng cô . Thời Tuế giống như một con cá khô đ.á.n.h dạt lên bãi cát. Bị dùng hết thủ đoạn để khai phá. Khoảnh khắc Yến Thính Lễ về dáng vẻ của một học sinh giỏi khao khát kiến thức. Mãi đến khi cô run rẩy cả . Nắm lấy cổ tay , trong miệng thành tiếng: “Muốn.”
Hơi thở của Yến Thính Lễ cũng nặng nề như đổ chì, chậm chạp, cả cứng như sắt. Trên trán là một lớp mồ hôi mịn. Rõ ràng, cũng dễ chịu gì, đang ở ngưỡng cửa giới hạn. Vậy mà vẫn cố giữ vẻ mặt ung dung tự tại, đầy tiếc nuối với cô: “Không bao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-qua-khoi/chuong-135.html.]
Thời Tuế nhớ rõ là ngủ như thế nào. Chỉ là đợt sóng trào đó, dù thỏa mãn, nhưng qua thì thôi. tiếng nước trong phòng tắm của chính cứ thế róc rách chảy mãi cho tới nửa đêm.
Mãi đến sáng hôm . Thời Tuế giật tỉnh giấc, ôm cái đầu đau như sắp nứt , thấy Yến Thính Lễ đang bên cạnh . Trên vẫn còn vương mùi hương sữa tắm của cô, cả cũng hòa tấm ga trải giường màu hồng của cô. Đầu hưởng thụ vùi trong đó, đang ngủ say.
Khoảnh khắc , biểu cảm của Thời Tuế nứt toác. Giống như một tên tra nam cướp sự trong trắng của mà chịu trách nhiệm, cô bật dậy khỏi giường ngay lập tức. Tắm rửa chải chuốt qua loa chuồn thẳng khỏi cửa, lòng rối như tơ vò lang thang phố.
Thời Tuế thể khẳng định, tuy là cô chủ động , nhưng cuối cùng, họ vẫn thực sự "". Như thể coi như chuyện gì xảy ? Cô uống nhiều quá nên là bình thường. Thế còn Yến Thính Lễ là vì ? Anh cũng uống nhiều ? Thời Tuế cau mày, nghĩ mãi .
Ở bên ngoài trấn tĩnh suốt một tiếng đồng hồ. Sớm muộn gì cũng gặp mặt, trốn tránh mãi cũng cách, Thời Tuế chuẩn về để thăm dò thực hư. Ngồi bàn ăn. Yến Thính Lễ ở vị trí quen thuộc. Thấy cô. Anh liếc sang. Một ánh mắt khác hẳn với . Giống như đột nhiên thực thể, biến thành một tấm lưới bao phủ c.h.ặ.t chẽ lấy cô. Đo lường cô, xét nét cô. Cái trực diện nhất đến từ một đàn ông.
Thời Tuế chịu nổi mà cúi đầu xuống. Cảm thấy m.á.u như tăng nhiệt độ sôi trào, bao giờ vẻ điềm nhiên như nữa. Cô ăn đại vài miếng lên lầu. Tiếng bước chân phía nhanh chậm. Khiến Thời Tuế liên tưởng đến loài báo săn ung dung bắt giữ con mồi trong thế giới động vật. Cô lắc đầu, xua những ý nghĩ lộn xộn .
Mãi đến khi lên tới tầng ba. Đầu cầu thang, gian tạm thời thuộc về hai họ. Ngay khi Thời Tuế định giả c.h.ế.t đến cùng, coi như từng chuyện gì xảy , định về phòng. Thì cô chặn , hình cao ráo của Yến Thính Lễ sững mặt cô, giống như một bức tường.
Một vài ký ức vụn vặt đêm qua bắt đầu lóe lên trong đầu Thời Tuế. Dưới ánh trăng bạc. Những múi cơ đẽ của Yến Thính Lễ, làn da trắng lạnh, l.ồ.ng n.g.ự.c và cơ bụng sờ thấy mịn màng săn chắc. Hoàn mỹ như một bức tượng điêu khắc. Còn cả khi hôn , đôi môi còn mềm hơn cả thạch rau câu.
Cái nếu ngủ một thì cũng đáng giá . Những ý nghĩ lộn xộn trong đầu Thời Tuế khiến gò má cô lập tức đỏ bừng và nóng ran. Trời ạ, Thời Tuế thầm than thở trong lòng, cô thể mê sắc đến thế chứ. Ngay lúc cô đang nghĩ vẩn vơ. Trên đỉnh đầu vang lên một câu: “ mua bao .” Hả? Có là cái ý đó mà cô đang nghĩ ?
Thời Tuế ngơ ngác ngước mắt lên. Yến Thính Lễ cúi , con ngươi đen láy nghiêm túc cô: “ l..m t.ì.n.h với em, em ?” Khoảnh khắc , dường như về cái đêm nồng đậm ngày hôm qua. Họ chỉ cần một cái là khí lập tức bốc cháy. Đại não còn đang suy nghĩ, cơ thể một đằng một nẻo mà bước tới một bước. Không . Thời Tuế tỉnh táo trong tích tắc, định lùi . kịp để cô suy nghĩ nữa . Cả cô kéo lòng Yến Thính Lễ.
Hơi thở sạch sẽ thanh khiết của , trộn lẫn với mùi hương hoa cỏ từ sữa tắm của cô. Sự mập mờ nhanh ch.óng thăng hoa. Cằm của Thời Tuế nâng lên. Khoảnh khắc , ánh mắt hai chạm . Không là sự m.ô.n.g khi uống rượu, mà là sự chìm đắm trong tỉnh táo. Hơi thở của Yến Thính Lễ nóng, lóng tay bóp lấy cô cũng chút run rẩy. Khi cúi đầu hôn xuống. Thời Tuế cảm thấy bộ tế bào trong cơ thể đều run rẩy vì khoái lạc và yêu thích, đại não cũng như nổ tung pháo hoa. Khiến cô tự chủ mà tiến gần, vòng tay ôm lấy eo .
Lần vẫn là phòng của cô. Rèm che sáng kéo , nơi là một màu đen tĩnh mịch. Mặc dù Yến Thính Lễ cố tỏ thản nhiên, và khám phá qua lối đêm qua, nhưng động tác của vẫn còn vụng về. Khoảnh khắc thật sự cùng Yến Thính Lễ hòa một. Thời Tuế một giây tỉnh táo, cảm thấy điên đến mức còn giới hạn nữa . Đây mới chỉ là ngày thứ hai cô trưởng thành, mà cùng với một vĩnh viễn khả năng. tất cả tế bào trong cơ thể đều cho cô . Cô vui vẻ.
Con gái từ nhỏ giáo d.ụ.c rằng ngoan ngoãn, bảo thủ, yêu quý bản . Thời Tuế chỉ thôi để đó. Tại ai giáo d.ụ.c con trai bảo thủ yêu quý bản ? Có lẽ tận xương tủy cô vốn là một phản nghịch, Thời Tuế nghĩ. Hơn nữa, Thời Tuế khuôn mặt xinh của Yến Thính Lễ. Có một học sinh ưu tú sạch sẽ như thế , tính thế nào cô cũng lỗ mà.
Khoảnh khắc đó Thời Tuế thậm chí còn thầm đắc ý trong lòng. Chưa bao giờ nghĩ tới. Hai năm đó, cô bao nhiêu cào xé tâm can, hối hận vì quyết định ch.óng vánh . Mãi cho đến nhiều năm nữa. Khi cô và Yến Thính Lễ kết hôn, sống một cuộc sống hạnh phúc bình dị nhất.