Khó Qua Khỏi - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-01-31 04:01:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Tuế liếc .

 

Sau khi trải qua sự ngượng ngùng tột độ của hướng nội trong buổi cầu hôn, trong chuyện đám cưới , họ coi như là “đồng minh”.

 

Giây tiếp theo.

 

Liền thấy Yến Thính Lễ nghiêm túc : “Mẹ, đúng lắm ạ.”

 

Thời Tuế: “……”

 

Lê Nhân hài lòng , liền : “Vậy đám cưới để liên hệ khách sạn cho hai đứa.”

 

Mọi chuyện cứ thế bà Lê định đoạt chỉ bằng vài câu .

 

Trên đường về, Thời Tuế kéo tay áo , khinh bỉ : “Anh đúng là tên phản bội, riêng tư chúng thế nào?”

 

Bây giờ vì để lấy lòng cô, đúng là chẳng còn giới hạn nào nữa.

 

Yến Thính Lễ nháy mắt với cô, biểu cảm cố ý tỏ vô tội.

 

Thời Tuế gần như thể dự đoán sự rầm rộ của đám cưới, lẩm bẩm : “Đến lúc đó bố em gọi một đống họ hàng, đồng nghiệp, hàng xóm đến, cùng chúng như khỉ .”

 

“Không tổ chức nghi lễ,” Yến Thính Lễ nhíu mày, “chỉ bày vài bàn tiệc, mời ăn bữa cơm thôi.”

 

“Hả? Làm thế để gì.”

 

Yến Thính Lễ gằn từng chữ: “Thu hồi tiền mừng.”

 

Thời Tuế thực sự chấn động: “Nhà cũng nhiều tiền mừng cần thu hồi ?”

 

Yến Thính Lễ lắc đầu.

 

Mất một lúc lâu, : “Nếu thu, thì đừng để bà điều gì hối tiếc.”

 

Thời Tuế , trong mắt lóe lên tia sáng vụn vỡ mà ngay cả cô cũng nhận , chút giống với cảm giác “con trai nhà cuối cùng khôn lớn”.

 

Không kìm : “Bây giờ thật đấy.”

 

là phiên bản “tẩy trắng” của Yến Thính Lễ.

 

“Trước đây ?”

 

Thời Tuế hừ nhẹ: “Anh đây thế nào mà ?”

 

“Đó là do em đối xử với .” Cuối cùng, còn thêm một câu: “Còn xa nữa.”

 

“......”

 

là bậc thầy đổi trắng đen.

 

Cứ ngỡ đám cưới sẽ định đoạt như .

 

Ai ngờ một buổi cuối tuần tháng 8, Yến Thính Lễ đột nhiên chở cô đến sảnh việc của chính phủ.

 

Thời Tuế ngơ ngác: “Đến đây gì?”

 

“Làm hộ chiếu.”

 

Sau khi Thời Tuế nghiệp, hộ chiếu cũ cũng hết hạn.

 

Bây giờ Mỹ, cái mới.

 

“Đi Mỹ gì?” Cô hỏi.

 

Yến Thính Lễ hỏi gì đáp nấy: “Tổ chức đám cưới.”

 

“Chẳng để định khách sạn ?”

 

“Đó là đám cưới.”

 

Thời Tuế nghiêng đầu: “Vậy …?”

 

Anh nắm tay cô, giọng điệu hiếm khi ôn hòa: “Đám cưới mà , chỉ hai chúng mà thôi.”

 

Lá cây bên đường nhuốm vàng, làn gió mát lành lướt qua mặt, cái nóng oi ả của mùa hè vơi bớt, cùng với đó là mùa thu vàng đang đến.

 

Sau nhiều Thời Tuế bày tỏ đám cưới cần nghi lễ rườm rà, cô cùng Yến Thính Lễ du lịch kết hôn, mặc dù Lê Nhân tỏ ý hiểu, nhưng cuối cùng vẫn tôn trọng lựa chọn của họ.

 

Nghĩ , bớt những nghi lễ rườm rà đó, cũng thấy nhẹ nhàng thoải mái hơn.

 

những thủ tục như chụp ảnh cưới thì cũng trốn tránh .

 

“Không thể để đến ngày cưới mà ngay cả một tấm ảnh chung của cô dâu chú rể cũng chứ?” Lê Nhân bất lực .

 

Câu khiến Thời Tuế giật , bao nhiêu năm nay, ngoại trừ sổ đăng ký kết hôn, cô lấy một tấm ảnh chụp chung với Yến Thính Lễ.

 

Lê Nhân , lập tức liên hệ cho họ một studio chụp ảnh cưới cao cấp hàng đầu. Thậm chí vì lịch trình của quán quá kín, bà Lê vốn tính cần kiệm sẵn sàng trả gấp đôi tiền để họ ưu tiên chụp gấp.

 

Chuyện từ đầu đến cuối chỉ trong vòng một tuần.

 

Vào một ngày cuối tuần giữa tháng 9, Thời Tuế theo yêu cầu của bà Lê, đưa Yến Thính Lễ vốn hiểu chuyện gì đến studio chụp ảnh.

 

Thời Tuế thử xong váy cưới chuẩn trang điểm.

 

lúc đối mặt với Yến Thính Lễ gương.

 

Anh vốn dĩ đang rủ mắt, trông vẻ mấy tinh thần —— Thời Tuế nhịn , thích chụp ảnh, nhưng vì sợ uy quyền của bà Lê nên mới đành nhẫn nhịn qua đây.

 

Hai qua gương.

 

Mất một lúc lâu, Yến Thính Lễ vẫn dời mắt, mắt chớp lấy một cái.

 

Thời Tuế chiếc váy cưới đính kim cương vụn với phần chân váy cực lớn , gương mỉm hỏi : “Đẹp ?”

 

Ngay đó Yến Thính Lễ dậy.

 

Trong ánh của , vô cùng tự nhiên dắt tay cô về phía phòng thử đồ: “Có một chỗ thắt kỹ, để chỉnh cho em.”

 

Anh như thật , Thời Tuế khỏi thắc mắc: “Chỗ nào cơ?”

 

Yến Thính Lễ đáp, nhưng những ngón tay đang nắm lấy tay cô nóng hổi.

 

Cho đến khi trở phòng thử đồ khép kín, Thời Tuế lập tức ép c.h.ặ.t tường.

 

“Anh nhẹ thôi, đừng hỏng váy cưới đấy.” Thời Tuế giật , “Đây là bộ để thử thôi mà!”

 

Yến Thính Lễ coi như thấy, vẫn ôm c.h.ặ.t lấy cô như cũ.

 

Hơi thở nóng hổi phả cổ cô, khẽ thở hắt , giống như đang bình tâm trạng.

 

“Đẹp quá.”

 

“Thích quá mất.”

 

Mặc váy cưới xinh , thể nhận phản hồi tích cực như từ , khóe môi Thời Tuế cũng hiện lên một độ cong mãn nguyện.

 

Kết quả là giây tiếp theo liền thấy dịu dàng .

 

“Muốn * em ngay tại đây quá.”

 

“Mua chiếc váy , về nhà chúng nhé.”

 

“......”

 

Nụ của Thời Tuế hóa đá.

 

Quả nhiên, đối với Yến Thính Lễ thì nên bất kỳ mong đợi nào về giới hạn đạo đức. Cô lập tức đưa tay , tát nhẹ một cái: “Anh thể buông em đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-qua-khoi/chuong-121.html.]

 

Yến Thính Lễ cuối cùng hít sâu một ở cổ cô.

 

Giống như dã thú thở phào.

 

Rèm mi vẫn rủ xuống, đang nghĩ gì.

 

Quá trình chụp ảnh của họ nhanh.

 

Vốn dự kiến đến tối, nhưng đến chiều tối kết thúc .

 

Nhiếp ảnh gia hài lòng những tấm hình gốc: “Quả nhiên ba yếu tố của ảnh chân dung, quan trọng nhất là mẫu, như thế thì chẳng cần chỉnh sửa gì nhiều, thể xuất hình ngay .”

 

Chủ tiệm thậm chí còn phấn khích đề nghị giảm giá 50% cho họ, xin đặt bộ ảnh cưới lên màn hình lớn của cửa tiệm để quảng cáo.

 

Mặc dù Yến Thính Lễ từ chối ngay lập tức, nhưng Lê Nhân vẫn vì thế mà vui mừng đến khép miệng .

 

Bảy ngày , bộ ảnh tinh xảo lò.

 

Buổi tối, Thời Tuế ôm cuốn album lớn, tựa lòng Yến Thính Lễ lật xem.

 

Nói thật, Yến Thính Lễ ăn ảnh. Khuôn mặt nhỏ, thanh tú và chiều sâu.

 

vì ảnh cưới dàn dựng quá, nên bằng thật.

 

Thời Tuế chính .

 

Ừm, tự nhiên, xinh .

 

Cô hài lòng gật đầu.

 

Lúc Thời Tuế lật xem, hỏi Yến Thính Lễ: “Thấy hả ?”

 

“Xấu.” Anh nhận xét một cách cay nghiệt.

 

“?” Giọng Thời Tuế trở nên nguy hiểm, “Anh bảo ai cơ?”

 

“Anh.”

 

“Anh ở chỗ nào chứ?” Thời Tuế thể tin nổi.

 

Rõ ràng gương mặt của , dù thế nào cũng liên quan gì đến chữ .

 

“Chỗ nào cũng .” Anh nhận xét hề khách khí.

 

“......”

 

là một kẻ theo chủ nghĩa mỹ khó tính.

 

“Thế , chọn một tấm mà hài lòng,” Thời Tuế , “ảnh đặt ở chỗ đón khách và thiệp mời nữa.”

 

Yến Thính Lễ nheo mắt một cái.

 

Từ biểu cảm của , Thời Tuế thấy rõ sự tình nguyện tột độ.

 

“Mau chọn .” Thời Tuế kéo tay áo .

 

Yến Thính Lễ miễn cưỡng dùng ngón tay chỉ một tấm.

 

Thời Tuế qua, là tấm cô mặc váy cưới, bối cảnh là dải ngân hà đen huyền ảo.

 

Anh ôm lấy cô từ phía , để lộ một nửa góc mặt nghiêng.

 

Một tư thế mang tính chiếm hữu —— cũng chẳng trách thích tấm .

 

“Vậy thấy em tấm nào nhất?” Thời Tuế hỏi .

 

Yến Thính Lễ ngắm nghía hồi lâu, thản nhiên : “Không nhận .”

 

Thời Tuế cảm thấy đang hời hợt, nổi cáu: “Có hề nghiêm túc em ?”

 

“Mỗi một tấm của em đều nghiêm túc.”

 

Thời Tuế nghi ngờ .

 

Giọng Yến Thính Lễ bình thản, ngón tay lật qua từng tấm ảnh, “Tấm , lúm đồng tiền rõ.”

 

“Rất hôn.”

 

“Tấm , x.é to.ạc bộ sườn xám .”

 

“Tấm , c.ắ.n —— của em.”

 

Thời Tuế đỏ mặt cắt ngang: “Được .”

 

Yến Thính Lễ chẳng hề cảm thấy hổ, tiếp tục : “Mỗi một tấm của em, đều thể cửng .”

 

“......”

 

Đủ .

 

Hỏi cũng bằng thừa.

 

Thời Tuế “pạch” một cái gập album : “Anh im .”

 

Quay sang gửi ảnh nhóm chị em, để chọn hộ.

 

Mấy chuyện , cứ hỏi hội chị em là chuẩn nhất.

 

Thoắt cái, thời gian trôi đến ngày cưới.

 

Mặc dù mang tâm lý thu tiền mừng, tiệc tối tổ chức nghi lễ rườm rà, nhưng nghi thức rước dâu thì thể thiếu.

 

Sáng sớm tinh mơ, Thời Tuế thức dậy, ngáp trang điểm tóc.

 

Trong lòng thở dài một tiếng —— kết hôn thực sự còn mệt hơn cả .

 

Chu Hủ Nghiên vượt đường xá xa xôi từ Kinh Thị bay qua, thức dậy cùng cô.

 

Sau đó cô nàng mắt nhắm mắt mở Thời Tuế trang điểm, nghịch bó hoa cầm tay trò chuyện: “Tớ cũng học tập , kết hôn tổ chức nghi lễ, như thế sướng bao.”

 

“Còn nữa, yên tâm, tớ chuẩn nhiều cách để gây khó dễ cho ,” Chu Hủ Nghiên xoa tay hầm hè, “lát nữa Yến Tiểu... Thính Lễ đến đây, tớ nhất định chặn ngoài cửa nửa tiếng đồng hồ.”

 

Thời Tuế chợt nhớ , Lâm An Nhiên kết hôn, Yến Thính Lễ khẳng định chắc nịch rằng nhất định sẽ cửa nhanh hơn chồng cô .

 

Cô cảm thấy chút mong đợi, mím môi : “Được, tớ chờ xem.”

 

Gần đến lúc trời sáng, Tô Hàm và Tiết Tịnh cũng là phù dâu cũng tới.

 

Họ đều từng gặp Chu Hủ Nghiên, cũng quen .

 

tình bạn giữa các cô gái là như , khi sự đồng điệu về tần , gần như chỉ cần một cái là thể thiết ngay lập tức.

 

Tô Hàm hưng phấn cạnh Thời Tuế, lấy cả một túi đạo cụ: “Tuế Tuế, tớ nghĩ xong cách để chặn Yến Thính Lễ ngoài cửa ——”

 

“Cậu cũng ?” Chu Hủ Nghiên chấn động.

 

Hai trao đổi ánh mắt, giải mã điều gì, lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y như những cùng cảnh ngộ.

 

Giống như hợp thành một “Liên minh những nạn nhân của Yến Thính Lễ”.

 

Trong lúc vui vẻ, trời sáng hẳn.

 

Trời thu mát mẻ, vài tia nắng lọt , hôm nay là một ngày thời tiết cực .

 

Tiết Tịnh từ cửa sổ ngó xuống , thấy đoàn xe xếp thành hàng, hưng phấn đầu : “Đến đến !”

 

 

Loading...