Khó Qua Khỏi - Chương 101
Cập nhật lúc: 2026-01-31 03:56:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dì và bác Yến mỗi đều nhiều tình nhân như , tai mắt thấy, tự nhiên liền học thôi ạ.”
Nói đoạn, Thời Tuế chớp mắt một cái: “Anh Thính Lễ chắc cũng , nên hai chúng cháu gặp ăn ý ngay.”
Cô thấy biểu cảm khuôn mặt Tống Tiệp vì tức giận mà run rẩy.
Ngón tay cầm chén cũng siết c.h.ặ.t, gần như sắp hắt thẳng về phía cô.
cuối cùng vẫn vì duy trì chút giáo dưỡng giả tạo cuối cùng mà nặng nề đặt xuống.
Thời Tuế lạnh lùng động tác của bà , đột nhiên nghĩ đến nhiều năm về , Yến Thính Lễ hắt đầy nước lên , chiếc áo len lạnh lẽo, dính dớp dán c.h.ặ.t cơ thể.
Lúc đó sắc mặt trắng bệch, nhếch nhác từng .
Mà hiện tại, trong tình huống cô thốt những lời vô lễ như , Tống Tiệp thậm chí còn thể giữ lý trí, hắt nước lên cô.
Tống Tiệp thể nhẫn nhịn, phát tác với cô, tại thể đối xử như với Yến Thính Lễ chứ?
Chẳng lẽ lưỡi d.a.o sắc bén nhất nhất định đ.â.m cận nhất ?
Thời Tuế đột nhiên cảm thấy chút bi thương.
Chủ đề chuyện đổ bể như , tự nhiên là vui mà tan.
Theo tiếng giày cao gót xa dần.
Hồi lâu , Thời Tuế nhấp một ngụm nước nguội lạnh.
Cổ họng khô khốc hề khá hơn, trái còn càng thêm đắng chát, đến mức chút khổ sở.
Thời Tuế ngoài cửa sổ, ngắm bầu trời tối đen. Đột nhiên nhớ đến hẹn ước buổi tối với Yến Thính Lễ, liền lấy điện thoại từ trong túi .
Cũng lúc , màn hình điện thoại sáng lên, Yến Thính Lễ gọi điện tới.
Thời Tuế bắt máy ngoài: “Alo?”
Đầu im lặng vài giây mới .
Trầm đục, máy móc.
Không cảm xúc.
“Anh gặp em, bây giờ.”
Bước chân Thời Tuế khựng một chút, lạ lùng hỏi: “Giọng thế?”
Yến Thính Lễ thèm để ý: “Anh , bây giờ gặp em.”
Trong đầu Thời Tuế vang lên tiếng radar, bắt đầu vận hành thần tốc.
—— Gần đây, cô hề chọc giận mà.
Trong lòng Thời Tuế rờn rợn báo địa chỉ trung tâm thương mại gần nhất: “Chúng ăn cơm ở đây xong …”
“Tút tút tút.”
Cô còn xong, điện thoại ngắt.
Thời Tuế màn hình điện thoại, vài giây , tức đến bật .
Đây là thái độ gì hả?!
Nửa tiếng , Yến Thính Lễ đến nhà hàng Trung Hoa mà cô đặt.
Coi như nể mặt thái độ của trong điện thoại, Thời Tuế cũng thèm nể mặt.
Trực tiếp ném máy tính bảng cho , hiệu cho gọi thêm món.
Yến Thính Lễ liếc cũng chẳng buồn liếc, trực tiếp đưa máy tính bảng cho phục vụ, bảo cô rời khỏi phòng bao.
Từ khi xuống, lấy một lời.
Mi mắt nhướng lên, tầm mắt bình thản.
Giống như máy đang phân tích dữ liệu .
Quét qua mặt cô hết đến khác.
Thời Tuế đến mức nổi cả da gà.
Xét thấy những điểm dằn dỗi của Yến Thính Lễ luôn khiến thường thể hiểu nổi, Thời Tuế chỉ thể hỏi: “Anh nữa?”
Yến Thính Lễ cô.
Đột nhiên : “Chúng kết hôn .”
“……”
Lúc nào cũng ép kết hôn như thế , Thời Tuế nén sự bất lực, kiên nhẫn : “Em , em vẫn chuẩn sẵn sàng, chúng còn cần mài dũa tính cách nhiều hơn.”
“Anh đều theo em hết.”
“… Ơ?”
“Anh là, cần mài dũa nữa, đều theo em hết.”
Yến Thính Lễ bất kỳ biểu cảm nào : “Chúng thể kết hôn .”
Đây là lời thể ?
Thời Tuế càng thêm hoài nghi: “Rốt cuộc ?”
“Trả lời , kết hôn .”
Thời Tuế năng lộn xộn cho ngây : “Rốt cuộc tại nhất định kết hôn ngay bây giờ?”
Yến Thính Lễ chằm chằm cô, đáy mắt là một màu đen vô hồn.
Không đang nghĩ gì.
Anh trả lời cô, mà đột ngột : “Hệ thống 3.0 mắt, sẽ nhiều tiền bạc dùng mãi hết.”
Thời Tuế gật đầu: “… Thế thì chúc mừng .”
Thành công trong sự nghiệp quả thực là chuyện đáng vui mừng.
“Kết hôn với , em sống thêm kiếp nữa cũng tiêu hết tiền.”
Thời Tuế im lặng vài giây.
Trông cô giống kẻ hám tiền lắm ? Tại hết đến khác, dùng tiền đập mặt cô ?
Thời Tuế cạn lời: “Em cần nhiều tiền như để gì.”
Cô chỉ là một bình thường, những món đồ xa xỉ phù phiếm đó còn chẳng khiến cô vui bằng một bát canh gà nấu nấm đậm đà.
Mặc dù đây cô thực sự đòi Yến Thính Lễ phí chia tay.
bản chất chỉ là bố vất vả như , bản cũng vì công việc mà mệt mỏi bươn chải.
“Em cần tiền.”
Yến Thính Lễ rủ mi mắt, lặp một , “Tiền của em cần.”
“Rốt cuộc thế nào, em mới chịu kết hôn với ?”
Thời Tuế hỏi đến mức chút bực bội, hít sâu một : “Làm gì ai ép cưới như chứ, càng ép em càng kết.”
Cùng với việc phục vụ phòng bao lên món.
Mắt Yến Thính Lễ cũng lạnh lẽo, hàm căng c.h.ặ.t, thêm một chữ nào nữa.
Bầu khí đó càng thêm ngưng đọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-qua-khoi/chuong-101.html.]
Thời Tuế ăn thức ăn dùng dư quang quan sát .
Thấy mi mắt mỏng của rủ xuống như đang xuất thần, động tác ăn cũng chậm.
“Ơ, đây là gừng mà.” Thời Tuế chỉ miếng gừng ngụy trang thành khoai tây đũa của .
Việc ăn uống ngủ nghỉ của Yến Thính Lễ đều kén chọn, ăn uống càng thậm tệ.
Ngoại trừ khẩu vị nhạt, thích ăn gia vị.
Nội tạng động vật, đầu, bất kỳ bộ phận kỳ quái nào cũng ăn, những loại rau mùi nồng cũng chạm , gừng càng là cái dằm trong mắt .
lời nhắc nhở của Thời Tuế muộn, Yến Thính Lễ c.ắ.n một miếng.
Sau đó nhăn mặt, cảm xúc nhổ .
Chằm chằm miếng gừng đĩa thức ăn, lạnh lùng ném thùng rác, trông vẻ càng tức giận hơn.
“……”
Thời Tuế im lặng c.ắ.n đũa, chút bất lực.
Cô thở hắt trong lòng.
Thôi .
Một đến miếng gừng cũng thể giận dỗi thì đừng nên chấp nhặt những cái tính khí kỳ quặc vô cớ của gì.
Thời Tuế thừa nhận rằng, vì cuộc đối thoại với Tống Tiệp mà cô bắt đầu chút nuông chiều Yến Thính Lễ.
Thấy bàn ăn im phăng phắc, cô liền chủ động tìm chủ đề, quan tâm hỏi một câu: “Có vì gần đây áp lực công việc lớn quá nên tâm trạng mới ?”
Hồi đại học, Yến Thính Lễ bận rộn thời gian nghỉ ngơi, hoặc là lúc đang rảnh rỗi đột nhiên việc gấp gián đoạn.
Cũng sẽ vô duyên vô cớ tự hờn dỗi.
Nói tóm , vui thể nhiều nguyên nhân ngờ tới.
Dỗ dành một chút là khỏi ngay.
Ai ngờ Thời Tuế dứt lời.
Yến Thính Lễ đột nhiên ngước mắt cô.
Thời Tuế đến mức trong lòng rờn rợn, giải thích: “Em gần đây 3.0 chuẩn sản xuất quy mô lớn, đều đang bận việc đó.”
“Nghe ?”
Yến Thính Lễ nhếch môi, “Em ai .”
“Cao Lâm Hàn mà, đăng nhiều vòng bạn bè, thế ạ?”
Giọng điệu Yến Thính Lễ nhạt cũng nhẹ: “Em ít khi hỏi về công việc của .”
Thời Tuế đoán phản ứng của , suy đoán: “Là bí mật gì mà em tiện ?”
“Em cái gì?”
Giống như thăm dò, giống như phòng .
Thời Tuế vô cớ đ.â.m một cái.
Giọng theo đó cũng trầm xuống, vui : “Em chỉ hỏi bừa thôi, thể cái gì chứ?”
Tầm mắt Yến Thính Lễ đóng đinh cô.
Ánh đèn trong nhà hàng Trung Hoa sáng, sắc mặt nửa sáng nửa tối.
Nhìn rõ.
Anh bỗng nhiên :
“Những gì em , đều sẽ cho em.”
“Được thôi.” Thời Tuế , “Vậy cho em , tại vui?”
Yến Thính Lễ im lặng một lát.
“Anh vui.”
Anh chỉ là sợ hãi thôi.
Thời Tuế phàn nàn: “Thế hôm nay cứ quái đản thế nhỉ.”
Yến Thính Lễ lời nào.
Cả giống như một màn sương mù tên bao phủ.
Có lẽ ngay cả chính cũng đang cái gì.
là giống như sắp phát bệnh.
Thời Tuế còn định hỏi tiếp.
Đột nhiên, điện thoại Yến Thính Lễ đặt bàn vang lên.
Đại khái là điện thoại công việc, nhíu mày quét mắt qua.
Liền bắt máy ngay mặt cô.
Thời Tuế lờ mờ một chút.
Đại khái là Yến Thính Lễ kiên quyết một loạt nhà cung cấp và nhà phân phối mới, cuộc m.á.u lớn như , những từng thuộc phe Tống Tiệp, những lão làng lợi ích gắn liền với bà tự nhiên là bất mãn, nội bộ ban hội đồng quản trị cãi đến mức túi bụi.
Đối với đầu dây bên , giọng điệu Yến Thính Lễ khách sáo, cảm xúc cúp điện thoại.
Thời Tuế gắp thức ăn cho : “Thức ăn sắp nguội , ăn nhiều một chút .”
“Em thấy thế nào?”
Thời Tuế ngơ ngác: “Thấy cái gì cơ?”
“Anh nên dùng những nhà cung cấp cũ, là mặc kệ những giám đốc , tiếp tục đổi?”
Dường như để cô thể hiểu , Yến Thính Lễ hỏi vắn tắt.
Thời Tuế để tâm, tiếp tục cúi đầu ăn thức ăn, “Anh thấy vui thế nào thì thế .”
Tầm mắt đối diện vẫn đóng đinh mặt cô.
Không bỏ qua bất kỳ một biểu cảm nhỏ nào mặt cô.
Cái kiểu xem xét quái dị như máy quét mã thực sự khiến Thời Tuế thể nhẫn nhịn thêm nữa, kéo theo đó là chút nuông chiều cũng sắp tiêu tan sạch sẽ.
Cô đặt đũa xuống, cảm xúc hỏi ngược : “Rốt cuộc hỏi cái gì? Muốn cái gì từ chỗ em?”
Yến Thính Lễ hé răng.
Giống như một cái ống tre cưa miệng, im lặng bướng bỉnh.
Thời Tuế dứt khoát bỏ cuộc.
Uống xong ngụm canh cuối cùng, cảm xúc : “Em ăn no , —”
Cũng chính khoảnh khắc ngẩng đầu .
Trong đầu cô lóe lên một tia sáng như điện giật, kết nối tất cả thứ với .
Đồng t.ử Thời Tuế khẽ động, sống lưng cũng cứng đờ.
Ngước mắt , chầm chậm hỏi: “Tại hỏi, tại chiều nay em ở bên ?”
Không đợi Yến Thính Lễ lên tiếng, cô tiếp tục hỏi dồn dập, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, “Có vì cuộc gặp gỡ của em và Tống Tiệp đúng ?”