Khó Qua Khỏi - Chương 100
Cập nhật lúc: 2026-01-31 03:56:56
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thứ bảy.
Thời Tuế mở mắt, thấy tin nhắn Yến Thính Lễ gửi tới lúc gần một giờ sáng, đoán là kết thúc tăng ca.
[Anh gặp em]
Thời Tuế dụi mắt trả lời: [Anh thể đến nhà em ăn cơm]
Đầu bên mà cũng tỉnh.
[Em đến chỗ ]
[Anh gặp riêng em]
Thời Tuế cần nghĩ cũng đang tính toán chuyện gì.
Cô trả lời, giây tiếp theo, màn hình nhảy tin nhắn mới.
[Em thăm Bình An ]
Anh đang dụ dỗ cô.
Thời Tuế ngứa ngáy trong lòng, vẫn nhịn mủi lòng: [Vậy buổi tối qua đón em]
buổi chiều, cô nhận một cuộc điện thoại ngờ tới.
Nhìn điện thoại gọi đến, Thời Tuế thẳng dậy theo phản xạ sinh lý, nhịp tim cũng nhanh hơn hai giây.
Đến khi phản ứng , cô mới bừng tỉnh.
Hóa cô còn cần căng thẳng mặt Tống Tiệp như nữa .
Thực , trong thẻ sim điện thoại khi về nước , Tống Tiệp trong danh bạ của cô.
Thời Tuế nhận của Tống Tiệp.
Cô buồn nghĩ xem Tống Tiệp mới của .
Dù Yến Thính Lễ chắc chắn thừa nhận, nhưng ở mức độ nào đó, hành vi của thực sự cùng một giuộc với Tống Tiệp.
Thời Tuế do dự bao lâu, vẫn bắt máy.
Lễ phép nhưng xa cách : “Dì Tống.”
Ngoại trừ đêm đầu tiên về nước với bộ mặt giả tạo đó.
Thời Tuế quá lâu, quá lâu liên lạc với Tống Tiệp, đến mức giọng của bà , cô đều cảm giác chân thực cho lắm.
“Chiều nay, gặp cô.”
“Có rảnh ?”
Bà vẫn mạnh mẽ như xưa, thẳng vấn đề.
Thời Tuế cũng đơn giản đáp : “Được ạ.”
Buổi chiều, cô đến quán mà Tống Tiệp hẹn.
Trước đây, đầu tiên Thời Tuế thấy Yến phu nhân tôn quý.
Đã cảm thấy bà trẻ trung, cao quý, thanh lịch, là vẻ mà ngay cả minh tinh cũng sánh bằng.
Thời Tuế ngước bà , thậm chí vì quá cách mà sinh sợ hãi bà .
gặp Tống Tiệp, Thời Tuế khỏi ngẩn ngơ.
Người phụ nữ cao cao tại thượng như một nữ hoàng băng giá trong ký ức, mặt cũng dấu vết của thời gian.
Mặc dù lớp trang điểm vẫn tinh xảo tì vết, làn da sự hỗ trợ của thẩm mỹ và bảo dưỡng vẫn săn chắc.
đôi mắt là thể che giấu sự mệt mỏi.
Trong làn khói nghi ngút, Tống Tiệp nhàn nhạt liếc cô một cái: “Ngồi .”
Thời Tuế gật đầu.
Phục vụ im lặng bày , đó để gian riêng tư.
Tống Tiệp đ.á.n.h giá cô, bỗng nhiên nhạt: “ sớm nên nghĩ tới là cô .”
“Ở một mức độ nào đó, gan cô lớn.”
Thời Tuế đến tận bây giờ vẫn thấy thể tin , cô cũng ngày đối mặt, chuyện thẳng thắn với Tống Tiệp.
Cô mỉm , thẳng : “Nếu gan thực sự lớn, nước ngoài trốn lâu như .”
Tống Tiệp đối với Thời Tuế vẫn luôn dừng ở ấn tượng mờ nhạt là xinh ngoan ngoãn thừa, nhưng nhút nhát bản lĩnh gì lớn lao.
Nay cô dùng chiêu gậy ông đập lưng ông đáp trả , khỏi vài phần bất ngờ.
mặt bà lộ nửa phần.
Vẫn dùng giọng điệu như : “Cô là coi trọng gia thế của nó, là lớp da bên ngoài?”
“Nó là một thằng biến thái, cô ?”
Mặc dù trong lòng Thời Tuế mắng Yến Thính Lễ là đồ biến thái vô .
lời thốt từ miệng Tống Tiệp, một luồng lệ khí vô danh dâng lên từ đáy lòng.
Thời Tuế siết c.h.ặ.t chén : “Anh .”
Tống Tiệp lạnh: “Những chuyện điên rồ nó chắc cô vẫn nhỉ?”
“Ở California b.ắ.n theo đuổi cô hai phát s.ú.n.g, đ.â.m gãy hai cái xương sườn của bố nó, gãy xương đùi, bây giờ vẫn còn viện.”
“Từ lúc cô về nước, nó uy h.i.ế.p phối hợp diễn kịch với nó, giăng thiên la địa võng cho cô.”
“Một kẻ điên cuồng coi trời bằng vung, khắc khắc kỷ như , cô sợ ? Cô hy vọng nó hiểu thế nào là yêu?”
Thời Tuế: “Cho dù những chuyện đều là thật, thì cũng nên thốt từ miệng dì!”
“Phải, Yến Thính Lễ hiểu, nhưng các từng dạy , học thế nào đây?”
Căn phòng bỗng chốc yên tĩnh.
Bờ vai Tống Tiệp run lên một cái, sắc mặt cũng trắng bệch.
bà nhanh ch.óng điều chỉnh nhịp thở: “ đến để chuyện với cô.”
Thời Tuế bà : “Vậy dì bàn gì với cháu?”
Cô trực tiếp dùng từ “bàn”.
Tống Tiệp lập tức lĩnh hội, cũng nhảm nữa.
Nhàn nhạt : “ thể đưa cả gia đình cô , cho các tiền dùng cả đời hết, và khiến Yến Thính Lễ khó mà tìm thấy các nữa.”
Thời Tuế mỉm .
Không trả lời mà hỏi ngược : “Điều kiện ạ.”
Tống Tiệp: “ cần bộ quyền lựa chọn nhà cung cấp cho mắt 3.0 .”
Thời Tuế nhếch môi: “Sao cháu thể chứ.”
“Chỉ cần cô giúp , là thể giúp .” Tống Tiệp , “Nó đều lời cô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-qua-khoi/chuong-100.html.]
Ban ngày của mùa đông luôn tối đặc biệt sớm.
Mới chỉ năm giờ, bầu trời ngoài cửa sổ kính sầm sì ép xuống.
Trong phòng càng tối om một mảnh.
Đầu , cuộc đối thoại của hai vang lên rõ mồn một trong phòng.
Sau khi Tống Tiệp xong.
Đầu im phăng phắc.
Cô dường như đang do dự.
Ngón tay Yến Thính Lễ cứng đờ vì lạnh.
Cúi mặt, suy nghĩ cũng bay bổng.
Đầu thở khẽ động, cuối cùng, cô sắp mở miệng đưa câu trả lời.
Yến Thính Lễ đột ngột đập nát thiết lén.
Chầm chậm cúi đầu xuống.
Trên mặt là một biểu cảm gần như trống rỗng.
Chương 53 Dạy cách yêu em như thế nào.
Bầu trời mùa đông luôn tối một cách lặng lẽ.
Đến khi Thời Tuế định thần , ngoài cửa sổ tối đen, nóng từ chén mặt tan biến từ lâu.
Trở nên lạnh lẽo, nguội ngắt.
Tống Tiệp rời từ lâu .
Lúc , mang theo cái lạnh như sương giá, tiếng giày cao gót nhọn hoắt ch.ói tai.
Sau khi Thời Tuế rõ ràng ba chữ “Không thể nào” đề nghị của bà .
Đôi môi đỏ của Tống Tiệp cong lên một chút, hề ngạc nhiên: “Cô hài lòng điểm gì ? Có thể .”
Trong lời của bà mang theo sự xem xét cao ngạo, ánh mắt cũng nhẹ nhàng rơi xuống.
Tuy rõ, nhưng Thời Tuế trong đó ý tứ mỉa mai cô thỏa mãn.
Thời Tuế mỉm , bình tĩnh , nhàn nhạt : “Cháu thể lợi dụng .”
Ngón tay Tống Tiệp gõ nhẹ lên mặt bàn một cách lơ đãng, chân mày cũng nhướng lên.
Trực tiếp : “Ba mươi triệu đô la Mỹ, cộng thêm hai căn hộ cao cấp ở trung tâm Manhattan, đủ để cô và bố cô sống dư dả cả đời.”
“Cô tin, thể trả một phần, chuyển trực tiếp tài khoản nước ngoài, nó tra .”
Lồng n.g.ự.c Thời Tuế phập phồng một chút: “Cháu , cháu—”
Tống Tiệp căn bản để cô hết lời, liền tự ý : “Nếu cô lo lắng Yến Thính Lễ vẫn thể theo dấu vết tìm cô, sẽ sắp xếp đội bảo an đáng tin cậy cho cô.”
Bà dứt lời vài giây, dường như còn kiên nhẫn để đợi thêm, tiếp ngay đó liền hỏi: “Cô còn yêu cầu gì nữa ? Đều thể nêu .”
Thời Tuế mím môi thành một đường thẳng.
Đột nhiên : “Cháu thật sự thích dì, lúc nào cũng ngắt lời cháu .”
Dường như phản ứng kịp.
Tống Tiệp cô vài giây, đại khái cảm thấy thật nực , bà nhếch môi: “Cô cái gì?”
Thời Tuế lặp một : “Cháu , cháu thích dì ngắt lời cháu .”
Tống Tiệp thu liễm nụ .
Tầm mắt rơi mặt cô.
Bị chằm chằm như , Thời Tuế cũng .
Cũng tại thời điểm , cô chợt nhận , khi Tống Tiệp biểu cảm, thần thái giống Yến Thính Lễ đến thế.
Ngũ quan sắc sảo, ánh mắt cũng lạnh lùng, cao ngạo, khinh miệt như .
Tống Tiệp thích Yến Tắc Trình đến thế, nhưng thực tế, đứa trẻ Yến Thính Lễ mà bà ghét bỏ kịp, mới là thực sự giống bà nhất.
Chỉ là bà nhận , hoặc là thừa nhận.
Thoát khỏi dòng suy nghĩ.
Thời Tuế bày tỏ thái độ: “Dù dì cho cháu bao nhiêu tiền, cháu cũng thể phản bội .”
“Tại ?”
Thời Tuế im lặng một lát, : “Bởi vì cháu yêu .”
“Yêu?” Như thể chuyện nực gì đó, Tống Tiệp hừ lạnh, hỏi dồn dập, “Cô yêu nó ở điểm gì? Cô yêu nó tại còn rời ?”
Thời Tuế: “Lý do phức tạp.”
Tống Tiệp mỉa mai: “Cô là cảm thấy nó thể cho cô nhiều vật chất hơn?”
“......”
Thời Tuế nhíu mày.
Đôi khi, giao tiếp với Tống Tiệp khiến Thời Tuế cảm thấy như đang đối mặt với một phiên bản Yến Thính Lễ cấp cao.
Bởi vì tư duy căn bản cùng một chiều gian với cô.
Trong lòng Thời Tuế còn cảm thấy tức giận gì nữa, chỉ nhàn nhạt : “Dì tình cảm, lúc nào cũng đặt lợi ích lên hàng đầu, tự nhiên là thể hiểu .”
Cô tự thấy giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt Tống Tiệp sang đột nhiên sắc lẹm.
Rõ ràng là điềm báo của việc chọc giận.
Khi Tống Tiệp trút bỏ lớp vỏ ngụy trang cuối cùng, sự lạnh lẽo và áp lực ập đến như lưỡi d.a.o.
Chút thể diện ít ỏi còn sót giữa họ cũng xé toạc.
“Tốt , thật sự là diễn cho xem một vở kịch lấy oán báo ân đại tài.” Tống Tiệp bắt đầu , vỗ tay , “Hồi đó đồng ý để cô dọn ở, cô chính là báo đáp như thế đây.”
Đôi môi đỏ của bà cong lên một màu đỏ nhức mắt, những từ ngữ thốt cũng sắc bén đ.â.m trúng lòng .
“Mười mấy tuổi đầu danh phận lăn lộn cùng con trai .”
“Thời Tuế , bố cô cũng dạy cô như ?”
Cảnh tượng là cảnh tượng trong cơn ác mộng của Thời Tuế.
Trước đây cô luôn lo sợ, sợ nhất Tống Tiệp dùng ánh mắt khinh miệt khắc nghiệt như cô, tấn công bố cô.
giây phút , khi chuyện cuối cùng cũng xảy .
Thời Tuế tâm lặng như nước, hề vì những lời mà nảy sinh bất kỳ gợn sóng nào.
Thậm chí còn thể lý trí thoát khỏi cái bẫy tự chứng minh, bóc tách phân tích lời của bà .
Vài giây , Thời Tuế mỉm : “Bố cháu từng dạy cháu những điều , họ là mối tình đầu của , kết hôn hơn hai mươi năm, đều ân ái.”
“Cháu học như thế nào ạ?” Thời Tuế giả vờ khổ sở suy nghĩ một chút, “Đại khái là học từ dì và bác Yến đấy ạ.”