Khó Độ - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-01-13 06:04:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tích tắc.

Trong phòng khách yên tĩnh đến mức chỉ còn thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ.

Thời Tuế .

Toàn cô, từ não bộ đến từng đầu ngón chân, từng tế bào đều đang gào thét hai chữ…

Sợ hãi.

Ngay tại khoảnh khắc căng thẳng tột độ .

bất giác đôi mắt của Yến Thính Lễ, ký ức đưa cô về mùa hè năm , khi họ mới bắt đầu bên .

Lúc đó.

Dù cảm thấy dữ dội khi ở giường, khiến cô đôi chút sợ hãi, nhưng Thời Tuế cho rằng đó chỉ là bản năng sinh lý, lẽ do cô quá nhút nhát.

Những lúc khác, Yến Thính Lễ sẽ dẫn cô điền nguyện vọng, dạy cô chơi piano.

Thậm chí cả lọ sơn móng tay do Chu Hủ Nghiên tặng, cũng hứng thú ghế tựa, tỉ mỉ sơn từng ngón chân cho cô.

Ngày , ở tầng ba nhà họ Yến, chậu cây cảnh trong phòng nhỏ của cô đang nở hoa .

Buổi sáng mùa hè, ánh nắng chiếu qua bậu cửa sổ, in bóng lên gương mặt Yến Thính Lễ, như một giấc mộng.

Anh dường như gần xa.

chắc họ sẽ chẳng kết quả gì, nhưng cô gái vẫn kìm rung động.

Khi đó, trong lòng Thời Tuế như kết thành một trái quả xanh non.

Vừa ngọt chua.

Sau khi đổi nguyện vọng sang đại học A, Thời Tuế âm thầm cho hai thời gian bốn năm.

Nếu chuyện gì ngoài ý … Bọn họ sẽ ở bên bốn năm.

bây giờ, khi Yến Thính Lễ ép cô đến chuyện kết hôn.

chẳng còn cảm nhận dù chỉ một chút rung động của năm .

Ngược , một nỗi buồn vô tận bao trùm lấy cô, cảm xúc khiến hàng mi cô bất giác ướt đẫm, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Rốt cuộc họ đến bước như thế nào?

Ngón tay lạnh khẽ lướt qua khóe mắt cô, Yến Thính Lễ cụp mắt giọt nước long lanh đầu ngón tay.

Anh như thể đang hoang mang: “Tại ?”

Anh nâng mí mắt, ánh dừng gương mặt cô.

Khóe môi chậm rãi cong lên: “Nói những lời khiến em khó chịu đến ?”

Thời Tuế dùng từ gì để hình dung muôn vàn cảm xúc .

“Không …”

Cô ngẩng đầu.

Trong phòng bật đèn, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt từ màn hình tivi, môi Yến Thính Lễ mím c.h.ặ.t, sắc mặt tái nhợt.

Thời Tuế vẫn đang cân nhắc lời , Yến Thính Lễ bất ngờ hành động.

Anh bóp c.h.ặ.t lấy gương mặt cô, hung hăng hôn xuống, trái ngược với sự ung dung khi, như con thú dồn đường cùng, vụng về đến lạ.

“Vậy là gì?”

Hơi thở gấp gáp, ép cô trả lời: “Hả? Em .”

Thời Tuế còn bất kỳ lý do gì để biện minh, sợi dây trong đầu cô cũng sắp đứt phựt, ngay giây phút sụp đổ, cô kiềm chế nữa, ôm c.h.ặ.t lấy , cầu xin: “Anh Thính Lễ, yêu đương , yêu đương ?”

Thời Tuế thực sự hết cách.

Cô vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , ôm c.h.ặ.t buông, nức nở : “Vừa nãy em sợ, em như .”

Cái ôm của , luôn khiến cô sợ hãi, nhưng cũng khiến cô thấy yên tâm.

Ít nhất, dù tức giận đến .

Cũng sẽ thực sự tổn thương cô.

Yến Thính Lễ , cũng chẳng .

Anh chỉ đưa tay từ bờ vai mảnh khảnh của cô, chậm rãi dịch gáy, lòng bàn tay trượt phía , từ từ siết .

Không thấy vẻ mặt , chỉ giọng khàn khàn, rõ ràng từng chữ, chậm, nặng.

“Có đôi khi nghĩ.”

“Giá mà thể biến em thành một con rô-bốt lập trình sẵn, chỉ những lời vui.”

Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng Thời Tuế, cô nhắm mắt .

“Anh đừng những lời như .”

“Em sợ.”

Anh im lặng thật lâu, cuối cùng vẫn buông tay. Cơn sóng dữ như rút bộ sức lực, khiến bỗng trở nên mệt mỏi.

Một lúc , : “Vậy em dỗ dành thêm vài câu thử xem.”

Thời Tuế im lặng.

Từ nhỏ cô giỏi lời ngon tiếng ngọt, càng dám hứa hẹn những chuyện .

Yến Thính Lễ dường như đột nhiên bình tĩnh , tách khỏi tất cả cảm xúc. Khi chuyện, giọng điệu chút gợn sóng: “Bình thường em giỏi dối ?”

Thời Tuế dám lời nào.

Rõ ràng mỗi dối, đều lập tức thấu.

vui, em yêu , chẳng nên dỗ ?” Anh tiếp tục .

Thời Tuế chợt nhận .

Yến Thính Lễ gần như luôn trực tiếp dùng từ ngữ để diễn tả cảm xúc của .

Ví dụ như.

Vui, vui.

Thậm chí cô cảm thấy.

Anh dường như chỉ phân biệt hai loại cảm xúc , thể cảm nhận những thứ phức tạp hơn.

Khi thoải mái.

Thì là vui.

Vậy thì…

Thời Tuế dè dặt : “Em đồng ý kết hôn với …”

“Giả tạo thật đấy.”

“…”

Ngón tay Yến Thính Lễ xuyên qua mái tóc cô: “ , vui.”

Chỉ một câu như … Đã vui ?

Thời Tuế thể tin nổi.

Cho đến khi thấy ghé bên tai cô, từng chữ, từng thở rõ ràng: “Những thứ , từng đạt .”

Yến Thính Lễ bình tĩnh .

câu khiến Thời Tuế lạnh cả sống lưng, nổi hết da gà.

chậm chạp thế nào.

Cô vẫn chậm rãi hiểu ý .

Yến Thính Lễ sẽ nổi giận vì cô từng dối chuyện Phương Hoài Cảnh.

ép cô sự thật.

hôm nay.

Anh chỉ những lời mà , dù là dối cũng chẳng , chỉ cần vui là .

Về phần ý thật sự của cô.

Cái đó quan trọng.

Bởi vì thứ , dù thế nào cũng sẽ .

Yến Thính Lễ tựa cằm lên đỉnh đầu cô, bàn tay vuốt dọc sống lưng, vỗ nhẹ từng chút từng chút một.

Rõ ràng là một cách ấm áp, mật.

Thời Tuế lạnh từ trong ngoài, cảm thấy còn xa cách hơn so với .

Trái tim cô như rơi xuống vực sâu, thể nào chạm đáy.

-

Cuối tháng ba, Thời Tuế cuối cùng cũng kịp nộp tác phẩm dự thi hạn.

Đó là một đoạn phim hoạt hình 3D dài mười phút, kịch bản và nội dung đều do cô tự , lúc mới bắt đầu sáng tác, cô còn từng thảo luận với Yến Thính Lễ.

Thời Tuế một câu chuyện nhỏ mang màu sắc cổ tích.

Nàng tiên nhỏ Wendy sống trong rừng luôn ao ước sự xa hoa ở kinh thành, cô thành và quen hoàng t.ử, trải qua cuộc sống phồn hoa, nhưng vì mê đắm sự xa hoa mà đ.á.n.h mất bản . Cuối cùng Wendy nhận tất cả, cô về khu rừng của , lựa chọn tự do.

Yến Thính Lễ xem xong cốt truyện, chỉ khẽ cong môi, nhạt.

Trái tim Thời Tuế thoáng siết : “Sao ? Có chỗ nào hợp lý ?”

Yến Thính Lễ đ.á.n.h giá: “Hoàng t.ử là phế vật.”

Trọng điểm của thật khó hiểu, Thời Tuế ngẩn : “Tại ?”

“Vì để cô rời ?” Anh hoài nghi.

Thời Tuế chớp mắt, giải thích: “Vì hoàng t.ử yêu Wendy mà.”

“Yêu ?” Anh khẩy, rõ ràng thể hiểu nổi.

Thời Tuế bổ sung: “Hơn nữa Wendy là tiên, cô cánh, hoàng t.ử cũng thể giữ cô .”

Yến Thính Lễ chống cằm, lơ đễnh : “Một hoàng t.ử, bẻ gãy đôi cánh của một nàng tiên nhỏ, khó lắm ?”

Quá hắc ám !

Thời Tuế cảm thấy thể chuyện với : “Vậy thì đây còn là truyện cổ tích nữa!”

Anh nhún vai, mỉm : “Cũng chỉ thể là truyện cổ tích mà thôi.”

“…”

Khi ấn nút gửi bài trang web chính thức, trang web nhảy sang giao diện khác, Thời Tuế cũng thoát khỏi hồi ức.

Nghĩ những lời Yến Thính Lễ từng , sống lưng cô khỏi lạnh mấy phần.

Phản ứng theo bản năng là thứ thể giả dối .

Trong quan niệm của Yến Thính Lễ, những thứ , nhất định đạt , cho dù dùng cách.

Thời Tuế cảm thấy choáng váng, cô vùi đầu cánh tay, xoa dịu cảm giác khó chịu trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

lúc , điện thoại đặt bên cạnh vang lên.

Nhìn thấy tên gọi, Thời Tuế sững , lập tức dậy khỏi ghế trong ký túc xá, bước nhanh hành lang.

Sau khi xây dựng tâm lý mất mấy giây, cô mới dám ấn nút , nghiêm túc : “Dì Tống.”

Đầu dây bên khẽ ừ, thẳng vấn đề: “Tuế Tuế, tuần con bận ?”

Tim Thời Tuế khẽ siết : “Không ạ.”

“Vậy cuối tuần về nhà dì ăn cơm nhé, lâu gặp con.” Tống Tiệp bình thản : “ lúc chiếc vòng tay san hô về , tiện thể tặng cho con.”

Trước đây Tống Tiệp thỉnh thoảng gọi cô về ăn cơm.

đa phần là vì gặp Yến Thính Lễ, hỏi han tình hình học tập và công việc gần đây của , gọi cô về chỉ là tiện thể.

Thời Tuế đáp: “Vâng… Cảm ơn dì ạ.”

“À đúng .” Tống Tiệp như chợt nhớ điều gì, khẽ : “Dì còn gọi thêm một cô bé nữa, là con gái của bạn dì, tên là Tô Hàm.”

“Trùng hợp ghê, dì từ chỗ con bé là, con và nó học chung một lớp.”

Thời Tuế bỗng cảm thấy dự cảm , từ trong cổ họng chậm rãi đáp một tiếng: “Vâng…”

“Vậy cuối tuần , con dẫn con bé về nhà chơi cùng nhé? Nếu Thính Lễ hỏi, con cứ là bạn của con.”

Ý ngầm trong lời của Tống Tiệp quá rõ ràng.

Có lẽ sợ nếu gượng ép Tô Hàm về khách, sẽ khiến Yến Thính Lễ phản kháng.

Nên mới vòng vo một vòng thế , để cô trung gian.

Như một tảng đá nặng trĩu đè mạnh trong lòng Thời Tuế.

Cô mấp máy môi, nhưng mãi thể thốt lời.

“Tuế Tuế, con đang ?” Tống Tiệp gọi tên cô.

Có lẽ ngay cả Yến Thính Lễ cũng phát hiện , giọng điệu mạnh mẽ cho phép từ chối của , thật giống Tống Tiệp.

Thời Tuế sợ bọn họ.

“Con đang ạ.” Thời Tuế im lặng một lát, chậm rãi : “Chỉ là con với Tô Hàm lắm…”

“Không cả.” Tống Tiệp cắt ngang lời cô: “Gặp gỡ nhiều sẽ sớm ?”

Thời Tuế còn thêm gì đó, Tống Tiệp đột nhiên chuyển đề tài: “À đúng , con nhận khoản tiền còn ?”

“…Cái gì ạ?” Thời Tuế sững .

Tống Tiệp khẽ : “Xem con kịp với con, bên Tân Thạc vẫn đang nợ tiền, dì bảo Thính Lễ giúp một chút.”

Thì là như .

Thời Tuế nhớ đến buổi sáng thứ Tư đầy kỳ quái tuần .

Cô bỗng nhiên như rút cạn sức lực: “Vậy , cảm ơn dì.”

Dừng một chút, cô : “Ngày mai con sẽ liên lạc với Tô Hàm, rủ cô cùng về ăn cơm.”

“Được .” Tống Tiệp hài lòng : “Đến lúc đó dì sẽ cho xe đến đón các con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-do/chuong-20.html.]

vốn kiểu nhàn rỗi chuyện phiếm, khi xong, chỉ dặn dò thêm vài câu cúp máy.

Thời Tuế dựa tường, ngơ ngác .

dám nghĩ đến chuyện nếu dẫn Tô Hàm về nhà, Yến Thính Lễ , sẽ phản ứng thế nào.

Lỡ như vạch trần…

Thì bây giờ?

Nghĩ tới đây, cô bất giác cảm thấy đầu đau như nứt .

Cô kiệt sức, chậm rãi thụp xuống, vùi đầu gối.

Ngày hôm , giờ tan học.

Thời Tuế cố ý gọi Tô Hàm ở .

Khi kể cho cô chuyện , Tô Hàm tỏ vô cùng kinh ngạc, mở to mắt cô từ xuống : “Cậu vẫn luôn ở nhà Yến Thính Lễ ?”

Lúc , trong lớp chỉ còn vài , ước chừng mấy bạn khác cũng xa. Một câu của Tô Hàm Thời Tuế sợ hết hồn.

Cô vội vươn tay che miệng Tô Hàm: “Suỵt, nhỏ thôi.”

Nhìn dáng vẻ tật giật của Thời Tuế, Tô Hàm buồn , đôi mắt xếch cong lên, hỏi một câu mà cô thắc mắc: “Vậy như quen ?”

Mặc dù Thời Tuế thường cùng với Tiết Tinh - ưa nhất, nhưng Tô Hàm vẫn ấn tượng khá với cô, cảm thấy cô ngoan ngoãn đáng yêu, cảm xúc định như một chú capybara.

Bị Tô Hàm hỏi , Thời Tuế ngập ngừng hồi lâu mới : “Tớ khác chú ý.”

Tô Hàm nhướn mày: “Trùng hợp thật, tớ thích chú ý.”

“Cái đó…” Cảm giác Tô Hàm khó sống chung như lời đồn, Thời Tuế thả lỏng đôi chút: “Cuối tuần cùng tớ ?”

“Đi chứ.” Tô Hàm vuốt nhẹ lọn tóc xoăn, thẳng thắn : “Tại ? Tớ còn theo đuổi Yến Thính Lễ cơ mà.”

Thời Tuế , nghĩ ngợi một chút hỏi: “Cậu thật sự thích ?”

“Không thích.” Cô nhún vai.

“Vậy tại …” Thời Tuế ngập ngừng.

“Vì tớ hư vinh.” Tô Hàm chống cằm, nghiêm túc : “Yêu đương với Yến Thính Lễ nở mày nở mặt.”

Thời Tuế: “…”

Nghe lý do , cô bỗng cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhìn thấy biểu cảm của cô, Tô Hàm thản nhiên hỏi: “Vậy với Yến Thính Lễ quan hệ gì ?”

“Tớ chỉ đang ở nhờ nhà thôi.” Thời Tuế , lí nhí : “Không lắm.”

“Cậu thể đừng kể chuyện với khác ?” Cô Tô Hàm với vẻ cầu xin.

“Yên tâm, tớ nhiều chuyện .” Tô Hàm cầm sách dậy, phất phất tay: “Cuối tuần gặp nhé.”

Cuộc chuyện với Tô Hàm diễn thuận lợi ngoài dự đoán.

Thời Tuế bóng lưng Tô Hàm rời , lòng trôi nổi giữa trung.

Một lúc lâu mới phản ứng .

Cô bỗng nhận một cảm xúc, chính là sự ghen tị.

sững .

Mình đang ghen tị điều gì?

Ghen tị vì Tô Hàm thể theo ý , sống tự do thoải mái ?

Hay ghen tị vì cô thể đường đường chính chính ở bên Yến Thính Lễ?

Thời Tuế lắc đầu thật mạnh, hít sâu một , gạt bỏ tất cả những suy nghĩ vẩn vơ.

Vài ngày , Tống Tiệp nhắn , sáng thứ bảy lúc chín giờ sẽ cho xe tới đón cô và Tô Hàm.

Thế nên, chiều thứ Sáu, Thời Tuế chuyện với Yến Thính Lễ.

Đầu dây bên cũng phản đối, chỉ “chậc” một tiếng, vẻ cực kỳ kiên nhẫn với việc về nhà họ Yến.

Thời Tuế bèn : “Vậy cần về cũng .”

Nếu thật sự về, Tống Tiệp cũng sẽ gọi cô nữa.

Càng nhiều chuyện như bây giờ.

Bên truyền đến tiếng gõ bàn phím, chắc Yến Thính Lễ đang bận, lơ đãng hỏi: “Nếu bà gọi em, em sẽ từ chối ?”

Thời Tuế đương nhiên sẽ .

“Vậy nên đồng ý về.” Anh .

Thời Tuế hiểu.

Là vì cô, mới chịu về.

Thời Tuế cụp mắt, gì nữa.

Cô càng dám nghĩ, nếu ngày mai thấy cô dẫn Tô Hàm theo, sẽ phản ứng như thế nào.

Cô khẽ thở một .

đồng ý về, em thở dài?”

Thời Tuế thử thăm dò: “Anh thể đồng ý với em một điều kiện ?”

“Điều gì.”

“Ngày mai ở nhà , đừng hôn em.”

Thời Tuế định liều một phen.

Ít nhất đừng để phát bệnh ở nhà.

Tiếng gõ bàn phím bên khựng .

“Vậy trực tiếp luôn ?”

Thời Tuế nghẹn họng: “Tất nhiên là ! Ngày mai ở nhà , chúng tỏ .”

Anh nhạo: “Bình thường tỏ thiết với em ?”

“Cứ giống như .”

Yến Thính Lễ gõ thêm hai cái lên bàn phím: “Vậy ngày mai gì khác so với đây ?”

Câu hỏi vô cùng nhạy bén.

Trái tim Thời Tuế treo lơ lửng, suýt nữa dẫn bẫy.

Cô vắt óc nghĩ: “Quan hệ của chúng giống như nữa.”

Yến Thính Lễ bỗng bật , vẻ vui vì câu của cô.

“Vậy đồng ý ?” Cô cẩn thận hỏi.

em cũng đồng ý với một điều kiện.”

NHAL

Thời Tuế cảnh giác: “… Điều gì?”

“Lúc nào nghĩ sẽ .”

Rõ ràng là công bằng.

chuyện ngày mai thật sự gấp gáp, Thời Tuế vẫn c.ắ.n răng đồng ý.

Sáng hôm , chín giờ.

Dưới ký túc xá, Thời Tuế thấy Tô Hàm mặc váy ngắn, để tóc xoăn, trang điểm kỹ càng.

Tô Hàm cao hơn cô vài centimet, chắc một mét sáu tám, hơn nữa còn đôi giày cao gót tám phân.

Thời Tuế mặc áo hoodie, cạnh cô , trông như một học sinh tiểu học.

Cô ngước lên, nhẹ nhàng “wow” một tiếng: “Cậu xinh thật đấy.”

Tô Hàm kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Cảm ơn.”

Từ ký túc xá cổng trường, Thời Tuế phát hiện, Tô Hàm bình thường vẻ kiêu ngạo ít , thật cũng dễ gần.

Chỉ cần khen cô , cô sẽ vui.

Chỉ một đoạn đường ngắn, Tô Hàm từ dáng vẻ kiêu ngạo khoanh tay, đổi thành vui vẻ khoác tay cô: “Tớ tuyên bố, Thời Tuế, chính là bạn của tớ.”

Thời Tuế khẽ mỉm , cô cũng dần hiểu những mâu thuẫn “ thể hòa giải” giữa Tô Hàm và Tiết Tinh chẳng qua đều là những chuyện vặt vãnh.

Hai cô gái ưu tú sắc sảo, chút va chạm cũng là chuyện bình thường. Chỉ là cả hai đều kiêu ngạo, ai chịu nhường ai mà thôi.

Một khi thiết , Tô Hàm liền giấu chuyện gì nữa, cô thao thao bất tuyệt kể về mối quan hệ với nhà họ Yến, tự hào : “Bố tớ - Tô Diệp, chính là thầy của Yến Thính Lễ, cũng quen với bố Yến.”

Thời Tuế chỉ thể giả vờ như mới , nhiệt tình phụ họa: “Tớ từng qua, bố lợi hại thật đó.”

“Đương nhiên.” Tô Hàm mỉm : “Cậu là bạn đầu tiên của tớ khi về nước, tớ sẽ giới thiệu với bố tớ.”

Nói xong.

Tô Hàm nghĩ ngợi, cô vốn học ở nước ngoài từ nhỏ, quy trình kết bạn ở trong nước là như thế nào.

nghĩ một lúc, vẫn nghĩa khí mà : “Nếu gặp khó khăn gì, cũng thể với tớ nha, tớ giúp thì để bố tớ giúp .”

Thời Tuế chỉ cho qua.

giây tiếp theo, cô đột ngột dừng bước.

Ngơ ngác Tô Hàm.

Tô Hàm chớp mắt: “Sao thế, tin ?”

Thời Tuế vội vàng lắc đầu: “Không, tin.”

Chớp mắt, một ý nghĩ vụt qua, tim cô đập loạn.

Cô khẽ hít một , cố ép bình tĩnh .

Không thể nóng vội.

Cô tự nhủ trong lòng, tính đường lâu dài, thể hấp tấp.

Từ trường học đến nhà họ Yến khá xa, mất tầm nửa tiếng xe. Trên đường , Tô Hàm luôn kéo tay cô, chia sẻ những chuyện cô từng học ở Boston, Mỹ.

Thời Tuế vẫn luôn chăm chú lắng .

“Cậu là đầu tiên nghiêm túc tớ kể chuyện khi tớ về nước đấy.” Đôi mắt Tô Hàm sáng lấp lánh: “Tớ kể với khác, họ đều tớ giả tạo.”

Thời Tuế hồn, nhẹ giọng đáp: “Tớ thật sự thấy thú vị.”

Nền giáo d.ụ.c Mỹ phóng khoáng, nhiệt huyết, cuộc sống học đường tự do.

Đó là thế giới cô từng tiếp xúc.

Tô Hàm chống cằm: “Vậy cũng thể mà.”

“Nếu thể thì .” Thời Tuế đáp khẽ.

“Đến đến .” Thấy xe rẽ khu biệt thự nhà họ Yến, Tô Hàm ghé sát tai Thời Tuế, nhỏ: “Lần đầu tớ đến nhà Yến Thính Lễ, suýt nữa dọa sợ. Sao xa hoa đến chứ?”

Đến cả Tô Hàm còn dọa, huống chi là Thời Tuế.

Cô mím môi : “Tớ dọa ba liền.”

“Phụt, hahaha, thú vị thật đấy.”

Tô Hàm đến cong .

Nói chuyện một lúc, chú Lý xuống xe mở cửa cho họ: “Đến nơi , mời hai cô .”

Vừa xuống xe, Thời Tuế thấy Tống Tiệp đang cửa, thể thấy bà coi trọng cuộc gặp .

Cô cụp mắt, đẩy Tô Hàm lên : “Cậu .”

Tống Tiệp đón họ nhà, bàn bày đầy những món tráng miệng tinh xảo, còn chuẩn quà cho cả hai .

Thời Tuế chợt nhớ đến chuỗi vòng san hô .

Cô cảm ơn nhận lấy.

“Xem hai đứa hợp .” Tống Tiệp .

Tô Hàm khoác vai Thời Tuế: “ , chúng cháu là bạn .”

Tống Tiệp : “Tuế Tuế , hai đứa hợp để bạn.”

Sau đó câu chuyện dần chuyển sang Tô Hàm, Tống Tiệp hỏi thăm tình hình của Tô Diệp, nhờ cô gửi lời hỏi thăm.

Tô Hàm vui vẻ: “Vâng ạ, cháu về sẽ ngay với bố.”

Tống Tiệp hài lòng nở nụ .

Đợi mãi vẫn thấy về, Tống Tiệp đồng hồ, cau mày: “Gần trưa , còn về nhỉ?”

Thời Tuế liếc đồng hồ, chẳng hề bất ngờ. Giờ chắc mới ngủ dậy một tiếng.

Muốn đến đây, ít nhất cũng mất nửa tiếng nữa.

quá trình chờ đợi thật sự căng thẳng, cô vô thức uống nước liên tục.

Sau đó nhịn chạy nhà vệ sinh.

Đến khi bên ngoài vang lên tiếng động.

Lúc Thời Tuế đang rửa tay trong nhà vệ sinh, cô đối diện với gương, liên tục hít sâu.

Chuẩn tâm lý xong xuôi, cô mới nắm tay cầm, mở cửa .

Vừa vặn thấy Yến Thính Lễ đang thẳng tắp cạnh cửa lớn phòng khách, nhíu mày, ánh mắt lướt qua căn nhà.

Vẻ mặt mấy dễ chịu.

Tống Tiệp ở bên cạnh : “Không ngờ đó nha, Tuế Tuế , Tiểu Hàm là bạn của con bé, thật là trùng hợp, nên mới mời cả hai đến nhà chúng chơi.”

, Tuế Tuế?” Tống Tiệp về phía cô.

Cùng lúc đó, ánh mắt lạnh lẽo như sức nặng của Yến Thính Lễ cũng dừng cô.

Ngón tay giấu trong tay áo của Thời Tuế vô thức siết c.h.ặ.t.

Cô mấp máy môi.

Nghe thấy chính khẽ đáp: “ ạ.”

Cô né tránh, dám mắt Yến Thính Lễ.

thể cảm nhận .

Cơn lạnh đến thấu xương.

Loading...