Khó Độ - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-01-13 06:04:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không trôi qua bao lâu, lẽ chỉ vài giây, nhưng giống như cả mấy thế kỷ.

Thời Tuế c.h.ế.t trân tại chỗ, ngay cả cảm giác về tốc độ trôi của thời gian cũng trở nên mơ hồ.

Phương Hoài Cảnh rời mắt khỏi hành động mật khiến khác khó chịu của hai , sắc mặt dần lạnh xuống, ánh mắt dò hỏi cô.

“Tuế Tuế, em tự nguyện ?”

Vừa những lời , giống như chất xúc tác, Yến Thính Lễ lập tức nhạo thành tiếng.

Anh nghiêng đầu, ánh mắt dán c.h.ặ.t Thời Tuế, dịu dàng : “Nói cho , nụ hôn đầu tiên.”

“Là ai chủ động hôn ai.”

Thời Tuế hổ tột độ, bàn tay cũng rụt , giọng khàn đặc: “…Anh buông em .”

Cô vẫn dám thẳng , nên cũng chẳng thấy chút run rẩy trong đáy mắt .

Phương Hoài Cảnh thu tất cả mắt, khóe môi khẽ nhếch lên, trào phúng : “Thái độ của Tuế Tuế quá rõ ràng , còn ép buộc em ?”

“Ép buộc?”

Cổ họng Yến Thính Lễ phát tiếng lạnh.

Anh buông tay, bước lên một bước, nhún vai đầy thờ ơ: “Nếu đúng là như , thì chứ?”

“Chỉ cần buông tay, ai bản lĩnh cướp ngay mí mắt .” Anh quét mắt Phương Hoài Cảnh từ xuống , khinh miệt: “Dựa ?”

Phương Hoài Cảnh tìm thấy một chút đạo đức nào ràng buộc bởi quy tắc xã hội trong mắt .

Anh lạnh nhạt : “Cậu căn bản hiểu thế nào là tôn trọng khác, Tuế Tuế cũng sẽ thích .”

Vừa dứt lời, ánh mắt Yến Thính Lễ tối sầm , cao hơn Phương Hoài Cảnh một chút, ánh mắt trông càng lạnh lẽo đáng sợ.

Thời Tuế khỏi hoảng loạn, tim gan thắt .

Cô cảm thấy Yến Thính Lễ thật sự đến giới hạn, thậm chí sắp thể kiểm soát nữa.

Cô lo lắng Phương Hoài Cảnh sẽ kéo vòng xoáy , ảnh hưởng đến tiền đồ của .

Vội vàng tiến lên giữ c.h.ặ.t Yến Thính Lễ.

Cô lắc đầu thật mạnh với Phương Hoài Cảnh: “Mẹ em sắp , đừng nữa.”

Nhận tín hiệu khó xử trong mắt cô, Phương Hoài Cảnh hít sâu một , thêm gì nữa.

Ánh mắt Yến Thính Lễ lướt qua bàn tay đang níu c.h.ặ.t t.a.y áo .

Bởi vì dùng sức quá lớn, đầu ngón tay cô trắng bệch.

Anh dùng đầu ngón tay bóp lấy cằm cô, trong mắt lấy một tia ấm áp: “Em đang lo lắng cho ?”

Thời Tuế gần như hoảng sợ khả năng nhạy bén quá mức của , mấp máy môi, nhưng phát âm thanh nào.

Phương Hoài Cảnh bên cạnh gì đó, nhưng nghĩ đến tình cảnh của Thời Tuế, nhịn xuống.

“Chúng về , về .” Lo lắng Lê Nhân sẽ bất cứ lúc nào, Thời Tuế gần như dùng giọng cầu xin mà gọi : “Anh Thính Lễ, em xin đó.”

Yến Thính Lễ im lặng đ.á.n.h giá cô. Từ trong mắt , Thời Tuế chỉ thấy sự xem xét của một cuộc trao đổi giá trị.

Ngay mặt Phương Hoài Cảnh, Yến Thính Lễ véo má cô, ánh mắt nhẹ nhàng dừng khuôn mặt cô: “Suy nghĩ cho kỹ .”

“Sau khi về thế nào để dỗ vui.”

Nói xong, cụp mắt, sắc mặt lạnh lùng đội mũ áo hoodie lên.

Đồng thời cũng che dấu tay còn in rõ mặt.

Sắc mặt Thời Tuế trắng bệch.

Một luồng khí lạnh từ sống lưng chạy thẳng tới tim.

Lê Nhân xếp hàng ngoài nhà vệ sinh một lát mới .

Khi phòng riêng.

Thấy chỉ còn Thời Tuế và Phương Hoài Cảnh đối diện , cách cả một cái bàn.

Cảm giác bầu khí phần kỳ lạ, bà quanh một vòng, kìm hỏi: “Tiểu Lễ ?”

Phương Hoài Cảnh trả lời, Thời Tuế cố gắng sắp xếp ngôn từ, : “Anh việc, ạ, nhờ con với một tiếng.”

“Ồ.” Lê Nhân gật đầu: “Cũng , chắc thằng bé bận lắm.”

*

Ra khỏi nhà hàng, khi Phương Hoài Cảnh lịch sự cảm ơn Lê Nhân, về trường học.

Trước khi , ánh mắt phức tạp của lướt qua khuôn mặt Thời Tuế, đó mới xoay rời .

Trong lòng Thời Tuế cực kỳ lúng túng, đến mức chậm rãi cụp mắt xuống.

“Thế nào?” Đợi Phương Hoài Cảnh xa, Lê Nhân nắm lấy tay cô, vỗ vỗ: “Thằng bé Tiểu Cảnh trông tệ đúng ? Vừa cao ráo trai, nhân phẩm cũng .”

Thời Tuế gượng gạo đáp: “Vâng.”

Nhân phẩm đúng là .

Hơn đứt Yến Thính Lễ mười vạn tám trăm con phố.

Ít nhất cô thể chắc chắn, Phương Hoài Cảnh sẽ chuyện ngoài.

“Vậy con thể qua với nhiều hơn.” Lê Nhân tủm tỉm .

Khóe môi Thời Tuế bất lực nhếch lên, đáp cho lệ.

Đi đến ven đường, Lê Nhân tiện tay định vẫy xe: “Cũng còn sớm nữa, để xe đưa con về trường.”

Thời Tuế lập tức kéo tay bà : “Còn thì ?”

Lê Nhân xoa đầu cô: “Tối nay chuyến bay , về, ngày mai còn .”

Gần như ngay lập tức, hai mắt Thời Tuế ươn ướt.

Cô vùi đầu vai Lê Nhân, khẽ nức nở.

“Sao ?” Lê Nhân cũng thấy chua xót trong lòng.

Giọng Thời Tuế run run: “Con nỡ xa . Con hối hận lắm, nếu lúc đó chọn học ở Hàng Châu thì .”

Nghe những lời , Lê Nhân sửng sốt, bà nâng mặt cô lên, ngón tay nhẹ nhàng lau giọt lệ khóe mắt cô, vẻ mặt cũng nghiêm túc hẳn: “Sao con gái yêu? Có ở đây bắt nạt con ?”

“Không …” Thời Tuế nghẹn ngào: “Con chỉ là, chỉ là nhớ và bố.”

Lê Nhân mềm lòng, dang tay ôm cô lòng, nhẹ nhàng vỗ về.

“Vậy thì nghiệp xong thì trở về nhé, ?”

Thời Tuế nhắm mắt , khẽ lắc đầu, gần như thể nhận .

Cô cảm thấy, hình như chẳng đợi đến ngày nghiệp.

Muốn rời xa đó.

Chỉ thể nước ngoài.

Vậy thì cách giữa cô và bố , là cả một đại dương rộng lớn.

Hai con thì thầm trò chuyện thêm một lát, thấy thời gian thật sự thể đợi thêm nữa, Lê Nhân vẫy một chiếc xe, đưa Thời Tuế lên.

Đứng trong gió đêm, Lê Nhân định liên lạc với trợ lý, điện thoại bỗng reo lên, bà nhấn nút máy: “Tiểu Lễ?”

“Dì ơi, ăn xong ạ?”

“Ừm.” Lê Nhân vẫy một chiếc taxi khác, đó lên xe: “Vừa mới đưa Tuế Tuế về trường học.”

Giọng ở đầu dây bên vẫn như bình thường, chu đáo lễ phép: “Thật ngại quá, tối nay cháu bận nhiều việc, thể dùng bữa với dì đến hết bữa ăn.”

Lê Nhân : “Cháu khách sáo quá , cứ việc của cháu , .”

“Vậy bây giờ dì chuẩn ạ? Có cần cháu sắp xếp chỗ nghỉ ?”

“Không cần .” Lê Nhân đáp: “Tối nay dì chuyến bay, về .”

“Vậy ạ.”

Im lặng vài giây.

Đầu dây bên dừng một chút, giống như thôi.

“Sao thế, chuyện ?” Lê Nhân hỏi.

“Cũng chuyện gì lớn.” Yến Thính Lễ khẽ : “Chỉ là, tối hôm nay dì nhờ cháu xem xét một chút ?”

Nghĩ đến chuyện cũng quen Phương Hoài Cảnh, Lê Nhân lập tức cảm thấy chút hứng thú: “Ồ? Tiểu Lễ ý kiến gì .”

“Cậu hợp với Thời Tuế lắm.” Giọng dịu dàng.

“Sao ?”

“Cháu và Phương Hoài cảnh thi đấu với từ hồi cấp ba, tính cách dửng dưng, nếu chuyện xảy sẽ bảo vệ Thời Tuế .”

Nghe , Lê Nhân sửng sốt, cảm thấy lẽ là do khác biệt giai cấp dẫn đến nhận thức khác , chỉ tầng lớp như nhà họ Yến mới thể gặp những “chuyện” như .

Bà đắn đo : “Những bình thường như dì chỉ mong cuộc sống yên , lẽ cả đời cũng chẳng gặp chuyện gì quá lớn giải quyết nhỉ.”

Yến Thính Lễ khẽ , giọng vẻ dịu dàng chậm rãi: “Ai mà chứ.”

Trong lòng Lê Nhân thoáng xuất hiện cảm giác thoải mái.

Giác quan thứ sáu của phụ nữ khiến bà cảm thấy điều gì đó nguy hiểm từ phía bên , nhưng còn kịp phản ứng, đối phương dùng giọng điệu nhẹ nhàng tiếp: “Xin dì, lẽ là cháu quá chủ quan .”

“Không .” Lê Nhân : “Vẫn cảm ơn lời góp ý của cháu.”

, lời của Yến Thính Lễ, Lê Nhân vẫn ít nhiều ghi nhớ trong lòng.

Tựa đầu cửa sổ xe, bà đột nhiên nhớ tới dáng vẻ Tuế Tuế rưng rưng nước mắt vai khi nãy, trái tim khỏi thắt , khẽ thở dài.

“Sao ạ?”

Lê Nhân liền : “Tuế Tuế từng ở nhà cháu một thời gian, cháu để ý thấy bên cạnh con bé ai khiến cảm thấy khó gần ?”

“Ồ? Sao dì hỏi ?”

“Khi nãy lúc dì về, Tuế Tuế dụi đầu vai dì , hối hận vì đây, về bên dì với bố nó.” Lê Nhân lo lắng : “Dì lo con bé sống một ở nơi , ai đó bắt nạt mà dì .”

“Vậy .” Bên im lặng vài giây: “Em rời ?”

Lê Nhân đau đầu: “Còn nghiệp, bây giờ mà thì cũng thực tế.”

Yến Thính Lễ khẽ bật : “Cháu thấy ai khó gần cả, chắc chỉ là nhớ nhà mà thôi.”

Lê Nhân cũng an lòng phần nào: “Vậy chắc là do dì nghĩ nhiều .”

Chàng trai khách sáo thêm mấy câu mới cúp máy.

Lê Nhân cảnh đêm phồn hoa ngoài cửa sổ xe, vẻ mặt ngẩn ngơ.

-

Từ lúc lên xe, Thời Tuế mệt mỏi dựa ghế .

Màn hình điện thoại ngừng sáng lên.

Tin nhắn của Yến Thính Lễ liên tục gửi đến, hỏi cô xong .

Cô nhắm mắt, còn sức để để ý.

Ngón tay bấm màn hình, gọi điện cho Chu Hủ Nghiên.

Một lúc bên mới bắt máy: “Tuế Tuế , tớ mới chụp hình cho mẫu, chuyện gì ?”

Thời Tuế khẽ sụt sịt mũi, giọng nghẹn ngào: “Nghiên Nghiên, nước ngoài ?”

Bố Chu Hủ Nghiên ngoại thương, từ nhỏ cô theo họ du lịch khắp nơi, từng đến hàng chục quốc gia.

“Sao tự nhiên hỏi như .” Chu Hủ Nghiên ngỡ ngàng, như nghĩ đến khả năng nào đó: “Cậu thật sự tính nước ngoài trao đổi ?”

Thời Tuế im lặng lâu, đó rầu rĩ “ừ” một tiếng.

“Cậu ? Cậu với … Không mới ở bên ? Đã xxayr chuyện gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-do/chuong-19.html.]

“Tớ nữa.” Thời Tuế lắc đầu: “Tớ chỉ , bây giờ tớ cảm thấy khó chịu, giống như chẳng đợi nổi đến ngày nghiệp nữa.”

Chu Hủ Nghiên suy nghĩ một lát mới hỏi: “Có phát bệnh ?”

“Ừm…” Thời Tuế hoang mang lo sợ trả lời: “Tớ sợ.”

“Cậu thấy tớ trao đổi ở thì ? Mỹ? Châu Âu?”

Nghe , Chu Hủ Nghiên hít sâu một .

bình tĩnh hai giây, phần đành lòng, : “Tuy là tớ thể trao đổi, nhưng giờ nghĩ kỹ , nếu trốn ngoài cũng chẳng tác dụng gì. Cho dù cách xa hơn một hơn, chỉ cần tìm thì vẫn dễ như trở bàn tay.”

Thời Tuế ngây tại chỗ: “Vậy tớ bây giờ?”

Chu Hủ Nghiên im lặng một lát, bất lực : “Nếu là bất kỳ ai khác, tớ đều thể giúp che mắt thiên hạ. Yến Thính Lễ… Cậu cũng học ngành gì đấy.”

Phải .

Yến Thính Lễ tinh thông tất cả các công nghệ tiên tiến, từ máy tính cho đến trí tuệ nhân tạo hàng đầu.

Trước mắt Thời Tuế tối sầm .

Nghe thấy tiếng thở yếu ớt ở đầu dây bên , Chu Hủ Nghiên vội : “Cậu đừng hoảng, vẫn còn cách mà! Không lẽ thể một tay che trời ? Chúng cứ từ từ tính, bàn bạc kỹ hơn.”

Không còn cách nào khác, Thời Tuế chỉ thể khẽ ừ.

Chu Hủ Nghiên còn thêm nhiều lời an ủi, nhưng Thời Tuế thất thần.

ngoài cửa sổ, trong lòng chỉ một mảng mây mù nặng nề và u ám.

Trước khi cúp máy, Chu Hủ Nghiên còn dặn dò: “Dù thế nào nữa, bây giờ chút tâm tư của giấu cho kỹ, mắt cứ đối xử với một chút, khiến hạ thấp cảnh giác, mấy việc khác chúng sẽ lén bàn bạc .”

Thời Tuế ừ một tiếng.

Cuộc gọi với Chu Hủ Nghiên kết thúc, màn hình điện thoại lập tức sáng lên, là Yến Thính Lễ gọi tới.

Ngực Thời Tuế thắt .

Ngón tay cô lơ lửng một lúc lâu, đó mới chậm rãi nhấn nút máy.

Giọng lạnh lùng: “Lại đang gọi điện với ai?”

Thời Tuế l.i.ế.m đôi môi khô khốc: “Nghiên Nghiên.”

“Vậy .” Anh hờ hững : “Cô bày cho em cái ý kiến ho gì ?”

Thời Tuế gần như cho rằng điện thoại của lén: “…Cái gì.”

“Ý kiến ho để rời khỏi .”

Thời Tuế đến cả hô hấp cũng nghẹn : “Em hiểu đang gì.”

“Không hiểu ?” Yến Thính Lễ khẽ, mang theo vẻ lười biếng: “Vậy nãy là ai lóc trong lòng đòi về nhà .”

Một thở mắc kẹt trong l.ồ.ng n.g.ự.c Thời Tuế.

Không nên vui mừng nên hoảng loạn - nội dung cuộc trò chuyện của cô với Chu Hủ Nghiên, nhưng gọi điện thoại cho cô.

“Em và gì quan trọng.” May mà đang cách một màn hình điện thoại, thể thấy biểu cảm của cô: “Chỉ là em nữa, Phương Hoài Cảnh mối quan hệ của chúng .”

“Cậu là cái thá gì, thì .”

Thời Tuế gì.

Tuy rằng Yến Thính Lễ vốn ngạo mạn từ trong xương tủy, nhưng khi phô bày sự ngạo mạn , cô vẫn cảm thấy vui.

NHAL

Yến Thính Lễ cũng kiên nhẫn với việc chuyện qua điện thoại: “ đang ở chung cư.”

“Qua đây dỗ , ngay bây giờ.”

Đã sắp đến trường học, Thời Tuế đành bảo tài xế đổi hướng, ngược về chung cư.

May mà hôm nay khéo là thứ Tư.

Ngày mai tiết buổi sáng, ít nhất sẽ dày vò đến mức dậy nổi.

Mười phút , Thời Tuế đến căn hộ trong chung cư, quét vân tay, bước .

Phòng khách bật đèn.

Trong ánh đèn lờ mờ, Yến Thính Lễ ghế sofa, cả chìm trong bóng tối.

Tivi đang bật, phát bộ phim hoạt hình họ từng xem cùng .

Nhạc nền vui nhộn vang lên.

Anh cụp mắt, đầu dựa sofa, nhưng hề màn hình.

“Không bảo em qua đây tượng gỗ.”

Thời Tuế chỉ thể chậm rãi bước tới.

Yến Thính Lễ tách hai chân , mí mắt mỏng rũ xuống.

“Ngồi lên đây, hôn .”

Trước giờ luôn là chủ động hôn cô, cạy môi cô , l.i.ế.m mút, quấn sâu đến tận cổ họng.

Còn khi Thời Tuế chủ động hôn , gần như quy tắc nào. Chỉ áp nhẹ lên môi , nhẹ nhàng cọ xát.

Ngại ngùng với những động tác sâu hơn.

Yến Thính Lễ lệnh: “Vươn lưỡi , l.i.ế.m .”

Thời Tuế khựng , sợ nếu theo, sẽ những chuyện còn quá quắt hơn, nên đành lời.

Môi mềm, cũng ấm áp.

Dùng đầu lưỡi l.i.ế.m, thật sự quá mức gợi tình.

Cô nhắm mắt , hàng mi dài khẽ run rẩy.

Không còn để ý tới đôi mắt u ám của Yến Thính Lễ, bàn tay nắm lấy đuôi tóc cô kéo mạnh xuống, lạnh: “Thật cho Phương Hoài Cảnh thấy bộ dạng bây giờ của em.”

Thời Tuế cảm thấy khó chịu: “Là bảo em mà.”

bảo em gì thì em cũng ?” Yến Thính Lễ ấn đầu cô xuống, nhẹ nhàng hỏi: “Vậy em giúp l.i.ế.m chỗ , em l.i.ế.m ?”

Thời Tuế trừng mắt : “Anh dám bảo thì em dám c.ắ.n.”

Yến Thính Lễ những giận mà còn bật , ngón tay luồn môi cô, đầu ngón tay mân mê hàm răng, tặc lưỡi: “Ghê gớm thật đấy.”

Mới ngoài miệng nhưng trong lòng lời khen, ngón tay lập tức rút , đột nhiên bóp c.h.ặ.t cằm cô: “Là chê bẩn ?”

Thời Tuế mặt , gì.

Về mấy chuyện thế , giới hạn của cô bao giờ rộng rãi như .

“Ở ngoài thì cảm thấy mất mặt, lên giường chê bẩn.” Sắc mặt Yến Thính Lễ vô cảm, dùng giọng lạnh lẽo mắng cô: “Đồ dối trá.”

Thời Tuế thể chịu nổi việc vu oan vô cớ: “Em lừa dối cái gì?”

“Em sẽ yêu nhiều hơn.” Yến Thính Lễ chằm chằm cô, .

Tim Thời Tuế đập mạnh.

Cô mím c.h.ặ.t môi: “Cái gọi là yêu, chính là những chuyện cho ?”

thích những chuyện cho em.” Anh bắt chước giọng điệu của cô.

Thời Tuế: “…”

Đó là do biến thái.

Cô chỉ thể đầu : “Em yêu .”

Cô khó khăn lắm mới lời

Ánh mắt cũng trốn tránh.

Quá cứng nhắc.

Anh chỉ liếc qua là thể nhận .

“Vậy nếu em yêu , tại còn rời xa ?” Yến Thính Lễ nghiêng đầu, nhẹ nhàng hỏi bên tai cô.

Thời Tuế rùng , dễ dàng cho căng thẳng: “…Không , em chỉ là nhớ bố thôi.”

“Vậy là khi nghiệp, em về nhà ?”

“Thế còn ?” Anh tò mò hỏi: “ thế nào?”

Ngay cả Thời Tuế cũng đang trả lời cái gì: “…Vậy phát triển ở ?”

Anh dường như cảm thấy hứng thú với những vấn đề .

Yến Thính Lễ mân mê ngón tay cô, thoạt kiên nhẫn, đáp: “Đương nhiên là em ở , ở đó.”

Thời Tuế nhịn : “Nếu em về quê sống thì ?”

“Không tệ.” Yến Thính Lễ mà còn tiếp lời: “ thể mua một căn biệt thự, tự trồng rau nấu cơm.”

“Không .” Thời Tuế cảm thấy quá hoang đường: “Anh mặc kệ công ty và gia đình …”

thể bỏ trốn cùng em mà.” Anh thờ ơ .

Đây là thứ ba Yến Thính Lễ nhắc đến hai chữ “bỏ trốn”.

Thế nhưng Thời Tuế cứng đờ cả , trong lòng dấy lên cảm giác bất an …

Đã quá nghiêm túc và nhập tâm .

“Sao gì?” Anh vẫn đang hỏi: “Em đá ?”

Hơi thở thanh mát phả nhẹ lên cổ cô.

Thời Tuế chọn cách né tránh: “…Em bỏ trốn.”

“Vì ?”

“Danh chính, ngôn thuận.” Thời Tuế trả lời một cách máy móc.

Yến Thính Lễ suy nghĩ thêm: “Vậy chúng kết hôn ?”

Mắt Thời Tuế trừng lớn, một nghẹn trong cổ họng, hồi lâu thốt lời nào.

Đề tài phát triển đến mức quá nguy hiểm.

Mà phản ứng cứng nhắc vụng về của cô, Yến Thính Lễ như chẳng hề .

rốt cuộc đang đào hố chờ cô nhảy .

Cảm giác bất an đó bao trùm lấy cô.

đang hỏi em đấy.” Yến Thính Lễ hỏi: “Không thấy ?”

Thời Tuế: “…Bây giờ còn quá sớm để mấy chuyện .”

“Sáu tháng cuối năm là em hai mươi tuổi .”

Thời Tuế lập tức : “ đủ tuổi, cũng kết hôn .”

Yến Thính Lễ nheo mắt , thế mà thật sự suy nghĩ.

“Vậy thì sang Mỹ kết hôn, bên đó chỉ cần đủ mười tám tuổi là kết hôn .”

Thời Tuế giật , suýt chút nữa dọa c.h.ế.t.

“Chuyện kết hôn chỉ hai chúng thể quyết định …”

Cằm cô nâng lên.

Ý trong mắt Yến Thính Lễ biến mất, sâu thẳm thấy đáy: “Thời Tuế, bây giờ vui.”

“Em dỗ vui.”

em .”

“Em kết hôn với .”

“Ngay bây giờ.”

Loading...