Khó Độ - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-01-13 06:03:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết học buổi chiều kết thúc, Thời Tuế liền nhận tin nhắn của Lê Nhân, rằng xe đợi ở cổng Tây, cứ thẳng đó là .

kìm nổi niềm vui trong lòng, đặt vứt cặp sách trong ký túc xá nhảy chân sáo chạy như bay ngoài.

“Mẹ ơi!” Vừa tới cổng trường, thấy Lê Nhân đang cạnh xe, cô liền lao tới ôm chầm lấy .

Lê Nhân , cũng ôm cô lòng, nhẹ nhàng vỗ về.

Bà kéo con gái lên xe.

“Tối nay ăn gì ?”

Lê Nhân mỉm : “Ăn đồ ăn Tô Châu.”

con gái thích ăn những món thanh đạm, tươi ngon, nên hỏi Yến Thính Lễ xem gần chỗ đây nhà hàng Tô Châu nào nổi tiếng .

Anh suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng hỏi ở tầm giá nào.

Điều ngược nhắc nhở Lê Nhân, nhà hàng mà Yến Thính Lễ ăn chắc chắn thuộc loại bình dân. Bà đang băn khoăn nên chọn mức giá thế nào cho hợp lý thì sự do dự gương mặt bà: “Dì , cứ theo khẩu vị của dì và Thời Tuế là , cháu kén ăn .”

Một câu khiến Lê Nhân nhịn thêm nữa. Ban đầu chỉ là thiện cảm, giờ thì thật lòng khâm phục. Sao đứa trẻ thông minh tinh tế đến chứ?

Bà chọn một mức giá tầm trung.

Yến Thính Lễ gật đầu, mở điện thoại tìm một nhà hàng: “Dì xem nhà hàng phù hợp ạ?”

“Hợp, hợp lắm.”

“Vậy bây giờ để cháu đặt bàn nhé.”

Lê Nhân ngại ngùng : “Thế phiền cháu quá, là để dì tự…”

“Dì cứ đón Thời Tuế ạ,” đáp: “Em lâu gặp dì, chắc nhớ dì lắm.”

Câu chạm đúng tâm tư của Lê Nhân, bà bằng ánh mắt đầy chân thành: “Vậy thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm, Tiểu Lễ.”

“Dì cần khách sáo với cháu ạ.”

Thời Tuế lên xe liền dính c.h.ặ.t lấy Lê Nhân, ríu rít ngừng như con sẻ nhỏ. 

Nhỏ thì là chuyện cơm nước trong căng tin, lớn thì là chuyện cuộc thi gần đây cô tham gia.

Lê Nhân mỉm lắng , ánh mắt dịu dàng cô, nhịn mà hỏi: “Vậy học kỳ tham gia hoạt động ngoại khóa nào , quen thêm bạn mới nào ?”

Đây là điều bà quan tâm nhất. Thời Tuế ngoan ngoãn hiểu chuyện, cái gì cũng , chỉ điều tính cách quá hướng nội, thích ru rú ở nhà, thích giao du lắm.

Mỗi gửi tiền sinh hoạt cho cô, cô đều còn đủ, cả ngày ru rú trong ký túc xá, khiến Lê Nhân càng mong cô ngoài giao lưu nhiều hơn.

Quả nhiên, nhắc đến chuyện , Thời Tuế chớp mắt im bặt.

“Nếu gặp bạn nam nào phù hợp thì cũng thể quen thử.” Bà vén tóc tai cho con gái.

Ánh mắt Thời Tuế lảng tránh, lấp l.i.ế.m: “Con còn nhỏ mà, cần vội.”

Lê Nhân mỉm : “Mẹ chỉ bảo con giao lưu thôi, chứ giục con .”

Thấy con gái bày vẻ mặt kiểu “ nhưng giả vờ hiểu”, bà tức buồn : “Được , con , cách của .”

Thời Tuế: Hả?

Vừa dứt lời, đúng lúc xe cũng dừng cửa nhà hàng.

Lê Nhân phía ngoài, ngẩng đầu liền trông thấy trai cửa.

Dáng cao ráo, đôi mắt đen láy con phố xa xăm, chỉ cần lạnh lùng thanh tao ở đó thôi cũng thấy mắt.

Trong lòng Lê Nhân kinh ngạc.

Xe taxi dừng , Lê Nhân mở cửa xe, vẫy tay về phía đó.

Yến Thính Lễ thấy, liền thong thả bước về phía .

đầu với Thời Tuế: “Lấy tỉnh táo chút nào, tối nay hai trai đến ăn tối cùng đó.”

“Gì cơ?” Thời Tuế giật , tỉnh hẳn , phản ứng : “Anh trai nào cơ?”

Lại còn tận hai ?!

“Vốn dĩ chỉ định mời con và Phương Hoài Cảnh ăn tối thôi, nhưng chiều nay lúc việc, Thính Lễ giúp một việc lớn,” Lê Nhân xuống xe nhanh: “Nên bảo thằng bé đến ăn cùng luôn.”

“Mau lên, ngẩn đó gì.” Lê Nhân đợi một lúc lâu, đầu thấy con gái vẫn lì trong xe, chịu động đậy, vẻ mặt như sét đ.á.n.h: “Sao còn xuống xe? Thính Lễ qua đây kìa.”

Thời Tuế đang cố gắng tiêu hóa hết lời .

Không dùng từ gì để hình dung tâm trạng tan nát lúc : “Sao sớm?!”

“Nói sớm thì chắc chắn con rụt cổ trong ký túc xá, chẳng chịu ngoài giao du.”

Aaaaa!!!

Thời Tuế gào thét trong lòng, mãi đến khi giọng của Yến Thính Lễ kéo về hiện thực.

Trước mặt Lê Nhân, khoác lên một lớp vỏ bọc nhã nhặn, cúi : “Dì ơi, phòng riêng đặt xong ạ.”

Lê Nhân mỉm : “Phiền cháu quá.”

“Việc nên mà dì.”

Hai hàn huyên đôi câu, thấy Thời Tuế vẫn co rúm trong xe chịu , Lê Nhân nghiêng đầu hiệu: “Tuế Tuế, mau xuống xe , chào Thính Lễ con.”

Nếu phận bi t.h.ả.m định sẵn thể đổi, thì chỉ còn cách can đảm đối mặt.

“Anh Thính Lễ.” Cô lề mề bước xuống xe, mấp máy môi, theo yêu cầu của Lê Nhân, gọi một tiếng.

Giọng Yến Thính Lễ vẫn giữ cách : “Lâu gặp.”

Ánh mắt Thời Tuế và Yến Thính Lễ giao đầy một giây, thấy rõ cảm xúc trong mắt bình thản, cô khẽ sững .

Anh biểu hiện tự nhiên như thế, là vẫn

Trong lòng Thời Tuế càng lạnh hơn…

Toang .

Não cô như sập nguồn, trong đầu chỉ hai chữ .

Tâm trạng của Lê Nhân thì rõ ràng , đường từ đây đến phòng riêng vẫn luôn trò chuyện với Yến Thính Lễ.

Hai qua ăn ý.

Thời Tuế tụt một bước phía , bước chân nặng trĩu.

Mãi đến khi chủ đề thế nào mà câu chuyện vòng về phía cô, Lê Nhân : “Tuế Tuế mà, con bé hướng nội quá, từ nhỏ thích ru rú ở nhà, truyện tranh, chơi máy tính. Giờ lên đại học mà vẫn y như .”

Yến Thính Lễ liền đáp: “Vậy cũng mà, cháu cũng thích ở nhà, yên tĩnh hơn.”

So với việc ở nhà cùng mấy chuyện hổ, cô thà đường xem dòng qua còn hơn, Thời Tuế c.h.ử.i thầm trong lòng.

“Cháu thì khác, cháu ở nhà là để học hành.” Lê Nhân .

Yến Thính Lễ khẽ , xem như ngầm thừa nhận.

“…” là vô liêm sỉ.

Thời Tuế ở góc ai chú ý, lén đảo mắt một vòng.

Lê Nhân : “Vì dì luôn Tuế Tuế ngoài kết bạn nhiều hơn, mà con bé cứ chịu.”

Yến Thính Lễ: “Không cần thiết ạ.”

Lê Nhân khựng một chút.

Yến Thính Lễ mặt đổi sắc: “Nếu em thì cũng cần ép.”

Lê Nhân nghĩ ngợi một lúc.

Cảm thấy lẽ là do Yến Thính Lễ tiếp nhận nền giáo d.ụ.c tinh hoa, từ nhỏ độc lập, thích lớn can thiệp đời sống riêng của con cái.

Bà mỉm , cố gắng để hiểu nỗi khổ tâm của lớn: “Tiểu Lễ cũng lý, nhưng con bé lớn thế , cũng bước xã hội, lập gia đình, sống khép kín quá thì cũng .”

Khóe môi Yến Thính Lễ thấp thoáng một nụ lạnh nhạt, vẻ mặt bắt đầu lộ rõ vẻ thờ ơ: “Dì cẩn thận chân, bậc thang đó.”

Thời Tuế chú ý đến vẻ mặt của , đây là dấu hiệu báo tâm trạng đang dần xuống.

Cô siết c.h.ặ.t t.a.y, định kéo tay áo của Lê Nhân thì Lê Nhân lên tiếng , dáng vẻ còn cực kỳ tin tưởng Yến Thính Lễ: “Thật hôm nay dì còn gọi thêm một bạn nữa, cũng trạc tuổi các cháu.”

Bước chân Yến Thính Lễ khựng : “Ồ?”

Cái gì đến cũng đến.

Thời Tuế buông tay xuống, dứt khoát giãy giụa nữa, im lặng cúi đầu, chỉ thể âm thầm cầu nguyện đừng chuyện trở nên tệ hơn.

Vừa mới cầu nguyện xong.

Giây tiếp theo, cô thấy giọng Lê Nhân tủm tỉm : “Trùng hợp lắm, bạn học ở đại học S kế bên, cũng là bạn chơi hồi nhỏ của Tuế Tuế. Hồi còn ở Hàng Châu, hai đứa lớn lên cùng .”

“Bản thích đứa nhỏ . Hôm nay Tiểu Lễ ở đây, cũng tiện nhờ cháu xem giúp dì một chút…”

“Mẹ!” Thời Tuế ngắt lời .

Cô để ý thấy biểu cảm của Yến Thính Lễ biến mất, tim đập thình thịch, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.

Cứ ngỡ Lê Nhân chỉ mời Phương Hoài Cảnh đến ăn bữa cơm bình thường, ngờ bà còn những suy nghĩ như .

“Sao ?”

Thời Tuế: “Mẹ đừng nữa.”

Lê Nhân chớp mắt, tưởng cô ngại ngùng, chỉ đành bất lực gật đầu: “Được , nữa.”

lúc đó, ba cũng đến cửa phòng riêng.

Nhân viên phục vụ dẫn đường mở cửa: “Mời .”

Chủ đề cắt ngang, bầu khí phần căng thẳng vi diệu dường như cũng tan .

“Bây giờ cần lên món ạ?” Nhân viên phục vụ hỏi.

“Tiểu Cảnh mười phút nữa sẽ đến.” Lê Nhân cúi đầu xem tin nhắn xuống, : “Có thể mang món lên .”

Đây là một phòng riêng nhỏ, bày trí tinh tế, thiết kế bàn tròn kiểu truyền thống.

Lê Nhân liếc vị trí, bảo Thời Tuế cạnh , đồng thời với Yến Thính Lễ: “Tiểu Lễ, cháu bên cạnh dì nhé.”

Thế là ngoại trừ vị trí để dọn thức ăn thì chỉ còn trống còn bên cạnh Thời Tuế là để dành cho ai, cần cũng .

Yến Thính Lễ bước đến, luôn vị trí bên Thời Tuế, mỉm : “Dì ơi, cháu thích cạnh cửa sổ, đây chứ ạ?”

Tất nhiên Lê Nhân sẽ vì chỗ ý kiến: “Được chứ, tất nhiên là .”

Thời Tuế im lặng kẹp giữa hai , ngón tay nắm nhẹ khăn trải bàn.

Bầu khí chợt lạnh một chút.

Cho đến khi bên cạnh vang lên tiếng rót nước róc rách, Yến Thính Lễ chu đáo đẩy ly về phía cô: “Ý của dì , cháu đều hiểu cả .”

Ly còn , cúi đưa cho Lê Nhân: “Cháu nhất định sẽ giúp dì.”

Anh dừng một chút, nhấn mạnh từng chữ: “Xem xét thật kỹ.”

Lê Nhân che miệng khẽ: “Dì chỉ đùa thôi, cháu đừng coi là thật, chuyện nhân duyên thể .”

“Vậy ,” Yến Thính Lễ nghiêng đầu, chống cằm ghé gần Thời Tuế, nở nụ nhàn nhạt: “Vậy cháu thấy, hình như cháu với em gái Thời Tuế duyên hơn đấy.”

Thời Tuế né tránh ánh mắt, gượng: “Haha, ai cũng duyên mà.”

Ánh mắt Yến Thính Lễ tối , khóe môi trễ xuống.

Khi , cả lập tức toát khí chất cực kỳ lạnh lùng, xa cách đến mức thể tiếp cận .

Thời Tuế cảm nhận , tim bỗng siết .

Im lặng đầu .

Dường như thời gian trôi qua chậm.

Trong cuộc trò chuyện phiếm cho lệ , trôi qua bao lâu, cửa phòng riêng vang lên ba tiếng gõ một cách lịch sự, đó đẩy .

Một trai mặc áo khoác đen, khí chất trầm xuất hiện ở cửa.

Ánh mắt đảo một vòng, trong phòng, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, im tại chỗ một lúc lâu.

“Đến .” Lê Nhân dậy đón: “Vào Tiểu Cảnh.”

Phương Hoài Cảnh lấy bình tĩnh hai giây, trong đóng cửa .

Ngồi xuống vị trí trống còn bên cạnh Lê Nhân, ánh mắt dừng ở phía đối diện, quan sát một lúc lâu.

Khẽ nhíu mày: “Yến Thính Lễ?”

Lê Nhân đang định giới thiệu hai thì sững sờ: “Hai cháu quen ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-do/chuong-18.html.]

Phương Hoài Cảnh còn kịp lên tiếng, đối diện lười biếng buông hai chữ: “Ừm, đối thủ.”

Thấy Lê Nhân , Yến Thính Lễ nhướng mày: “Cháu là đối thủ trong thi đấu, chuyện gì khác .”

là giấu đầu hở đuôi.

Ngón tay của Thời Tuế gần như sắp cào rách khăn trải bàn.

Mặc dù cảm thấy kỳ lạ, nhưng Lê Nhân cho rằng đây chỉ là kiểu đùa của mấy đứa trẻ, : “Vậy thì quá, đều quen . Tuế Tuế, con với Tiểu Cảnh cũng nhiều năm gặp , nhân cơ hội …”

“Nhiều năm gì chứ? Không tuần chúng còn cùng ăn cơm ?” Yến Thính Lễ thưởng thức ly rượu, nhẹ nhàng : “Em gái Thời Tuế còn ăn cả món Hoài Cảnh gắp cho nữa, cực kỳ xa cách với cháu.”

Thời Tuế chịu nổi nữa, đưa chân đá gầm bàn, ngậm miệng .

Yến Thính Lễ khẽ hừ một tiếng nơi ch.óp mũi, chỉ đủ để cô thấy.

Nghiêng chân sang một bên.

Định quấn lấy chân cô.

Thời Tuế sợ tới mức rụt chân .

Lê Nhân bên cạnh thì rối trí:“Chờ chút, chờ chút, là ý gì đây?”

Phương Hoài Cảnh thu ánh lạnh nhạt khỏi gương mặt Yến Thính Lễ: “Trùng hợp thôi, tuần bọn cháu cùng ăn một bữa cơm. Cháu với Tuế Tuế gặp .”

“Thế còn Tiểu Lễ thì ? Sao các cháu ăn cơm cùng ?”

Khóe môi Phương Hoài Cảnh khẽ giật: “Vậy thì hỏi tại đến đó.”

Thấy vẻ mặt suy tư của , Thời Tuế như đống lửa.

Vội vàng giải thích: “Hôm đó còn một bạn cấp ba của Thính Lễ, tình cờ thấy nên qua chơi chút thôi.”

Yến Thính Lễ lười biếng .

Không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.

Phương Hoài Cảnh gì.

Anh hề cảm thấy Yến Thính Lễ với Cao Lâm Hàn “” đến mức .

Anh hỏi thẳng điều : “Vậy là hai cũng quen ?”

Thời Tuế buông xuôi, cúi đầu một lời.

Ngược là Lê Nhân cuối cùng hiểu rõ tình hình, mỉm gật đầu: “ thế, năm cuối cấp ba, Tuế Tuế ở nhà Tiểu Lễ ở một thời gian.”

Phương Hoài Cảnh chậm rãi phản ứng , về phía Thời Tuế: “Sao thấy hai nhắc đến bao giờ?”

“Quan hệ riêng tư, mắc gì với ?” Yến Thính Lễ như .

Lê Nhân cũng một cái. Dù bà thiện cảm với Yến Thính Lễ đến mấy, cũng cảm nhận ý tứ trong lời của .

nghĩ nhiều, chỉ cho rằng thể hai từng chút xích mích trong thi đấu.

“Thật em với Thính Lễ chẳng thiết gì mấy,” Thời Tuế nắm c.h.ặ.t t.a.y, mặt biểu cảm chen : “Nên cũng cần thiết nhắc tới.”

Vừa dứt câu, cả phòng im lặng mấy giây.

Không khí xung quanh như hạ thấp mấy độ.

Thời Tuế dám liếc ngang liếc dọc, căn bản dám phản ứng của Yến Thính Lễ.

…Ít nhất thì cũng giấu , bất kể trả giá thế nào.

“Tuế Tuế, con thể chuyện như .” Thấy khí chùng xuống, Lê Nhân khẽ kéo nhẹ tay áo Thời Tuế, khóe mắt liếc Yến Thính Lễ, đang cụp mắt, hàng mi dài phủ xuống tạo thành bóng mờ nơi mí mắt, môi cũng mím c.h.ặ.t .

Nhìn qua chẳng tâm trạng gì.

Đang nghĩ nên gì đó thì Yến Thính Lễ bất ngờ dậy: “Dì ơi, cháu chút việc, ngoài một lát.”

“À… ừ…”

Lê Nhân còn hết câu, bóng lưng nhanh ch.óng biến mất ngoài cửa, Thời Tuế lo lắng, liếc mắt về phía đó.

Cô gần như thể cảm nhận rõ ràng, lúc Yến Thính Lễ ngoài là vì thật sự thể đây thêm một giây nào nữa.

Nếu bây giờ ngoài bình tĩnh , e là ngay giây , bệnh cũ sẽ phát tác.

Lê Nhân vẫn còn thắc mắc: “Sao thế nhỉ? Không lẽ đột nhiên việc gấp…”

Thời Tuế tiếp tục để ý đến Yến Thính Lễ, cô gắp một đũa măng cho bà: “Con thấy món măng ngon, ăn nhiều một chút nhé.”

“Ừ,” Lê Nhân thu ánh mắt, ngẩng đầu Phương Hoài Cảnh: “Tiểu Cảnh, cháu cũng ăn nhiều .”

Yến Thính Lễ ngoài ít nhất cũng mười lăm phút .

Đợi đến lúc Lê Nhân bắt đầu thấy lạ, định xem thử thì cửa mở , bước .

“Xin dì, lúc nãy chút việc nên cháu ngoài xử lý một lát.”

Biểu cảm tự nhiên, kẽ hở nào.

Lê Nhân: “Vậy mau ăn nhiều một chút nhé.”

“Vâng.”

Sau khi , Yến Thính Lễ ít, nếu cần thiết thì gần như im lặng .

Khi lạnh lùng, sự thờ ơ ăn sâu trong xương tủy sẽ vô thức lan ngoài.

Lạnh đến mức ngay cả Lê Nhân cũng cảm nhận : “Tiểu Lễ, chuyện gì phiền lòng ?”

Yến Thính Lễ: “Chắc là mệt thôi.”

Lê Nhân nhớ theo bà chạy ngược chạy xuôi cả buổi chiều nay, liền : “Vậy ăn xong chúng về sớm nghỉ ngơi nhé.”

Thấy bầu khí bàn cơm phần trầm lắng, Lê Nhân chủ động tìm chuyện để : “Tiểu Cảnh, cháu gặp Tuế Tuế , hai đứa liên lạc gì với ?”

Nghe mà da đầu Thời Tuế tê dại.

Phương Hoài Cảnh liếc cô, thấy cô trả lời, bèn trả lời: “Sau khi về, cháu kết bạn WeChat với em . dạo bận nên vẫn kịp nhắn gì.”

Lê Nhân gật đầu, : “Vậy thể liên lạc nhiều hơn, Tuế Tuế nhà dì lười ngoài lắm, bình thường gì vui thì dẫn con bé cùng nhé.”

Phương Hoài Cảnh cũng , đáp: “Vâng, ạ.”

Trong lúc họ trò chuyện, Thời Tuế lén liếc sang bên cạnh.

Lần , Yến Thính Lễ yên lặng đến kỳ lạ, thậm chí còn phát một chút động tĩnh.

Cô càng thêm thấp thỏm lo lắng.

Thời Tuế cúi đầu, từng thấy một bữa ăn nào dài đằng đẵng đến thế.

Cảm thấy cũng gần kết thúc , Lê Nhân viện cớ vệ sinh, bước ngoài để thanh toán.

Thấy Phương Hoài Cảnh cũng dậy định ngoài.

Vừa nghĩ đến việc trong phòng sắp chỉ còn cô và Yến Thính Lễ, Thời Tuế lập tức bật dậy, theo Lê Nhân: “Mẹ, con cũng .”

NHAL

Bên cạnh vang lên tiếng khẩy nho nhỏ.

Thời Tuế dám đầu .

Bây giờ cô chỉ trốn.

“Con cũng đây gì?” Lê Nhân bất lực: “Mẹ thanh toán thôi mà.”

Thời Tuế lẽo đẽo theo bà: “Con ngoài hít thở khí.”

Thanh toán xong, Lê Nhân đưa túi cho Thời Tuế: “Con phòng , vệ sinh một lát.”

Thời Tuế theo: “Con cũng .”

Lê Nhân liếc cô một cái: “Con ? Đang trốn cái gì ?”

Bị hỏi như , trong lòng Thời Tuế giật thót.

Sợ Lê Nhân nghi ngờ, cô chỉ còn cách cố gắng nũng: “Con chỉ ở bên lâu hơn chút thôi.”

“Con về .” Lê Nhân khẽ chạm ch.óp mũi cô: “Không thể bỏ khách ở phòng, như là mất lịch sự.”

Thấy thái độ của bà kiên quyết, Thời Tuế còn lời nào để , đành bất lực gật đầu.

Trên đường về, mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu.

Tay đặt lên tay nắm cửa phòng, do dự thật lâu vẫn dám mở .

Khi Thời Tuế còn đang ngoài cửa, ngừng tự trấn an, cánh cửa đột ngột mở từ bên trong, mang theo một luồng gió lạnh lướt qua.

Yến Thính Lễ từ cao xuống, ánh mắt cô lạnh như băng.

Thời Tuế mấp máy môi, còn kịp gì, cổ tay kéo trong.

“Rầm” một tiếng.

Cửa phòng riêng phía đóng sầm .

Những ngón tay lạnh như băng của Yến Thính Lễ bóp nhẹ cổ cô, bàn tay nâng cằm cô lên, cúi xuống, hai thẳng mắt .

Thời Tuế hoảng đến tim như ngừng đập, hàng mi run rẩy ngừng, dùng giọng điệu van nài: “Mẹ em vẫn còn ở đây, đừng phát điên.”

Yến Thính Lễ nghiêng đầu, đôi mắt đen láy chút cảm xúc: “Thế gọi là phát điên ?”

“Vậy lát nữa hôn em mặt em, thì tính là gì?”

Thời Tuế sợ đến mức toát mồ hôi lạnh: “…Anh đừng đùa kiểu đó.”

đùa.” Anh khẽ bên tai cô, từng chữ từng chữ vang lên rõ ràng: “Chút nữa sẽ để em .”

và con gái bà dây dưa với từ kỳ thi đại học, em ngủ với hai năm, tuần nào cũng đều , b.a.o c.a.o s.u dùng bao nhiêu cái cũng đếm nổi…”

Anh còn hết, Thời Tuế vung tay, tát thẳng mặt .

Cô gần như tức điên, lý trí cũng đang ở bên bờ vực sụp đổ, lời bật chút suy nghĩ: “Nếu dám , em sẽ chia tay với ngay lập tức, từ nay ân đoạn đoạn tuyệt!”

Yến Thính Lễ dùng đầu lưỡi đẩy bên má nóng rát, gương mặt biểu cảm gì.

Anh im lặng một lúc, từ từ đầu cô.

Ánh mắt tối đen trầm lặng phủ lên cô, như một vũng nước tù đọng, như một cái hố sâu đáy.

Ánh mắt .

Khiến Thời Tuế rùng , phản xạ cơ thể lùi , nhấc chân bỏ chạy.

lưng là cánh cửa.

Không còn đường lui.

Hành động theo phản xạ của cô khiến hàng mi Yến Thính Lễ khẽ động.

Không ảo giác do ánh đèn trần chao đảo , Thời Tuế bỗng thấy nơi đuôi mắt dường như ửng đỏ.

…Nhìn qua như thể đang đau lòng.

lúc .

Cửa phòng riêng gõ.

Tim Thời Tuế treo lơ lửng: “Ai đó?”

“Là .”

Giọng của Phương Hoài Cảnh.

Tình huống mắt…

Thời Tuế lướt qua vết đỏ mặt Yến Thính Lễ.

Da trắng, nên dấu tay mặt càng nổi bật rõ ràng.

Như .

Như thế quá kỳ lạ, chắc chắn sẽ phát hiện.

Khi Thời Tuế còn đang cuống cuồng nghĩ cách đối phó thì Yến Thính Lễ kéo sang một bên.

Không cho cô chút thời gian phản ứng, mở cửa.

Cứ thế mang theo bộ dạng đối mặt với bên ngoài.

Tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay Thời Tuế, lực mạnh đến mức cho cô bất kỳ cơ hội giãy giụa nào.

Chú ý đến bàn tay đang đan của và Thời Tuế, Phương Hoài Cảnh khẽ nhíu mày, ngẩng đầu: “Cậu ý gì đây?”

“Cậu mù .” Yến Thính Lễ đáp với giọng điệu mất kiên nhẫn, buồn giả vờ nữa.

“Còn với Thời Tuế quan hệ gì.”

“Thì ngại hôn cô mặt .”

Loading...