Khó Độ - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-01-13 06:03:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky9RfuHjm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi phận chuyển sang thành yêu bí mật, dường như thứ vẫn đổi.

Ít nhất là theo cảm nhận của Thời Tuế.

Cả hai đều lịch học từ thứ Hai đến thứ Sáu, Yến Thính Lễ còn tham gia đủ các cuộc thi. Hơn nữa, Thời Tuế rõ, còn tham gia việc nghiên cứu phát triển của công ty, tốn nhiều thời gian để huấn luyện AI mới.

Bản vốn lười biếng, hề thích nhịp sống cường độ cao như . Trước nếu những chuyện đột xuất đảo lộn kế hoạch, sắc mặt khó coi thấy rõ: “Muốn l..m t.ì.n.h cũng tranh thủ thời gian.”

Thời Tuế với vẻ thẫn thờ.

hề cần “tranh thủ” loại thời gian trong lúc trăm công nghìn việc.

Ngay khi Thời Tuế yên tâm chút vì mấy ngày nay sóng yên biển lặng, thì đến thứ Tư, tin nhắn của Yến Thính Lễ gửi đến.

[Tối nay gặp em]

Thời Tuế dừng ở từ “” một lúc.

Trong lòng khẽ d.a.o động.

Là “”.

Không là “”.

Vậy nghĩa là, giờ cô cũng quyền từ chối nhỉ?

Sáng thứ Năm là buổi sáng duy nhất cô tiết học, cũng là thời gian rảnh rỗi hiếm hoi mà cô thể tự sắp xếp.

mấy chuyện .

Quá thường xuyên .

Ngón tay cô dừng màn hình, từ từ gõ từng chữ: [ hôm nay vẫn là ngày trong tuần mà]

[Sáng mai em tiết]

Thời Tuế đáp: [Em ngủ thêm một chút]

[Qua đây cũng ngủ mà.]

Không giống chút nào cả, Thời Tuế c.h.ử.i thầm trong lòng.

vẻ Yến Thính Lễ kiên nhẫn hơn khá nhiều.

Xem chuyện vẻ vẫn còn xoay chuyển , Thời Tuế tiếp tục nhắn: [Chỉ một buổi sáng, chạy tới chạy lui phiền phức.]

Bên hiện chữ đang nhập. 

Rồi biến mất.

Lặp lặp mấy .

Trực giác Thời Tuế mách bảo điềm lành.

Quả nhiên.

Một giây , màn hình hiện lên.

[ gặp em, tối nay]

“…”

kiên nhẫn hơn một chút.

chỉ một chút thôi.

Thời Tuế bực bội trả lời ừ.

Vừa trả lời tin nhắn xong, cửa phòng ký túc xá đẩy . Tiết Tinh ôm theo một chồng tài liệu bước như cơn gió, vững liền kéo ghế xuống, mở máy tính.

Lâm An Nhiên đang xem phim ngẩng đầu hành động vội vã của cô : “Sao , việc ?”

“Ừ.” Tiết Tinh thở dài, cực kỳ hối hận vì năm nhất hiểu chuyện, cán bộ lớp hội sinh viên, giờ thì ngày nào cũng ngập trong đống việc lặt vặt: “Học kỳ các học viện bắt đầu triển khai chương trình trao đổi sinh viên , bọn tớ đang bận giúp thầy cô rà soát hồ sơ đây.”

Nghe đến chữ “trao đổi”, hàng mi rủ của Thời Tuế khẽ động.

“Trao đổi?” Lâm An Nhiên thuận miệng hỏi: “Chuyên ngành mấy suất?”

Tiết Tinh giơ ngón tay lên: “Hai.”

“Vậy thì chẳng tới lượt tớ .” Lâm An Nhiên nhún vai, tiếp tục xem phim.

Giữa lúc yên tĩnh, một giọng vang lên trong phòng: “Tinh Tinh, tớ thể xem tài liệu đó một chút ?”

“Hả?”

 “Cậu trao đổi hả?”

Cả hai đồng loạt sang cô.

Cũng trách họ ngạc nhiên.

Dù xét theo thành tích thì Thời Tuế thể tranh suất, nhưng tính cách cô vốn trầm lặng, ít , đặc biệt nhớ nhà, giống kiểu sẵn sàng một đến nơi xa lạ.

Thời Tuế im lặng một lát, : “Tớ chỉ xem thử thôi.”

“Đây.” Tiết Tinh đưa cho cô.

Thời Tuế nhận lấy, cúi đầu lật từng trang giấy.

“Cái cần đăng ký ?”

Tiết Tinh gật đầu: “Ừm, ít nhất là ba tháng.”

Thời Tuế khẽ ừ một tiếng, lật xem sơ qua đặt tập tài liệu lên bàn Tiết Tinh.

Vẫn như khi, khi khỏi cổng Tây của trường, tiếp 200 mét là đến chỗ xe Yến Thính Lễ đang đợi.

Mười lăm phút , xe đỗ bãi gửi xe tầng hầm của khu chung cư.

Thấy Yến Thính Lễ xuống xe mà về phía thang máy, Thời Tuế ngẩn : “Không về nhà ?”

“Đi siêu thị, mua đồ ăn.”

Cả hai còn ăn tối, Thời Tuế im lặng hai giây, gật đầu.

Cô vẫn luôn dám góp ý, dù thì Yến Thính Lễ trông vẻ nhiệt tình với việc nấu nướng, nhưng tay nghề thì thật sự tệ, nhạt nhẽo đến mức cô còn ăn đồ ăn vặt lót còn hơn.

hiểu vì cố chấp nấu ăn trong căn hộ đến thế, thậm chí còn từng hỏi Chu Hủ Nghiên chuyện .

Chu Hủ Nghiên đáp: “Người tiền ăn uống sạch sẽ, sợ c.h.ế.t.”

Cũng đúng, Thời Tuế gật đầu.

“Cậu càng sợ hơn.”

Thời Tuế: “?”

Chu Hủ Nghiên nghiêm túc: “C.h.ế.t sớm quá thì mà quản nữa.”

“…” Thật hoang đường.

Siêu thị ngay gần đó, rẽ một đoạn, mấy chục mét là tới nơi.

Siêu thị bên cạnh khu cao cấp nên giá cả dĩ nhiên cũng cao ngất. Yến Thính Lễ đẩy xe hàng, tiện tay thả hộp dâu tây nhỏ giá 200 tệ xe.

Thấy cô mở to mắt ngạc nhiên, Yến Thính Lễ bình thản : “Không em thích ăn ?”

Thời Tuế chớp chớp mắt, gì.

họ vốn cùng đẳng cấp tiêu dùng, cô thành chuyện bé xé to.

Thế là ném thêm mấy hộp nữa .

“Nhiều quá , ăn hết .” Thời Tuế nhịn , giữ tay .

Anh nghiêng đầu: “Còn ăn gì nữa ?”

Thời Tuế chỉ chiếc bánh kem nhỏ đằng .

Lại là mấy trăm tệ một cái, Yến Thính Lễ tiện tay lấy vài vị khác .

Sau đó, xem lâu ở khu thực phẩm tươi sống, món nào cũng xem kỹ nơi sản xuất.

Thời Tuế chán c.h.ế.t, Yến Thính Lễ như mắt lưng, : “Muốn ăn đồ ăn vặt gì thì tự lấy .”

Mắt Thời Tuế sáng lên, cũng khách sáo nữa.

Không ít đồ ăn vặt nhập khẩu đặt hàng mới thì ở đây đều sẵn, nhưng giá cao. Yến Thính Lễ trả tiền, mua thì phí.

Thời Tuế cho túi lớn túi nhỏ giỏ xe.

Trong lúc đang phân vân giữa hai vị khoai tây chiên, lưng bỗng vang lên giọng quen thuộc: “Thời Tuế? Trùng hợp ghê, gặp .”

Thời Tuế: “…”

Cô chậm rãi , thấy Cao Lâm Hàn ở phía .

Dạo tần suất gặp mặt bạn học cũ cũng cao một cách kỳ lạ.

“Cậu cũng ở đây ?” Cậu dừng , tỏ vẻ tán gẫu tiếp.

Thời Tuế đáp qua loa: “Họ hàng tớ ở đây, còn ?”

“Em gái tớ học ở trường chuyên tiểu học, nhà tớ mua nhà ở đây để tiện học. Hôm nay sinh nhật nó, tớ tranh thủ về một chuyến, tiện thể ghé siêu thị mua chút đồ.” Cao Lâm Hàn liến thoắng như b.ắ.n đậu.

Trong ký ức của cô, điều kiện gia đình của Cao Lâm Hàn tệ, ở mức khá giả, ở khu cũng hợp lý, Thời Tuế gật đầu.

“À đúng , hôm nọ thêm vô nhóm ? Có cơ hội thì cùng ngoài tụ tập nhé.”

“Được.” Thời Tuế đáp qua loa, nhanh ch.óng nhét hai gói khoai tây chiên giỏ xe đẩy.

dám nán lâu, bây giờ chỉ mong lúc cô chung với Yến Thính Lễ sẽ Cao Lâm Hàn thấy.

Vừa định tìm chủ đề để kết thúc màn hàn huyên thì Cao Lâm Hàn kêu lên: “Không thể nào! Cậu đoán xem tớ thấy ai nè?” Cậu hất cằm chỉ về phía Thời Tuế.

“…” Thời Tuế đoán, nhanh ch.óng tránh ánh mắt, đẩy xe chạy thẳng về phía : “Tớ còn vài thứ mua, tớ qua bên xem , chuyện nhé.”

“Ơ vội …” Cao Lâm Hàn đầu, thấy Yến Thính Lễ đang về phía , chút nghi hoặc lẩm bẩm: “Trùng hợp , nào cũng thấy hai .”

“Anh Yến!” Mãi đến khi Yến Thính Lễ tiến gần, mới vỗ vai , liếc mắt xe đẩy của , ngạc nhiên: “Cậu cũng tự mua đồ ăn ?”

Yến Thính Lễ liếc bàn tay đang đặt lên vai : “ cũng tự ăn cơm mà.”

“...”

Cao Lâm Hàn lúng túng rút tay .

Tìm chủ đề chuyện phiếm: “Cậu cũng ở khu ?”

“Ừ.” Yến Thính Lễ đáp cho lệ, ánh mắt về một hướng khác.

“Nhìn gì thế?” Cậu tò mò theo ánh mắt .

Yến Thính Lễ: “Tìm .”

“Có cùng ? Ai ?” Cao Lâm Hàn tiếp lời.

“Bạn gái.”

“Ồ bạn gá…” Khi phản ứng , Cao Lâm Hàn lập tức hét lên đầy kinh ngạc: “Bạn gái?! Cậu bạn gái á?!”

“Không ?”

“Được, dĩ nhiên là !” Cao Lâm Hàn vẫn hồn, cảm thán: “Thật, thật sự ngờ đó.”

“Ồ?”

“Không là thần thánh phương nào mà thể thu phục .”

Yến Thính Lễ thèm để ý: “Biết cũng gặp .”

Cao Lâm Hàn cố lục trí nhớ: “ gặp ? Bạn học cấp ba ?”

“Cái cho một gói ?” Yến Thính Lễ chỉ giỏ hàng của : “Trên kệ hết .”

Là vị cà chua, Cao Lâm Hàn lấy mấy gói cuối cùng, đưa qua hai gói: “Lấy , đừng khách sáo.”

Yến Thính Lễ cũng chẳng khách sáo.

Anh chuyển chủ đề quá tự nhiên, mãi đến khi đẩy xe đẩy xa , Cao Lâm Hàn mới nhận , vò đầu bứt tai.

Khoan

Rốt cuộc bạn gái đó là ai chứ!

Thật sự kìm cơn tò mò, liền đẩy xe lặng lẽ theo hướng Yến Thính Lễ khuất.

cũng , đầu một cái là chẳng thấy bóng dáng nữa.

Đứng ngây một hồi, đành gãi đầu, tiu nghỉu rời .

Ngay khoảnh khắc khi rời khỏi, ở lối cách đó một kệ hàng, Thời Tuế đang kiễng chân, sống c.h.ế.t bịt miệng Yến Thính Lễ, cho lên tiếng.

Chờ đến khi chắc chắn Cao Lâm Hàn , cô mới thở phào nhẹ nhõm, buông tay xuống.

“Sao với đang tìm bạn gái chứ.” Thời Tuế . Lúc nãy khi Cao Lâm Hàn xuất hiện, họ còn đang tranh luận về vấn đề .

Yến Thính Lễ tiện tay lấy đồ: “Không em là bạn gái ?”

Thời Tuế nghẹn lời: “ cần thiết thật.”

dối.”

Cái lý do quái quỷ gì ! Thời Tuế thật sự cạn lời. Rõ ràng bình thường dối còn chẳng buồn chớp mắt.

Cô đau đầu : “Cậu nhiều chuyện như , nhỡ rêu rao khắp nơi là bạn gái thì ?”

Yến Thính Lễ cầm hộp sữa bột lên xem xét nơi sản xuất, chẳng thèm bận tâm: “Vậy thì xung quanh sẽ càng yên tĩnh hơn.”

“Hai chúng xuất hiện cùng ở đây, lỡ đoán là em thì ?”

Yến Thính Lễ nghĩ một lúc: “Vậy chứng tỏ cũng chút IQ.”

“…”

Thời Tuế hít một thật sâu, vẫn cảm thấy thể lùi bước trong vấn đề : “…Ngay từ đầu nên như !”

Khóe môi Yến Thính Lễ khẽ nhếch lên.

Anh ghé sát , con ngươi đen láy khoá c.h.ặ.t lấy cô: “ nhịn , bản .”

“Rằng bây giờ, bạn gái .”

“…”

Thời Tuế thấy rõ, đó là kiểu nghịch ngợm pha lẫn chút đắc ý xa.

 

Như đứa trẻ con chiếm món đồ chơi yêu thích, ngừng khoe khoang.

Mọi lời của Thời Tuế đều nghẹn trong cổ họng.

Trong lòng dâng lên một tư vị vi diệu khó tả, cô siết c.h.ặ.t t.a.y đẩy xe, bước nhanh hai bước về phía .

Đối với Yến Thính Lễ, dù cứng rắn mềm mỏng, Thời Tuế luôn chẳng thể .

Vừa bước vội hai bước, vẫn đầu , buông một câu chút uy h.i.ế.p nào: “Lần như nữa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-do/chuong-17.html.]

Cũng chẳng buồn để ý tiếng của Yến Thính Lễ ở đằng .

Sau khi về nhà, Yến Thính Lễ bắt đầu quy trình chuẩn nấu ăn.

Trước bữa tối, Thời Tuế ăn bánh kem. Dù mấy hào hứng với mấy món ăn dưỡng sinh của Yến Thính Lễ nhưng cô vẫn nể mặt ăn nửa bát.

Có lẽ vì thấy bàn ăn của hai quá yên ắng, Yến Thính Lễ bảo Tiểu Oa bật tivi.

Không rõ đang phát ngẫu nhiên kênh nào, đúng lúc đang chiếu một bộ phim hoạt hình nổi tiếng ai ai cũng – “Đồ Đồ tai to”.

Thời Tuế xem bộ từ bé, nhiều năm trôi qua xem vẫn thấy ấm áp dễ chịu.

Cô liếc Yến Thính Lễ phía đối diện, tò mò hỏi: “Hồi nhỏ xem phim ?”

Anh liếc màn hình, gật đầu.

Thời Tuế chút bất ngờ khi hai từng xem cùng một bộ hoạt hình lúc nhỏ: “Không ngờ cũng xem phim hoạt hình đấy.”

“Là em trai xem,” Yến Thính Lễ thản nhiên đáp: “Lúc ăn cơm, nó mở cho thằng bé xem.”

Đây là đầu tiên chủ động nhắc đến em trai đó, giọng điệu tỏ thản nhiên.

Động tác của Thời Tuế thoáng khựng , lén lút , nhưng chẳng nên gì.

Vắt óc suy nghĩ để khuấy động khí: “Lúc nào em xem cũng thèm đồ ăn Đồ Đồ nấu.”

Yến Thính Lễ liếc màn hình tivi, đúng lúc đang chiếu cảnh cả nhà ăn cơm, chậm rãi : “Vậy nấu cho em.”

Thời Tuế: “…” Thôi cần .

Khóe môi Yến Thính Lễ khẽ cong lên.

“Gia đình Đồ Đồ ấm áp.” Thời Tuế chống cằm : “Lúc nhỏ em cũng chỉ mong một gia đình như , nhưng bố em bận rộn quá, ít khi ở nhà.”

“Sau chúng …”

“Ừm?”

Thời Tuế hình như thấy gì đó, nhưng nhạc kết thúc phim vang lên quá lớn, át mất giọng .

đầu sang, đối diện với ánh mắt của Yến Thính Lễ, thấy chớp mắt một cái dời tầm .

“Không gì.”

Tối hôm đó, chuyện diễn êm đềm đến mức khiến Thời Tuế cảm thấy khó tin.

Từ đến giờ, mỗi hai họ gặp .

 

Đa phần đều xảy ban đêm, giường, sofa, bất kỳ góc khuất nào dễ khác phát hiện.

Tiếp xúc cơ thể, truyền nhiệt độ.

Yến Thính Lễ tiến cơ thể cô, là cách mật nhất thế giới. Ngay cả khi cô kiệt sức, vẫn tỏ thỏa mãn.

Thời Tuế từng nghĩ, sẽ một ngày cô cùng Yến Thính Lễ đắp chăn và ngủ.

.

Chỉ ngủ thôi.

Anh tắm xong trở , thấy Thời Tuế đang giường mô hình 3D máy tính.

chuẩn sẵn tinh thần, còn để sẵn b.a.o c.a.o s.u ở vị trí thuận tay nhất là ở tủ đầu giường - Bởi nếu cô chọn , để mặc Yến Thính Lễ chọn thì chắc chắn sẽ bày trò, chọn mấy loại gai, lạnh buốt, cái gì cũng .

“Mấy giờ ngủ?” Anh cúi đầu hỏi cô.

Thời Tuế liếc đồng hồ.

việc quá lâu nên chọn một tiếng , nhẹ nhàng đáp: “Em ngủ lúc mười rưỡi.”

“Vậy thì mười rưỡi.” 

Yến Thính Lễ bảo Tiểu Oa mở tivi, âm thanh vui nhộn của phim hoạt hình “Đồ Đồ tai to” vang lên trong phòng ngủ.

Bàn tay đang gõ bàn phím của Thời Tuế khựng , thể tin nổi mà ngước mắt .

Anh nghiêng đầu đối diện với ánh mắt cô: “Xem cùng .”

Đắp chăn cùng Yến Thính Lễ xem hoạt hình, đúng là một trải nghiệm mới lạ.

Thời Tuế dễ , thấy Đồ Đồ ngây thơ đáng yêu mấy lời ngây ngô, cô bật nghiêng ngả.

Bỗng nhiên, bàn tay nhẹ nhàng vuốt qua tóc cô, đầu nhẹ nhàng ấn về phía đó.

Thời Tuế ngẩn .

Do dự một chút.

Cuối cùng vẫn chậm rãi, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai .

Phòng ngủ tối om, chỉ còn ánh sáng từ màn hình tivi.

Khi Thời Tuế cảm thấy buồn ngủ, nhận Yến Thính Lễ im lặng hồi lâu. Cô khẽ ngẩng đầu gương mặt nghiêng của .

Mới phát hiện hàng mi dài của rũ xuống, ngờ ngủ .

Yến Thính Lễ khi ngủ luôn yên tĩnh.

Cũng chỉ những lúc ngủ, vẻ lạnh lùng kiêu ngạo mới tan , giống như một thiếu niên bình thường nhất.

Thời Tuế nhận lâu.

Cho đến khi điện thoại bên giường sáng lên, là tin nhắn của Tiết Tinh.

Thời Tuế với tay lấy điện thoại, khi mở tin nhắn còn liếc sang bên cạnh, xác nhận Yến Thính Lễ vẫn tỉnh.

NHAL

[Bản xem buổi chiều là bản nháp đầu tiên, đây là tài liệu bọn tớ kiểm tra và sửa đổi , đổi một vài điều kiện, xem ?]

Thời Tuế để tay màn hình một lúc lâu, cô bảo cô gửi qua ngay.

Gửi tài liệu qua sẽ để dấu vết.

Ít nhất là bây giờ thể bứt dây động rừng.

Thời Tuế khẽ gõ màn hình: [Để tớ về xem máy tính của nhé.]

Trả lời xong, Thời Tuế xóa lịch sử trò chuyện.

Cũng đúng lúc đó.

Yến Thính Lễ bên cạnh khẽ động đậy, tim Thời Tuế đập mạnh, đầu

Anh vẫn tỉnh, chỉ là điều chỉnh tư thế. Người trượt xuống một chút, cánh tay dài tự nhiên ôm lấy eo cô, siết lòng.

Ở tư thế đó, đầu vùi n.g.ự.c cô, để lộ phần gáy mềm mại.

Thời Tuế chỉ cần giơ tay là thể chạm tóc .

Trong mắt cô ánh lên chút chua xót phức tạp.

Người , rõ ràng ở cũng mạnh mẽ cứng rắn, mà khi yên tĩnh phòng gì cả.

Tóc mềm.

Cơ thể cũng ấm.

-

Cuối tháng ba là thời điểm nhất ở Đại học A. Liễu ven hồ bắt đầu đ.â.m chồi, hàng cây ven đường bộ cũng xanh mướt một màu, gió thổi qua mang theo thở ngập tràn sắc xuân.

“Tuế Tuế, đột nhiên quan tâm đến chương trình trao đổi ? Không lẽ thật sự định nước ngoài đấy chứ?” Trên đường từ căng tin về, Tiết Tinh hỏi.

“Vẫn ,” Thời Tuế khẽ : “Chỉ là tìm hiểu thôi.”

Đương nhiên cô vẫn thật sự hạ quyết tâm, nhưng suất trao đổi miễn phí của Đại học A ít, cạnh tranh sẽ khốc liệt. Nói thật thì điều kiện hiện tại của cô vẫn đủ, vẫn còn thiếu một chút, nếu thêm vài giải thưởng chuyên ngành nữa thì sẽ hơn.

Bây giờ mỗi bước mắt đều như đang dây.

Cô cũng chắc liệu một ngày nào đó khi còn cách nào khác, cô coi đây là con đường lui cuối cùng .

Nửa tháng qua, chuyện trôi qua bình yên.

Cô và Yến Thính Lễ gần như cố định lịch gặp thứ Tư và cuối tuần. Thời Tuế cùng xem hết tất cả các bộ phim hoạt hình mà cô từng xem lúc còn nhỏ.

Để thêm cho hồ sơ, gần đây Thời Tuế đăng ký tham gia một loạt các cuộc thi thiết kế hoạt hình chuyên nghiệp. Tác phẩm mới cần dùng đến công nghệ 3D, yêu cầu tự học phần mềm sản xuất mới, thời gian gấp rút, bận đến cuồng.

Cô học đến ch.óng mặt, than thở ngớt, Yến Thính Lễ chỉ cần một buổi tối là lướt xong hết giáo trình, đó bắt đầu dạy cho cô.

Một nữa Thời Tuế cảm nhận sâu sắc sự chênh lệch IQ giữa thiên tài và thường.

“Dạo em đăng ký nhiều cuộc thi thật đấy.” Cũng tối qua, Yến Thính Lễ ghé sát tai cô hỏi: “Có kế hoạch gì ?”

Hàng mi Thời Tuế khẽ rung, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất: “Cũng sắp hết năm hai , cũng nên tham gia nhiều cuộc thi để tích lũy thêm kinh nghiệm, nếu khó tìm việc .”

“Ít nhất là mấy công ty lớn ở Bắc Kinh, dễ .” Cô bổ sung.

Nghe đến đó, Yến Thính Lễ bật .

Anh cúi đầu, cằm cọ cọ đỉnh đầu cô. Giờ đây những hành động mật thế trở nên tự nhiên với .

“Vậy thì chuẩn cho , Thính Lễ sẽ dẫn em giành lấy huy chương vàng.”

Về đến ký túc xá, điện thoại Thời Tuế sáng lên, hiển thị cuộc gọi đến từ Lê Nhân.

Cô nhấn nút .

Đầu dây bên giọng đầy hứng khởi, tủm tỉm : “Tuế Tuế, đến Bắc Kinh đây, nhớ ?”

Thời Tuế vui sướng đến mức bật dậy khỏi ghế: “Thật ạ? Mẹ đến lúc nào ! Còn bố thì ?”

“Bố con , đến đây công tác, mới đến lúc sáng.” Lê Nhân .

“Vậy khi nào con gặp ?” Thời Tuế nôn nóng hỏi.

“Tối nay , năm rưỡi, đến cổng trường đón con,” Lê Nhân đồng hồ, đột nhiên giọng điệu trở nên bí ẩn: “ , tối nay còn giới thiệu cho con gặp một …”

Bà còn xong thì bên gọi “Chị Lê”, hình như là việc gấp.

Lê Nhân liền nhỏ: “Mẹ chút việc, lát nữa tiếp, bye bye con gái yêu!”

Hai năm nay, công việc của bố cô bận rộn hơn hẳn, gọi điện cũng tranh thủ từng phút từng giây, Thời Tuế quen nên chẳng thấy lạ, chớp chớp mắt, đặt điện thoại xuống.

Lúc , bên Lê Nhân cúp máy, trợ lý bên cạnh liền bất bình : “Chị, bên Tân Thạc chỉ chịu thanh toán 10% tiền hàng, hỏi lý do thì bảo nào là phí hoa hồng của nền tảng và chi phí vận hành, bên họ cũng dễ dàng gì.”

Lần Lê Nhân đến Bắc Kinh, chính là để đàm phán hợp đồng với tập đoàn Tân Thạc.

Một tháng , bà nhận đơn hàng cho thương hiệu con của là Công nghệ Mỹ Nghiên, nhưng phía đối tác chỉ mới thanh toán 10% tiền cọc, phần còn thì viện đủ lý do để trì hoãn.

Ngay cả khi theo con đường pháp lý thì Tân Thạc cũng là tập đoàn lớn, bộ phận pháp vụ cũng nổi tiếng là khó chơi, còn studio nhỏ của bà thì chẳng dám gây chuyện.

Lê Nhân đích chạy đến đây để đàm phán, ai ngờ vẫn nhận sự tiếp đón lạnh nhạt.

Mất một lúc để bình tĩnh, cuối cùng vẫn nuốt trôi cục tức .

Bà lấy điện thoại gọi cho Tống Tiệp.

Tập đoàn Tân Thạc là doanh nghiệp của nhà họ Yến.

Bên bắt máy nhanh, tiếng giấy tờ loạt soạt, chắc vẫn đang bận.

“Nói .”

Tống Tiệp luôn ngắn gọn khi việc, vẻ xa cách.

“Là em, chị Tống.” Lê Nhân khách sáo chào hỏi.

Giọng Tống Tiệp phần dịu : “À, chuyện gì ?”

Lê Nhân dùng những câu từ ngắn gọn nhất để rõ đầu đuôi sự việc, thỉnh cầu: “Không chị thể giúp em chuyện ?”

Bà thật sự cần khoản tiền đó, thể trả hết khoản nợ khi mở công ty đó, cũng sẽ nhẹ gánh hơn.

“Chị đang công tác bên Mỹ,” Tống Tiệp : “Để chị bảo thư ký liên hệ…”

Nói nửa câu thì bà dừng .

Nội bộ nhà họ Yến phức tạp, Tân Thạc là phe thiết với nhà họ, nếu chỉ để thư ký thì e là trấn áp , ngược đến lúc đó còn khiến bà mất mặt.

“Thế , em gọi cho Thính Lễ, bảo thằng bé qua đó một chuyến, phụ trách của Mỹ Nghiên bên Tân Thạc là họ nó.”

Lê Nhân vội cảm ơn.

“Khách sáo gì chứ,” khi cúp máy, Tống Tiệp còn thêm: “Tuế Tuế ngoan.”

Lê Nhân sững , dần hiểu ý.

Lý do Tống Tiệp chịu giúp là vì Thời Tuế ngoan ngoãn điều, khiến bà yên tâm.

Trong lòng bà chút khó chịu.

vẫn nuốt xuống, ”.

Khi gọi cho Yến Thính Lễ, Lê Nhân cũng chuẩn tâm lý.

Trước giờ bà từng tiếp xúc riêng với thiếu gia , chỉ rằng xuất sắc đến mức thể chê .

Ngoài dự đoán.

Đối phương bắt máy nhanh.

Đối mặt với trẻ tuổi, Lê Nhân ngại dám rõ tình trạng khó khăn của , chỉ khéo vài câu, nhưng gần như chỉ cần là hiểu ngay, để bà thêm đáp: “Cháu hiểu , dì đang ở Tân Thạc ạ? Cháu đến ngay.”

Nửa tiếng khi Yến Thính Lễ đến, việc giải quyết.

Trợ lý chạy tới, vui mừng với bà: “Chị, bên đó bảo trong vòng một tuần sẽ chuyển nốt tiền còn cho chúng !”

Lê Nhân chân thành cảm ơn về phía đối diện, cảm kích : “Thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm, Tiểu Lễ.”

Yến Thính Lễ thẳng dậy, lạnh lùng cúp máy khi họ gọi tới, mỉm đáp: “Dì, dì cần khách sáo với cháu .”

Ra khỏi tòa nhà công ty, cầm ô che cho Lê Nhân: “Dì còn định ? Có cần cháu cùng dì ?”

Lê Nhân : “Hiếm khi mới đến đây, tối nay ăn bữa cơm với Tuế Tuế mới .”

Người Trung Quốc hễ đến ăn cơm thì đương nhiên sẽ kèm thêm một câu khách sáo: “Nếu Tiểu Lễ thời gian thì qua ăn cùng nhé.”

Dĩ nhiên bà cũng nghĩ Yến Thính Lễ rảnh rỗi như : “Không rảnh cũng , dì với chú Thời sẽ mời riêng…”

“Cháu thời gian.”

Lê Nhân sững , tưởng lầm.

Cho đến khi trai mặt nhắc : “Cháu thời gian, dì ạ.”

Lê Nhân: “…”

ngớ , vài giây mới gật đầu lia lịa: “À , , cháu thể đến thì quá .”

Bữa cơm , Lê Nhân còn mời cả Phương Hoài Cảnh.

Tết tình cờ gặp , cũng đang học ở Bắc Kinh nên chủ động kết bạn. Lần cố ý hai trẻ gặp mặt ăn một bữa cơm.

Phương Hoài Cảnh lớn lên từ nhỏ, ngoại hình, học vấn, nhân phẩm đều thuộc hàng ưu tú, hai nhà môn đăng hộ đối, nếu và Tuế Tuế hợp thì còn gì bằng.

bây giờ đột nhiên thêm Yến Thính Lễ.

Lê Nhân lặng lẽ quan sát trai lịch sự, nho nhã, chỉ cần là hiểu ngay, trong lòng đắn đo…

Chắc là nhỉ?

Loading...