Khó Độ - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-01-13 06:02:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đủ loại cảm xúc căng thẳng và lo lắng ập đến, khiến tâm lý của Thời Tuế vốn , áp lực cả buổi tối, cuối cùng sợi dây đứt trong khoảnh khắc .
Trước mắt Thời Tuế tối sầm, mũi nhăn .
Không kìm , hàng mi run rẩy, nước mắt trào từ khóe mắt.
Yến Thính Lễ khựng một chút.
“Cạch”, đèn bật.
Ánh mắt dán c.h.ặ.t cô, môi mím c.h.ặ.t, lộ rõ vẻ đang cố kiềm chế: “Ấm ức cái gì, mắng em ?”
Đôi lúc, nước mắt rơi chỉ là sự sụp đổ nhất thời, là chủ ý của Thời Tuế, thế nên lúc cô vẫn thể tự kiểm soát bản .
qua tầm mờ nhạt bởi nước mắt, Thời Tuế dường như cảm nhận luồng khí đáng sợ Yến Thính Lễ tan một chút.
Tiếng nức nở của cô nhỏ dần, một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Cô chớp mắt một cái, nước mắt rơi càng nhiều hơn.
Thời Tuế dựa kinh nghiệm từ đến nay, việc lóc lúc tác dụng với Yến Thính Lễ, lúc .
Hy vọng sẽ hiệu quả, cô thầm nghĩ.
Ánh mắt Yến Thính Lễ dừng hàng mi khẽ rung của cô, cùng với đôi mắt lén lút đảo quanh.
Không thấy phản ứng gì, Thời Tuế giả vờ nữa, bèn lén liếc lên.
lúc chạm ánh mắt lạnh lùng hơn của , khóe môi khẽ nhếch vẻ chế giễu: “Chưa ăn no , to lên xem nào.”
Thời Tuế ngẩn .
Tiếng nức nở dừng , nghẹn ngào tại chỗ.
Yến Thính Lễ dường như còn vội vàng đòi một câu trả lời, thong thả mở nút chai rượu vang đỏ.
Nghiêng rót nửa ly, yết hầu trượt lên xuống, ngẩng đầu nhấp một ngụm.
“Vì em cố ý lãng phí cơ hội thật,” nặng nhẹ đặt ly rượu xuống, ánh mắt lạnh lùng liếc qua: “Vậy đành tốn chút công, tự tra thôi.”
“Đến khi tìm điều gì, sẽ thêm bất cứ một lời giải thích nào của em nữa.”
“…”
Thời Tuế thể giữ bình tĩnh nữa, vội chạy tới, đến cạnh bàn kéo tay áo của .
Vội vàng : “Anh là hàng xóm cũ của em, nhiều năm gặp, hôm nay là đầu gặp .”
“Em cũng ngờ rằng bạn cùng phòng của Cao Lâm Hàn là , chỉ đơn giản thôi.”
Yến Thính Lễ phản ứng đặc biệt, cúi đầu cô: “Chỉ là hàng xóm?”
Thấy vẻ mặt bình thường, Thời Tuế khẽ thở phào, lập tức gật đầu.
“Biết ,” Yến Thính Lễ đặt ly rượu môi cô: “Làm ấm giọng .”
Thời Tuế do dự một lát, cuối cùng vẫn hé môi, ngậm lấy mép ly.
Mùi rượu nồng đến mức áp đảo, miệng lấp đầy, vị cồn xộc thẳng lên não, khiến đầu lưỡi đắng ngắt.
Thời Tuế uống nhiều, chỉ thể nhấp từng ngụm nhỏ.
Yến Thính Lễ hờ hững , bỗng nhiên, tay nâng lên.
Một ngụm rượu lớn rót thẳng , Thời Tuế nhíu mày, cố đẩy ly rượu , nhưng giây tiếp theo, Yến Thính Lễ siết lấy gáy cô, cúi xuống bao phủ lấy cô.
Đầu lưỡi khuấy đảo trong khoang miệng cô.
Nước bọt hòa lẫn rượu, lẫn lộn trôi xuống.
Thời Tuế chịu nổi, né tránh kịp, chỉ thể đưa tay đẩy .
Yến Thính Lễ hề nhúc nhích.
Cũng chính lúc , Thời Tuế mới rõ bóng tối sâu thẳm trong mắt .
Còn đáng sợ hơn cả lúc nãy.
Bốn mắt , mới lùi một chút, kề sát môi hỏi: “Em cũng uống rượu ở nhà hàng xóm ?”
Chủ đề nhảy quá nhanh, tim Thời Tuế giật thót.
Ký ức bất chợt nhảy về tối nay, câu bâng quơ của Phương Hoài Cảnh - Tửu lượng của em .
là cô từng say rượu ở nhà Phương Hoài Cảnh, vì tưởng rượu trái cây là nước trái cây, say suốt một đêm.
Yến Thính Lễ bóp cằm cô, l.i.ế.m thì thầm: “Cũng uống kiểu ? Hử?”
Thật nực .
Thời Tuế nén giận : “Không , chỉ là em uống nhầm rượu trái cây, cẩn thận uống nhiều thôi.”
Yến Thính Lễ: “Ồ.”
Anh truyền cho cô một ngụm rượu, đầu lưỡi quấn lấy cô rời.
Đầu lưỡi Thời Tuế vị rượu xâm chiếm, đắng tê.
Bị hôn đến đầu óc choáng váng, đột nhiên cô hỏi: “Ở nhà Phương Hoài Cảnh bao lâu?”
Rượu quả thực quá nồng, khó khăn lắm mới lùi , Thời Tuế thở dốc, suy nghĩ mà trả lời: “Không lâu lắm.”
Vừa , Thời Tuế mới nhận gì đó sai sai.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng - sai .
Vừa , cô còn khẳng định câu của : chỉ là hàng xóm.
Thời Tuế nín thở tập trung, cố gắng sửa : “Nói nhầm, từng ở.”
Yến Thính Lễ khẽ bật tiếng nhẹ từ cổ họng, thở dài: “Em chắc là còn tiếp tục dối mặt ?”
Tay luồn trong áo len.
Khác với giọng dịu dàng là hành động của đầu ngón tay.
Lạnh như băng, ấn chút thương tiếc.
Áo len n.g.ự.c phập phồng ngừng, Thời Tuế c.ắ.n c.h.ặ.t môi , nén tiếng rên.
Vẻ mặt cô kháng cự đến cùng: “…Tin thì tùy .”
Sự kiên nhẫn của Yến Thính Lễ dường như đến giới hạn, “chậc” một tiếng một tay bế cô lên, sải bước phòng tắm.
…
Đêm hôm đó.
Thời Tuế khẳng định một điều.
Không may mắn nào cả.
Chỉ cần Yến Thính Lễ thì nhất định .
Mọi thủ đoạn và giấu giếm.
Đều vô ích.
Cô .
Anh sẽ dùng cách để cạy miệng cô .
Áo quần vương vãi khắp sàn, ép uống rượu dội nước, ý chí của Thời Tuế dù mạnh mẽ đến thì cũng nghiền thành tro bụi.
“Trước đây gọi là gì?”
“Phương Hoài Cảnh.” Cô nức nở.
“Hử?” Anh trầm giọng.
Cứ tưởng phát hiện dối, Thời Tuế tỉnh táo, năng lộn xộn: “Anh Hoài Cảnh. Em gọi là Hoài Cảnh.”
Yến Thính Lễ gì.
Trả lời cô là những cú thúc ngừng, cứng rắn chen nơi chật hẹp.
Yến Thính Lễ xoay cằm cô.
Đôi mắt đen kịt một tia sáng, lúc , thậm chí còn nhếch môi, giận mà .
Bàn tay ấn đầu cô xuống, buộc cô cho thật rõ ràng.
Rồi thì thầm bên tai từng chữ: “Tiếc thật, Hoài Cảnh ở đây nhỉ.”
“Bây giờ là Thính Lễ đang cho em ăn no.”
Thời Tuế mà cả hổ đỏ bừng, suýt nữa c.ắ.n rách môi .
“Đừng,” cô bật tiếng: “Đừng mấy lời như thế.”
Yến Thính Lễ như đang cưng chiều vô độ mà ngậm lấy vành tai cô “Vậy để đổi cách .”
NHAL
Tay đột nhiên ấn lên bụng cô.
“Chỗ , là hình dạng của Thính Lễ.”
“Thế nào?”
Thời Tuế nổi nữa, đành nhắm mắt .
Chai rượu vang đỏ cũng lãng phí.
Khi hỏi đến tất cả chi tiết cô ở nhờ nhà Phương Hoài Cảnh.
Anh ngậm rượu vang đỏ truyền miệng cô.
Thời Tuế còn chút ý thức, cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, lấp l.i.ế.m cho loa.
“Miệng cứng thế ,” ngón tay di chuyển xuống : “Vậy để thử chỗ khác xem .”
“Bốp” một tiếng.
Âm thanh của nút bần chai rượu vang đỏ mở .
Anh hờ hững cúi mắt, đuôi mắt đen sâu thẳm thấm đẫm d.ụ.c vọng.
Tiếng chất lỏng rót róc rách.
Lúc chất lỏng lạnh lẽo tràn ngập trong cơ thể cô, Thời Tuế dám tin những gì đang xảy mắt.
Đó là chai rượu đỏ còn bàn ăn tối nay!!!
Cảm giác hổ tê dại khiến cô khó chịu, tức giận mà cào tay .
Yến Thính Lễ dùng một tay giữ c.h.ặ.t cô, cho cô động đậy.
Khi cúi đầu, yết hầu chuyển động nuốt xuống một ngụm rượu, cảm giác nóng lạnh xen kẽ ập đến, khiến Thời Tuế rên lên.
Khoảnh khắc đó, đầu óc cô như nổ tung thành pháo hoa trắng xóa.
Chút lý chí còn sót cũng biến mất, còn sức mà đấu trí đấu sức với .
Một chai rượu, liên tục rót như , thưởng thực đến cạn đáy.
Vừa uống hỏi.
Nếu cô giả ngốc , thì sẽ cố ý truyền những chất lỏng đó miệng cô.
Vừa bẩn, dính, hỗn loạn.
Như thể cả trong lẫn ngoài đều Yến Thính Lễ thấm đẫm.
Cô rơi nước mắt.
Anh l.i.ế.m giọt nước mắt long lanh ở khóe mắt cô, nghi hoặc hỏi: “Em cũng mặt Hoài Cảnh như ?”
Cô mắng .
Anh dùng đầu ngón tay ấn lên môi cô: “Cũng mắng Hoài Cảnh của em như ?”
Thời Tuế định c.ắ.n : “Em bao giờ mắng !”
Yến Thính Lễ nheo mắt, khẩy.
“Vậy cũng mắng .”
Thời Tuế thể nhịn nữa: “Anh đáng mắng…”
“Suỵt.” Yến Thính Lễ mặt biểu cảm, nhẹ giọng : “Mắng thêm một câu nữa thì ngại dùng cách khác chặn miệng em .”
Vừa , ngón tay thò thử cổ họng cô, dùng giọng điệu khó xử: “Chỉ sợ nông thế , sẽ Tuế Tuế hỏng mất.”
Nhận đang gì, hoặc gì, Thời Tuế lập tức ngậm miệng, im thin thít như gà.
Cô bao giờ dám đ.á.n.h giá cao giới hạn cuối cùng của .
Cứ mơ mơ màng màng như , hỏi đông hỏi tây.
Hễ cô dối thì dùng lực mạnh thêm.
Yến Thính Lễ giọng điệu lơ đãng, càng về , Thời Tuế thực sự còn sức để nghĩ cách biện minh nữa, hỏi gì, cô nấy.
Bề ngoài như đang trò chuyện phiếm, hỏi đến mức Thời Tuế mơ màng buồn ngủ, nhưng khi xâu chuỗi , nó khiến cô toát mồ hôi lạnh.
Ngay cả chiếc đồng hồ tặng nhiều năm , cũng thoát khỏi sự tra hỏi.
“Tối nay Phương Hoài Cảnh mời cơm?”
“Chắc .” Thời Tuế giọng mũi. Cô thấy thanh toán, khi về chia với Cao Lâm Hàn .
“Vậy là giúp việc gì?”
Câu hỏi của chuyển quá nhanh, Thời Tuế kịp nghĩ: “Đồng hồ, Tiết Tinh giúp tìm đồng hồ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kho-do/chuong-16.html.]
Yến Thính Lễ tỏ tò mò: “Thương hiệu gì?”
Anh sở thích sưu tầm đồng hồ, với mà , chỉ những chiếc hiếm, đắt tiền, mới đáng để sưu tầm, đáng để tìm về.
Căn bản là cùng một thế giới, câu trả lời của Thời Tuế cũng qua loa: “Chỉ là một thương hiệu nhỏ thôi.”
Lời dứt, Yến Thính Lễ đột nhiên bật .
Thong thả ung dung ném chiếc đồng hồ đầu giường xuống bên cạnh cô: “Cái của thì ? Thương hiệu gì, nhận ?”
Thời Tuế im lặng.
“Ngay cả Patek Philippe mà cũng nhận ,” lạnh lùng cô từ xuống : “Vậy mà em nhận thương hiệu nhỏ?”
“…”
Lại bất tri bất giác rơi cái bẫy giăng sẵn.
Thời Tuế cảm nhận nguy hiểm, co rúm , cơ thể theo bản năng lùi về .
“Để đoán nhé,” ngón tay nắm lấy bắp chân cô, chút nương tay.
Làn da trắng ngần hằn dấu đỏ, chạy cũng : “Đồng hồ là em tặng?”
Khoảnh khắc , thở Thời Tuế gần như ngừng .
Chỉ dăm ba câu, khôi phục bộ sự thật, còn cô đến tận bây giờ mới nhận .
Mồ hôi lạnh lưng Thời Tuế khô tuôn , dám gì nữa.
Cô ngây , còn cách nào khác, chỉ thể dùng chiêu cuối cùng, mở to mắt, đáng thương .
Yến Thính Lễ hỏi nữa.
Ánh mắt rũ xuống, hàng mi đen rũ xuống, thấy rõ biểu cảm.
Tim Thời Tuế đập thình thịch.
Tay nắm c.h.ặ.t ga giường.
Quá trình chờ đợi hành quyết quá dài, cô nghĩ đằng nào cũng c.h.ế.t, ngay khi cô định thú nhận thì Yến Thính Lễ đột nhiên : “Còn thì ?”
“Em từng tặng món quà gì ?”
“…”
Câu hỏi lập tức khiến Thời Tuế câm nín.
Chớp mắt, não bộ nhanh ch.óng tìm kiếm.
Cuối cùng trong đầu hiện lên hai chữ lớn - Toang, .
Cô thực sự từng tặng Yến Thính Lễ bất cứ thứ gì.
Ngay cả sinh nhật của Yến Thính Lễ, cũng là bố cô dò hỏi , mua quà sẵn, bảo cô tặng, coi như đại diện cho tấm lòng của gia đình họ.
Dù thì quà tặng cho Yến Thính Lễ thể rẻ tiền , đó là nỗ lực lớn nhất của gia đình cô.
Còn về bản Thời Tuế, cô Yến Thính Lễ còn thiếu gì. Những thứ cô thể tặng , đối với lẽ chỉ là đồ rẻ tiền đáng để mắt.
Bình thường nghĩ đến, đột nhiên Yến Thính Lễ nhắc như , Thời Tuế chút chột .
Suy cho cùng trong sinh hoạt hàng ngày, bao giờ keo kiệt với cô.
Nói cách khác, luôn đối xử với cô .
Thời Tuế lúng túng quan sát sắc mặt của Yến Thính Lễ.
Không do cô uống nhiều rượu sinh ảo giác, đột nhiên lòng thương trỗi dậy.
Bỗng dưng cảm thấy, trông vẻ đang buồn.
Vẻ mặt Thời Tuế lập tức chợt trở nên hoảng loạn.
Thử đưa mặt gần.
“Vậy… gì ?”
Đồng t.ử đen láy của Yến Thính Lễ dừng gương mặt cô, ánh mắt khiến Thời Tuế né tránh.
Cũng chính khoảnh khắc .
Anh giữ gáy cô, một nụ hôn mãnh liệt ập đến.
“Nói ,” giọng mơ hồ, chìm trong nụ hôn : “Em hẹn hò với .”
Thời Tuế ngẩn , kịp phản ứng.
sự kiên nhẫn của Yến Thính Lễ đủ để chờ đợi dù chỉ một giây.
“Nói, cho .”
Thời Tuế thúc giục đến mức hoảng loạn, miệng thể kiểm soát mà theo: “Em hẹn hò với .”
“Với ai?” Anh hỏi.
“Với Yến Thính Lễ.”
Cùng với tiếng chuông đồng hồ điểm giờ vang lên trong thành phố.
Thứ Hai đến.
Cũng là ngày cuối cùng của thời hạn một tuần mà cô hứa.
Anh tiến trong cô một nữa, cùng với giọng trầm thấp rõ ràng.
“Tuế Tuế, nhớ cho kỹ, hôm nay là ngày đầu tiên của chúng .”
“Phải yêu nhiều hơn.” Câu phía chìm trong tiếng thở dốc dần vang lên.
“Ừm.” Cô thấy giọng của chính .
Giây phút , Thời Tuế rõ đáp câu với tâm trạng thế nào.
Khi phản ứng , Yến Thính Lễ yên tĩnh, vùi đầu hõm cổ cô.
Cả một đêm đấu trí đấu sức, cô giày vò đến kiệt sức.
cơn sóng thần dữ dội , cuối cùng kết thúc trong cơn mưa dầm thấm lâu như .
Muốn dỗ vui.
Có lúc khó như lên trời.
Có lúc dễ như trở bàn tay.
Luôn khiến cô nắm bắt nổi.
…
Một đêm hỗn loạn qua , khi Thời Tuế tỉnh , ánh bình minh xuyên qua rèm cửa, rọi lên bệ cửa sổ trong phòng.
Cả phòng ngủ tràn ngập một mùi hương nồng nặc, dính nhớp, dùng từ gì để miêu tả.
Toàn nặng nề, nhất là đầu.
Thời Tuế chống tay dậy, chậm chạp phản ứng một lúc, cuối cùng thần trí mới về.
Giây tiếp theo.
Cô bật dậy khỏi giường, vội vàng tìm điện thoại.
Bảy giờ hai mươi tám - hôm nay tiết học lúc tám giờ sáng.
…
Thời Tuế hất chăn nhảy xuống giường, động tác mạnh.
Yến Thính Lễ đang ôm cô từ phía đ.á.n.h thức, vùi đầu gối, nhíu mày.
Anh mắc chứng cáu kỉnh khi đ.á.n.h thức nghiêm trọng, tình tình kén chọn, tỷ lệ chịu đựng sai sót của khác cực kỳ thấp.
Trước đây giúp việc mới đến nhà họ Yến từng lên tầng ba dùng máy hút bụi dọn dẹp trong thời gian cấm ồn mà quy định, đuổi việc ngay hôm đó.
Thời Tuế thời gian để chiều chuộng , vội vàng quần áo, đ.á.n.h răng rửa mặt.
Yến Thính Lễ khẽ “chậc” một tiếng, trở , dùng tay che tai .
Cuối cùng vẫn gì.
Thời Tuế thấy giống như một loài động vật họ mèo cỡ lớn.
Lúc vui thì cào thương tiếc.
Lúc vui… bây giờ coi như là lúc vui, vươn vai một cái là coi như chuyện qua.
Mọi thứ xong xuôi, ngay giây phút đóng cửa phòng ngủ, Thời Tuế vẫn dùng chút lương tâm cuối cùng, gõ cửa nhắc nhở .
Cô nhớ hôm nay Yến Thính Lễ cũng tiết học buổi sáng.
“Không nữa.” Anh chỉ để lộ đầu.
“…”
Đã quen với sự tùy hứng của , Thời Tuế rời .
Chạy một mạch về trường, đó là mấy tiết học đại cương, đến trưa Thời Tuế mới chút thời gian rảnh, thấy tin nhắn Cao Lâm Hà gửi tối qua, bảo cô về đến ký túc thì báo một tiếng bình an.
Thời Tuế đáp bằng một nhãn dán.
Cao Lâm Hàn: [Người bận rộn , giờ mới trả lời]
Thời Tuế: [Xin nhé, tối qua mệt, về là ngủ luôn]
Cao Lâm Hàn: [Đùa thôi]
Cao Lâm Hàn: [À, Phương Hoài Cảnh hôm qua kịp xin phương thức liên lạc của , bảo tớ gửi danh của qua, tớ báo một tiếng]
Gần như đến cái tên Phương Hoài Cảnh, ngón tay Thời Tuế liền lập tức co , ký ức hỗn loạn nhớ tối qua ùa về.
[Moshi moshi* Sao biến mất nữa ?]
*Moshi: alo (trong tiếng Nhật).
Tin nhắn của Cao Lâm Hàn nhảy .
Thời Tuế bình tĩnh một lúc mới gõ màn hình: [Được, gửi ]
Trong danh bạ thêm một chấm đỏ, là lời mời kết bạn của Phương Hoài Cảnh.
Thời Tuế lập tức đổi tên hiển thị là tổng đài nhà mạng của trường, lẫn trong một đám các cửa hàng, còn gây chú ý nữa.
Phương Hoài Cảnh cũng thích trò chuyện nhiều.
Chỉ đơn giản hàn huyên vài câu, gặp mặt sẽ chuyện tiếp, kết thúc cuộc trò chuyện.
Nói chuyện xong, Thời Tuế lập tức xóa lịch sử trò chuyện.
Đang định tắt điện thoại nghỉ trưa, Cao Lâm Hàn nhắn: [À, suýt thì quên kéo nhóm]
Thời Tuế: [Nhóm gì?]
Cao Lâm Hàn: [Là nhóm cựu học sinh trường đang học ở Bắc Kinh đó]
Thời Tuế đáp một chữ “”.
Sau đó cô ngủ, tắt khung chat.
Đến khi tỉnh dậy, Thời Tuế thấy tin nhắn nhảy liên tục điện thoại, mới phát hiện kéo nhóm.
đối tượng thảo luận cô.
Mà là-
Cô thấy đó Yến Thính Lễ cũng thêm nhóm, tiếp đó là màn hình đầy ắp lời chào hỏi và chào mừng.
Anh đáp vài câu, khách sáo và xa cách. cũng ngăn khác, thi bắt chuyện.
Thời Tuế lướt qua tắt điện thoại .
Vẫn còn chút thời gian nữa mới đến tiết học buổi chiều, cô vùi đầu chăn.
Yến Thính Lễ Yến Thính Lễ Yến Thính Lễ.
Ba chữ .
Thời gian gần đây.
Đã trở thành một câu thần chú, mỗi giây mỗi phút đều vây quanh cô.
Rốt cuộc từ khi nào.
Anh len lỏi từng ngóc ngách trong cuộc sống của cô thế ?
Thời Tuế nhắm mắt.
Trong đầu là hình ảnh trong màn đêm đen tối qua.
Câu của như thì thầm như mộng mị: “Phải yêu nhiều hơn.”
Thời Tuế như chìm vũng bùn nặng nề, cảm xúc rối bời vây khắp quấn lấy cô.
Mỗi bước mắt đều đẩy về phía .
Không thấy rõ, hiểu thấu.
Như thể bước thêm bước nữa sẽ là vực thẳm đáy.
Thời Tuế thể chắc chắn bất cứ điều gì.
Chỉ sẽ một ngày, cô nhất định thể thực hiện lời hứa .
Nếu ngày đó thực sự đến, liệu hận cô ?