KHI TÔI ĐẾN NHÀ DẮT CHÓ VÀ PHÁT HIỆN CHỦ CỦA NÓ LÀ ĐẠI SOÁI CA - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:57:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Tri Vũ chạm đôi mắt sáng rực và cố chấp của cô trong bóng hoàng hôn, đại não bỗng chốc đình trệ: "Cô họ gì?"

 

"Anh Alzheimer ?" Trì Tri Vũ: "..."

 

" họ Thư!" Cô trịnh trọng thông báo.

 

Nhờ gợi ý, khi chuỗi ký ức kết nối , nhớ cái tên đầy đủ mà cô dõng dạc hôm đó, Shuli, còn cụ thể là hai chữ nào thì vẫn rõ. Trì Tri Vũ đại khái đoán chữ Hán trong họ của cô, cố ý tìm một danh từ ít hình ảnh nhất: "Thư trong Safeguard (Thư Phù Giai) ?"

 

Chẳng ngờ cô còn cao tay hơn: "Thư trong Whisper (Hộ Thư Bảo - băng vệ sinh)." Trì Tri Vũ cạn lời: "6." (đỉnh)

 

Thư Lật : "Thầy dạy văn của lo sốt vó cho ?"

 

Trì Tri Vũ: "Thầy dạy văn của yên tâm."

 

Anh đùa cợt hỏi: "Chữ li nào? Trong hảo mỹ lệ ( xinh ) ?"

 

Thư Lật im lặng một chút: "Lệ trong hạt dẻ (lệ t.ử)."

 

"Ồ."

 

"Rõ ràng cái họ thể đặt nhiều cái tên trang nhã mà," cô bắt đầu bất bình cho bản : "Mẹ cứ thích đặt bừa."

 

Lễ nghi giao tiếp học đây tự động reo chuông, nhắc nhở Trì Tri Vũ lúc nên tâng bốc cái tên vốn chẳng thể dẫn chứng kinh điển của đối phương một chút, nhưng thực sự bắt đầu từ . Cuối cùng : "Cô thể đổi tên mà, giờ vẫn muộn ."

 

Cô thế mà ý đó thật, đồng cảm mãnh liệt: " , thấy đặt là gì thì ?"

 

Trì Tri Vũ mỉm ẩn ý, tìm đúng thời cơ: "Tiểu Thư Khẩu Đại." (Túi nhỏ của Thư)

 

"..." "Đội ơn nhé," cô dùng giọng Bắc Kinh mỉa mai ba liên tiếp: " , Avis, vẫn hỏi đấy, Avis, tại tên là Avis?"

 

Trì Tri Vũ thản nhiên nhướng mày: "Cô xem Harry Potter ? Đó là một câu thần chú trong đó, triệu hồi đàn chim."

 

Thư Lật uể oải về đến nhà, hôm nay cô đình chiến đ.á.n.h bài, cởi giáp dệt nữ, cuộn tròn trong chiếc ghế sofa đơn đan len. Đây là sở thích thứ hai của bà chơi bài, các loại đồ điện trong nhà đều bà chọn mẫu thủ công sót cái nào, ngay cả máy điều hòa treo tường cũng ép mặc lớp áo len sặc sỡ giữa mùa hè nóng nực.

 

Thấy con gái về, bà đặt cây kim đan vòng xuống, bếp xới cơm. Thư Lật kéo lê đôi dép bông, lững thững như hồn ma theo bàn ăn: "Mẹ, con đổi tên ?"

 

Trần Á Lan ngạc nhiên: "Sao nhắc chuyện nữa?"

 

"Bởi vì lúc đó chẳng thèm đặt tên cho t.ử tế gì cả, thì lật nát cả Kinh Thi, Sở Từ, còn thì trực tiếp chọn từ sạp hàng lề đường."

 

Bà Trần Á Lan biện bạch: "Mẹ bao nhiêu , đặt cho con cái tên hạt dẻ là mong con mạnh mẽ (vỏ cứng), nhưng bên trong mềm mại điềm đạm, ngày nào cũng sống ngọt ngào. Cái con bé , đặt cho con mấy cái tên như T.ử Tuyên chắc con mới chịu yên."

 

Thư Lật bĩu môi, ánh mắt rực lửa: "Mong là nghĩ thế thật." Bà Trần Á Lan thèm để ý nữa.

 

Cơm nước xong, Thư Lật khui một lon Sprite trong tủ lạnh mang về phòng, lật cuốn sổ tay trong ngày . Cô gãi gãi cổ, kìm mà thẩn thờ, lượng thông tin hôm nay quá tải, bộ não cần thời gian để xử lý.

 

Cho phép bản thả lỏng "treo máy" một lát, cô nhấp một ngụm nước ngọt ướp lạnh, mở WeChat xem tin nhắn. Người môi giới xem nhà buổi sáng tên Trương Như gửi tin nhắn: "Cô bé, cháu ưng căn đó ?" Thư Lật đung đưa chân, bấm đầu b.út mấy cái, rơi lưỡng lự.

 

Về lý trí, căn gara lựa chọn tối ưu, cơ sở vật chất cũ kỹ, giá cao hơn những căn mới cứng. một cái , đoạn đường từ khu chung cư đến cổng tàu điện ngầm in77 tình cờ thể dọc hồ Cảnh Hồ. Trước đây thường xuyên qua thì thôi, cũng vương vấn, nhưng một khi tâm hồn cảnh sắc sơn thủy hữu tình cho say đắm thì khó khu rừng bê tông cốt thép xám xịt lạnh lẽo.

 

Nếu sáng tối đều thể ngang qua một "trường trị liệu" như , mỗi ngày cô lẽ sẽ thêm động lực. Hơn một tháng nữa thôi là đến lúc cảnh sắc Hàng Châu lộng lẫy nhất, khó để tưởng tượng cảnh "Liễu lãng văn oanh" đê Tô.

 

Thư Lật chống cằm một hồi, đáp lời một cách chắc chắn: "Để cháu nghĩ thêm ạ." trong lòng tự bổ sung: Ưng lắm .

 

Lướt qua những môi giới khác, bặt vô âm tín, thỉnh thoảng hối thúc. Ngón tay dừng ở khung hình đại diện màu xám, Thư Lật khỏi nảy sinh một tia ngưỡng mộ, cuộc đời nỗi lo về sẽ như thế nào nhỉ, những chiếc "Đoạn Kiều" mà khác sắp bước nát thì trong mắt họ chẳng qua chỉ là những phiến đá kê chân qua sông cửa nhà.

 

Như thể thần giao cách cảm. Người dùng ảnh đại diện xám xịt đột nhiên gửi tin nhắn tới.

 

Avis: [Hình ảnh]

 

Thư Lật nhấn xem, đó là bức ảnh chụp màn hình game đối diện tivi, lưng nhân vật thêm một con thú cưng kèm tròn vo màu nâu xám, đầu hiện lên biệt danh, vỏn vẹn một chữ "Lật".

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-toi-den-nha-dat-cho-va-phat-hien-chu-cua-no-la-dai-soai-ca/chuong-17.html.]

Thư Lật: ?

 

Avis: Thư Lật lên sóng.

 

Thư Lật bĩu môi, gửi ba cái icon con d.a.o rỉ m.á.u.

 

Cô nhắn: Có ai với giống học sinh tiểu học (trẻ trâu) ?

 

Trì Tri Vũ: Thế ?

 

Trì Tri Vũ: Suy bụng bụng , qua thôi.

 

Thư Lật: Không lẽ con "Tiểu Lật" cũng thuê dắt dạo ? Hay là cũng lập một tài khoản nhỉ?

 

Câu khó tránh khỏi việc đụng chạm, Avis im lặng một lát: Đây là game offline.

 

Thư Lật thuận thế gửi một cái icon mặt vàng rơm rớm nước mắt, lấy tay che miệng đầy lo lắng: Thế thì bây giờ? Thiếu gia quả nhiên khích tướng.

 

Avis: 9 giờ sáng mai, đừng muộn một giây nào.

 

Avis: sẽ đích dạy dắt ch.ó, cho kỹ mà học.

 

Đã thiếu gia gửi lời mời chân thành, Thư Lật dĩ nhiên là đến đúng hẹn. Sáng sớm hôm , cô thu dọn hành lý xuất phát, đoán chừng đối phương phần lớn khả năng sẽ ăn sáng, dễ thiếu năng lượng mà ngã nhào xuống hồ, nên ngoài việc mang theo bánh thưởng cho ch.ó, cô còn mang cho một quả trứng luộc nước .

 

Vừa bước cửa, cô mức độ trịnh trọng của trai cho chấn động tại chỗ. Anh đợi sẵn bên bàn ăn, tay dắt dây ch.ó, ngay cả áo khoác cũng mặc , một chiếc b.o.mber jacket bằng da màu đen thuần, bên trong mặc hoodie trắng sữa, mái tóc dày rậm vốn cực kỳ khớp với lịch sinh hoạt còn rủ xuống che lông mày một cách mềm mại nữa, mà vuốt keo tạo kiểu kỹ lưỡng.

 

Bột Bột vốn đang chân , thấy Thư Lật, nó nhịn định lao lên chào đón, trai nhanh ch.óng giữ c.h.ặ.t t.a.y cầm, liếc mắt qua. Bốn mắt , Thư Lật chẳng bình luận thế nào, cuối cùng thốt một câu: "Anh định xuống lầu dắt ch.ó định catwalk ở Milan ?"

 

Anh chẳng chút ngại ngùng thời trang nào: "Có gì khác ?"

 

Thư Lật nặn một nụ giả tạo, gật đầu đầy khâm phục. Thấy sải bước tới giày, Thư Lật gọi : "Anh ăn sáng ?" Anh lắc đầu: "Chưa."

 

Thư Lật móc từ trong túi quả trứng luộc nước : "Có ăn lót ?" Mùi thơm thoang thoảng bay , Trì Tri Vũ ngẩn , đón lấy. Vật thể hình bầu d.ụ.c vẫn còn ấm nóng chạm lòng bàn tay , đưa gần kỹ, là một quả trứng luộc nước ngấm đẫm nước sốt, lớp vỏ màu nâu, nhiều vết nứt, chứng tỏ đậm đà.

 

Anh chuyển tầm mắt về phía gương mặt cô gái ở vị trí thấp hơn, chắc chắn lắm: "Cho ... ăn ?" Thư Lật ngước lên: " ."

 

Trì Tri Vũ mặt chút gợn sóng, cố ý khó: "Cái cũng bóc vỏ mà." Thư Lật mấp máy môi: "Hai tay tàn tật ?"

 

Anh thong thả: "Bình thường ăn trứng dì lao công đều bóc sẵn cho ." Thư Lật: " dì của ."

 

Trì Tri Vũ gật đầu: "Cũng đúng, hôm nay cô là đồ của ," Anh giả vờ bao dung diễn sâu: "Thầy giáo thể để học sinh bóc trứng ?"

 

Sau đó, thản nhiên ghế ăn, rút một tờ giấy ăn khay lót bắt đầu bóc bỏ "lớp áo" của quả trứng.

 

Thấy chuyến chơi cận kề mà còn kéo ngược chân bàn, chú ch.ó nhỏ chút ngơ ngác. Lúc thì nó vươn dài cổ Thư Lật, lúc ngước đầu cầu khẩn Trì Tri Vũ, kêu ư ử hai tiếng, trái ngó , cuối cùng thể tranh đấu quyền xuất hành, nó "pạch" một cái bệt xuống đất cam chịu phận.

 

Giải cứu quả "trứng xác ướp" khỏi tầng tầng lớp lớp túi bảo quản thực phẩm lấy từ tủ lạnh, hứng thú và cảm giác thèm ăn của Trì Tri Vũ cũng chẳng còn bao nhiêu. Vừa định ngẩng đầu lên bình phẩm vài câu về cái cách đóng gói kỹ lưỡng quá mức của cô, chợt nhận cô gái vẫn đang t.h.ả.m ở huyền quan, lưng tựa cửa, thong thả lướt điện thoại.

 

Anh thắc mắc: "Sao ?"

 

Thư Lật ngước mắt: "Vào trong bọc giày, phiền lắm."

 

Ánh mắt Trì Tri Vũ dời xuống chân cô, một đôi giày thể thao kiểu đầu đạn phối màu xanh trắng, đế và mặt giày đều sạch sẽ, bám đầy bụi bặm và dấu vết của mưa tuyết ngoài trời. Không nhà coi như cô ý thức công cộng, nhưng cứ đực đó thì trông chướng mắt.

 

Anh mặt cô, thấy cô điện thoại mà giấu nổi nụ , vài giây thì gõ chữ thoăn thoắt.

 

Đang xem cái gì thế?

 

Không lẽ đang nhắn tin với bạn trai?

 

Trì Tri Vũ lập tức phủ định suy đoán của .

 

 

Loading...