Sáng hôm , dinh thự của Phó Kình chìm trong một bầu khí tĩnh lặng đến lạ thường. Thẩm Nhược tỉnh dậy, việc đầu tiên cô là đ.á.n.h răng mà là soi gương để kiểm tra xem cái "bảng hiệu" đầu biến mất . , dòng chữ "NGỦ NGON QUÁ, SUÝT NỮA THÌ QUÊN MÌNH ĐANG BỊ BẮT CÓC" vẫn lơ lửng, xanh mướt và rực rỡ.
Cô nghiến răng, bắt đầu quan sát căn phòng. Phó Kình rõ ràng là một kẻ cẩn thận, cửa sổ thanh thép, cửa chính khóa bằng mật mã vân tay. quên mất một điều: Thẩm Nhược trong nguyên tác vốn là một tiểu thư ăn chơi, nhưng Thẩm Nhược "xuyên " là một thợ sửa khóa nghiệp dư đầy tham vọng.
Đợi đấy, đồ cáo già! Anh tưởng nhốt bà đây ? Bà sẽ cho thấy sức mạnh của trí tuệ!
Dòng chữ đầu cô nhảy hàng chữ tím lịm: "BƯỚC 1: LẤY CÁI TRÂM CÀI TÓC. BƯỚC 2: MỞ KHÓA CỬA SỔ. BƯỚC 3: DÙNG GA GIƯỜNG LÀM DÂY THỪNG. MÌNH ĐÚNG LÀ MỘT THIÊN TÀI PHIM HÀNH ĐỘNG!"
Cách đó xa, tại thư phòng, Phó Kình đang họp trực tuyến với các lão đại khu vực. Hắn máy tính bảng đặt bên cạnh, thấy "bảng kế hoạch" chi tiết đang hiện đầu Thẩm Nhược thông qua camera giám sát. Hắn khẽ ho khan, cố giấu nụ để duy trì vẻ uy nghiêm mặt đám đàn em đang run rẩy.
"Tiếp tục báo cáo ." Hắn lệnh, mắt vẫn rời khỏi màn hình.
Thẩm Nhược bắt đầu hành động. Cô loay hoay mất nửa tiếng đồng hồ để bẻ gãy cái trâm cài tóc, mồ hôi vã như tắm. Cuối cùng, một tiếng "tạch" vang lên, thanh thép cửa sổ... vẫn im, nhưng cái trâm thì gãy đôi.
Dòng chữ đầu cô chuyển sang màu đen thui: "TRÂM CÀI TÓC GÌ MÀ ĐỂU THẾ? ĐÚNG LÀ ĐỒ GIẢ! LÃO ĐẠI GÌ MÀ KEO KIỆT, DÙNG HÀNG CHỢ ĐỂ LỪA NGƯỜI À? KẾ HOẠCH BỊ PHÁ SẢN RỒI, HU HU!"
Phó Kình ở bên suýt nữa thì đập đầu xuống bàn vì nhịn . Hắn dậy, tắt cuộc họp trong sự ngơ ngác của : "Nghỉ. việc quan trọng hơn cần xử lý."
Hắn lững thững bước về phía phòng của cô. Khi mở cửa, Thẩm Nhược đang bệt đất, vội vàng giấu cái trâm gãy lưng, mặt đỏ bừng như gấc chín.
"Đại ca... sang sớm thế?"
Dòng chữ đầu: "ANH TA ĐẾN ĐÚNG LÚC THẾ? CÓ PHẢI ANH TA LÀ MA KHÔNG? HAY LÀ CÀI MÁY NGHE LÉN? TÊN KHỐN NÀY CHẮC CHẮN ĐANG CƯỜI NHẠO MÌNH TRONG LÒNG!"
Phó Kình khoanh tay n.g.ự.c, tựa lưng khung cửa, cô đầy giễu cợt: "Nghe thiên tài phim hành động? Muốn dùng ga giường trốn ngoài?"
Thẩm Nhược cứng đờ : "Anh... gì thế? đang... đang dọn dẹp phòng cho thôi mà!"
Dòng chữ đầu: "CHẾT TIỆT! HẮN BIẾT RỒI! HẮN LÀ THẦN THÁNH PHƯƠNG NÀO VẬY? CỨU MẠNG VỚI HỆ THỐNG ƠI, TAO MUỐN ĐỘN THỔ NGAY LẬP TỨC!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-he-thong-ho-toi-va-ten-trum-phan-dien/chuong-4-cuoc-dao-thoat-khong-tuong-va-cai-bay-ngot-ngao.html.]
Phó Kình tiến gần, từng bước một đầy áp lực. Hắn cúi xuống, nhặt cái trâm gãy sàn nhà lên, xoay xoay nó trong tay: "Nếu em ngoài, chỉ cần xin một tiếng là . Cần gì tốn sức bẻ gãy cả trang sức đắt tiền của như ?"
Hắn bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái. Thẩm Nhược mất thăng bằng ngã nhào lòng . Mùi hương nam tính mạnh mẽ bao vây lấy cô, khiến đầu óc cô trở nên mụ mẫm.
Dòng chữ đầu: "MẸ KIẾP, LẠI CÁI CHIÊU NÀY! NHƯNG MÀ LỒNG NGỰC ANH TA ẤM THẬT, CÒN CÓ TIẾNG TIM ĐẬP... THÌNH THỊCH... THÌNH THỊCH... SAO TIM ANH TA ĐẬP NHANH THẾ NHỈ? CÓ PHẢI HẮN BỊ BỆNH TIM KHÔNG?"
Phó Kình nghiến răng, sát mặt gần môi cô: " bệnh tim. chỉ đang kiềm chế việc bóp c.h.ế.t cái túi trút giận suy nghĩ lung tung như em thôi."
Hắn đột nhiên nhấc bổng cô lên, bế kiểu công chúa nữa mà vác lên vai như vác một bao gạo.
"Buông ! Anh vác ?!"
Dòng chữ đầu: "TRỜI ƠI, CÁI KIỂU VÁC NÀY ĐAU BỤNG QUÁ! ANH KHÔNG BIẾT THƯƠNG HOA TIẾC NGỌC À? ĐỒ CỤC SÚC! ĐỒ CƠ BẮP DI ĐỘNG!"
Gió Mùa Hạ
"Đi xuống lầu ăn sáng." Phó Kình lạnh lùng . "Sau đó, em sẽ bắt đầu công việc của . Thư ký riêng chỉ mà gặm đùi gà ."
Tại bàn ăn dài dằng dặc, Phó Kình đưa cho cô một xấp tài liệu. Thẩm Nhược ăn lật xem, đôi mắt cô dần mở to. Đây là tài liệu kinh doanh thông thường, mà là danh sách các bất động sản mờ ám của gia đình họ Thẩm và Trần Phong.
"Em hai lựa chọn." Phó Kình thong thả cắt miếng bít tết. "Một là dùng bộ não thiên tài của em để giúp nuốt chửng những tài sản . Hai là... sẽ ném em nhà kho cùng với hai gã ."
Thẩm Nhược nuốt nước bọt. Cô dòng chữ đầu , nó chuyển sang màu đỏ rực của sự quyết tâm: "LỰA CHỌN CÁI GÌ NỮA? ĐƯƠNG NHIÊN LÀ CHỌN CÙNG ANH LÀM ĐIỀU ÁC RỒI! HAI THẰNG KIA DÁM BỎ RƠI TÔI, TÔI SẼ CHO CHÚNG BIẾT THẾ NÀO LÀ TRẮNG TAY!"
Phó Kình thấy dòng chữ đó, nhịn nữa mà bật thành tiếng. Hắn gắp một miếng thịt bò đưa đến tận môi cô: "Ngoan. Ăn chúng đòi nợ."
Thẩm Nhược ngớ , ngoan ngoãn há miệng ăn miếng thịt. Cảm giác ... chút gì đó đúng lắm. Hình như cô là thư ký, mà là đang nuôi như... một con mèo nhỏ hung dữ thì đúng hơn.
Dòng chữ đầu: "THỊT BÒ NGON QUÁ... NHƯNG MÀ HÌNH NHƯ MÌNH VỪA BÁN LINH HỒN CHO QUỶ DỮ THÌ PHẢI. THÔI KỆ, QUỶ DỮ ĐẸP TRAI VÀ NHIỀU TIỀN THẾ NÀY THÌ CŨNG ĐÁNG!"
Phó Kình lắc đầu ngán ngẩm, nhưng ánh mắt tràn đầy sủng ái mà chính cũng nhận .