Cốt truyện vẫn tiếp diễn.
Bạch Hinh thoát khỏi sự khống chế, chạy về phía .
Trước khi rơi xuống lầu Hà Thích từ từ giơ tay lên, nhắm lưng Bạch Hinh bóp cò.
Tưởng Nam Chu như mũi tên lao tới, đẩy cô .
Tất cả những điều phảng phất như chậm, động tác của đều trở nên vô cùng chậm chạp.
Kể cả viên đạn .
đoán, tác giả nát đang dùng chi tiết miêu tả.
Vì , trơ mắt viên đạn lướt qua cằm Tưởng Nam Chu, b.ắ.n thẳng về phía .
Trán của xuất hiện một họng s.ú.n.g giống hệt Hà Thích.
Cứ như , bối cảnh trong kịch bản , là vô tội trúng đạn.
c.h.ế.t, chỉ vì nền cho nam nữ chính.
Có sơ sài quá ?
Trước khi bất tỉnh, thấy Bạch Hinh và Tưởng Nam Chu ôm c.h.ặ.t lấy , đó hôn say đắm.
: “…”
Họ lời thề non hẹn biển, lòng còn sợ hãi liếc đang hấp hối.
Nhìn , NPC vĩ đại hèn mọn đến mức nào, chỉ cần thể phục vụ tình cảm cho nam nữ chính, thể tùy ý lợi dụng.
Nếu như họ chịu để ý đến một chút, lẽ sẽ tiếng c.h.ử.i nhỏ của .
“Hứ… Nhân vật chính…”
9.
Trời sáng rõ.
Sau cơn hôn mê ngắn, cuối cùng cũng nghỉ.
Mọi đều biến mất.
thành thạo cởi dây thừng cho , vết hằn cánh tay vẫn còn đỏ rực, thậm chí chảy m.á.u.
Chút đau nhỏ , so với cơn đau đầu của lúc , quả thực chẳng đáng gì.
thể cảm nhận rõ ràng, viên đạn đó vẫn còn trong đầu .
Sau khi loạng choạng xuống lầu, thấy Hà Thích trong vũng m.á.u, óc bay tứ tung, tay đứt chân gãy, cơ thể nát bét.
khó chịu dời mắt, xếp bằng đất chờ tỉnh .
Một lát , từ từ mở mắt .
“Hà Miên Miên, ngã từ lầu xuống đau quá.” Anh cố hết sức .
đồng cảm với điều , gật đầu thật mạnh, động lắc lư viên đạn trong đầu, đau đến mức rên lên.
Anh bộ dạng buồn của chọc , hai tiếng, miệng vết thương rách, vì thế cũng đau đến mức kêu ai ái.
Cho đến khi phía đông sáng rõ, mặt trời mọc, mới miễn cưỡng dậy.
Chúng khó khăn dìu , về phía nhà 122 phố An Nhạc.
“Anh nhà ?” khách khí châm chọc : “Số 122 là nhà của .”
“Chúng là bạn bè cùng sinh t.ử, đừng nhỏ nhen như .”
Khuôn mặt dính đầy m.á.u tươi của hiện vẻ vô .
lạnh: “ là bạn bè cùng sinh t.ử, chẳng qua lúc là mạng của .”
Anh im lặng thật lâu, chậm rãi mở miệng:
“Xin .”
Đây là lời xin thứ hai mươi tám mà từ khi thức tỉnh đến nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-cuu-gio-dao/chuong-6.html.]
Nhất thời nên gì, , cảm thấy như quá thiệt thòi cho , bèn quyết định im lặng .
Về đến nhà, xuống ghế sô pha, mở tivi lên, chọn đại một bộ phim điện ảnh.
Hà Thích buồn bã một lúc, tủ lạnh lấy bánh ngọt vị nho xanh , cũng xem chung.
Tâm trạng quyết định cả cuộc đời của NPC.
Nhân vật chính trong phim đang kéo đàn nhị, Hà Thích: “Ở đây cần điều chỉnh.”
“Tác giả còn cho kỹ năng chơi đàn nhị ?”
“Không , tự học.”
kinh ngạc , đắc ý .
“ tự học nhiều kỹ năng.”
“Trong những ngày g.i.ế.c , cũng đang sống .”
Trong lòng xúc động, khâm phục mắt.
Tác giả bắt một tên tội phạm chỉ g.i.ế.c , tranh thủ thời gian, cố gắng thật sự chủ cuộc đời của .
Trong thế giới ảm đạm , bao giờ thấy sinh mệnh nào sống động như .
Một con cá tội nghiệp bắt, thớt, tuyệt vọng nghĩ về tự do nhưng vẫn đang giãy giụa.
Giờ phút , một loại phẩm chất cực kỳ mê , sự sống.
“Anh cách chạy trốn ?” đột nhiên hỏi.
Anh gật đầu.
“Chỉ cần chúng khỏi phố An Nhạc, chừng thể tự do.”
“Không ngoài thì ? Nếu như phố An Nhạc điểm cuối thì ?”
“Vậy thì g.i.ế.c nhân vật chính.”
hít sâu.
“Anh g.i.ế.c Tưởng Nam Chu?”
“Không hẳn, cũng thể g.i.ế.c Bạch Hinh. Nếu may mắn, g.i.ế.c cả hai.”
Phim đang chiếu hấp dẫn, nhưng chúng chẳng còn tâm trạng để xem tiếp.
Đột nhiên một loạt tiếng s.ú.n.g nổ kịch liệt vang lên, liếc qua màn hình, chấn động mạnh.
Cái thứ nát bét gì , mới mấy phút mà nam nữ chính c.h.ế.t hết ?
Thế còn chiếu gì nữa?
Hà Thích lớn chỉ màn hình.
“ kết quả như !”
10.
giật lấy điều khiển từ xa, ấn nút tắt.
Căn phòng lập tức yên tĩnh trở .
Một hồi lâu, ai lên tiếng.
Hà Thích trầm ngâm: “Hà Miên Miên, tội phạm g.i.ế.c , đóng vai bất kỳ nhân vật nào, chỉ là Hà Thích.”
Anh bỗng nắm tay , đặt lên n.g.ự.c .
“Cô , nhịp tim, tại thể cuộc sống của riêng ? Tại vai phụ cho khác?”
cứ mắt , trả lời thế nào.
Hiển nhiên, sự im lặng của khiến thất vọng.
“Cô nghĩ cho kỹ, .”
Anh xong, bỏ bánh vị nho xanh ăn xong tủ lạnh, để cho một ánh mắt đầy ẩn ý, chuẩn rời khỏi nhà 122 phố An Nhạc.