Hà Thích : “Đương nhiên.”
gỡ tay , lùi về một bước.
“Chuyện bỏ trốn, cần thời gian suy nghĩ.”
Nụ của cứng đờ mặt.
tận mắt thấy khuôn mặt đẽ đủ loại cảm xúc bao phủ, đầu tiên là nghi ngờ, đó là tức giận, cuối cùng là bình tĩnh như cũ.
“Hà Thích, chúng mạo hiểm loại bỏ, tìm một tự do chắc chắn, điều thật sự ý nghĩa ?”
“Cô ý gì? Cô cảm thấy chúng nên trốn?”
“…” nuốt nước bọt: “ chỉ hoài nghi lỡ thế giới hiện thực chắc hơn nơi .”
Hà Thích toạc tâm tư của : “Cô thích Tưởng Nam Chu? Không nỡ bỏ ?”
giật ngẩng đầu , như im lặng hỏi: Sao ?
Anh chọn một quyển truyện tranh giá sách, lật xem : “Chung quy cô thể thích Bạch Hinh .”
Ánh đèn vàng ấm bao phủ lấy , ở ranh giới lờ mờ trong phòng khách.
Anh ánh sáng bao bọc, thiếu niên cao lớn trầm mặc trong ánh sáng.
Một bộ dáng chẳng hề để ý, đang im lặng ép hỏi .
“ hiểu thế nào là thích.” đỏ mặt: “ quả thật nỡ bỏ .”
“Cô thích một con rối?”
“Tưởng Nam Chu con rối.”
“Trong cuốn tiểu thuyết trừ và cô, còn ai con rối?”
bỗng yên lặng.
, ngoại trừ Hà Thích và , còn ai con rối?
Cả cuốn tiểu thuyết là một vở múa rối, và Hà Thích, chẳng qua chỉ đang diễn kịch với c.h.ế.t.
“Tưởng Nam Chu cũng chỉ là một con rối chế tác tỉ mỉ mà thôi. Nam chính mà, thu hút hơn một chút chứ, đúng ?”
Hà Thích đắc ý, trong mắt càng giống như đang nhạo.
“Hà Miên Miên, rốt cuộc là Tưởng Nam Chu thu hút, hình tượng tác giả tạo cho thu hút? Rốt cuộc là cô thích , là thích hình tượng của ?”
“Cái gì khác ?”
“Đương nhiên là , khác biệt ở chỗ cô thích một thích một con rối.”
7.
Hà Thích .
Biến mất trong đêm.
Hà Thích lật xem quyển sách , dừng ở trang mười, là một bức tranh sơn dầu về thảo nguyên.
Một thảo nguyên mênh m.ô.n.g, thấy điểm cuối, phương hướng cũng ràng buộc.
Anh từng , thấy thảo nguyên chân chính.
quyển tiểu thuyết lấy phố An Nhạc bối cảnh, thể rời khỏi đây.
Phố An Nhạc thảo nguyên.
bức tranh hồi lâu, cuối cùng chỉ thể thở dài, chuẩn tắm rửa ngủ.
Chiếc áo hoodie màu đen vứt xuống đất, một vật nhỏ đáng chú ý rơi .
Là một tờ giấy nhỏ.
“Đừng trốn, đừng tin Hà Thích.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-cuu-gio-dao/chuong-5.html.]
dòng chữ tờ giấy, tim ngừng đập một nhịp.
Chữ in , hiển nhiên, đang che giấu b.út tích của .
Lúc ở trong rừng, chỉ ba tiếp cận , đó là Tưởng Nam Chu, Bạch Hinh và một pháp y tên.
Rốt cuộc ai lặng lẽ nhét tờ giấy túi của ?
Chẳng lẽ, còn thứ ba thức tỉnh?
8.
còn tâm trạng tắm rửa, rót cho một cốc nước, uống một cạn sạch lên giường.
Muôn vàn suy nghĩ cứ quẩn quanh trong đầu, ngừng kích thích thần kinh của .
Vừa nhắm mắt , chỉ thấy một vùng sáng trắng xóa.
Mở mắt , là một bộ quần áo sạch sẽ, vết thương bụng lành lặn.
trói cột, chân là một tòa nhà cao tầng còn đang xây dựng, cửa sổ, chỉ cần liếc mắt là thể thấy dãy núi trùng điệp phía xa.
Lại bước mạch truyện .
thật sự ném cuốn sách “Phương pháp lao động” mặt tác giả hạng ba .
Mạng của NPC cũng là mạng mà, nào chuyện tăng ca như thế !
Hà Thích xuất hiện đúng lúc, tay cầm s.ú.n.g, áp giải một phụ nữ.
Tóc dài đến eo, mặc một chiếc váy lụa màu trắng.
“Bạch Hinh?”
Hà Thích để ý đến , kéo Bạch Hinh đến bên cửa sổ.
Hai loạng choạng suýt ngã, tựa như chỉ một giây sẽ rơi xuống.
thầm đếm trong lòng ba tiếng.
Một, hai, ba.
Quả nhiên, tiếp đó là tiếng còi cảnh sát vang lên, Tưởng Nam Chu như hùng từ trời rơi xuống, họng s.ú.n.g chĩa thẳng Hà Thích.
Hà Thích mỉm , nhưng trong lòng thì , khóe miệng nhếch lên, giống như một cỗ máy vô cảm, thiếu kiên nhẫn diễn theo kịch bản.
“Người phụ nữ của hiện đang trong tay , khôn hồn thì thả !”
“Trương Cường, bao vây, nếu hiện tại nhận tội, vẫn thể giảm án!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Hinh hiện rõ vẻ kiên quyết: “Trương Cường, nhầm , quan tâm đến !”
Ba lời qua tiếng , đôi co vài hiệp.
ngáp dài, chán nản đám cảnh sát Tưởng Nam Chu mang đến.
Một đám ngốc nghếch, bên cạnh như tượng gỗ, mắt cũng chớp lấy một cái.
Dưới ánh sáng lờ mờ, đám cũng quỷ trông kỳ quái đến khó tả.
“Đoàng…”
Đột nhiên một tiếng s.ú.n.g vang lên, miệng còn đang ngáp dở, nghẹn ở cổ họng.
Quay đầu , trúng đạn là Hà Thích.
Trên trán xuất hiện một vết thương nhỏ hình tròn, m.á.u tươi chảy xuống.
Anh c.h.ế.t .
sững sờ cảnh tượng mắt.
Anh c.h.ế.t ?
Vậy còn thì ?
Tác giả bảo xuất hiện ở đây khán giả ?