Khi Cừu Giơ Dao - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:49:41
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

tưởng rằng điều gì vô nghĩa, thấy mũi d.a.o của hướng về phía .

“Kiểu c.h.ế.t của cô sẽ phá hỏng hướng vết thương của cơ bắp, ảnh hưởng đến việc pháp y xác định nguyên nhân t.ử vong, đến lúc đó tác giả sẽ nghi ngờ chúng .”

Anh nâng cằm lên, hít nước mũi, lau nước mắt.

Sau đó như quyết tâm, mạnh mẽ đ.â.m d.a.o bụng .

Trong đôi mắt nhắm nghiền của Hà Thích trào nước mắt, vẫn nắm chuôi d.a.o, bả vai run rẩy.

Nước mắt rơi tay .

Không tại , lẽ là nước mắt của bỏng, giơ tay nắm lấy tay .

Đầu ngón tay lạnh buốt, mu bàn tay đầy m.á.u tươi ấm áp.

Máu của .

Trước khi hôn mê, vẫn luôn nhớ lời của .

Bạn bè, bạn bè, chúng là bạn bè…

“Hà Thích, chúng cùng bỏ trốn …”

Chạy khỏi thế giới tương lai .

6.

Tiếng còi cảnh sát quen thuộc truyền đến, Tưởng Nam Chu từ xe bước xuống.

Một nhóm cảnh sát hình sự phía , nhưng thấy bóng dáng của Bạch Hinh.

“Tình hình thi thế thế nào?” Tưởng Nam Chu hỏi.

“Một nhát d.a.o mất mạng, lẽ hung thủ kinh nghiệm, lúc sống nạn nhân cũng giãy giụa.”

Pháp y đưa cho Tưởng Nam Chu một đôi găng tay cao su trắng như tuyết.

Sau khi Tưởng Nam Chu đeo lên, vén tóc trán .

Do mất m.á.u quá nhiều, nhiệt độ cơ thể của liên tục giảm xuống. Nhiệt độ từ xuyên qua găng tay cao su, lan lên da .

Đây đầu tiên cảm nhận loại “âu yếm” .

Hơn mười ngày , Hà Thích cũng mang bao tay như , cầm con d.a.o nhỏ sáng lấp lánh, c.h.ặ.t đứt gân tay gân chân của

Phanh thây .

Trong quá trình, vài trốn tránh ánh mắt của .

Mỗi khi kêu lên một tiếng, mũi d.a.o của sẽ lệch một chút.

Lần đó, liên tục xảy sai lầm, động tác cứ khập khựng, dùng cả đêm mới xử lý xong t.h.i t.h.ể.

Cũng chính đó, những hành động nhút nhát của , khiến thức tỉnh.

Lúc , che mặt , tay cũng ấm như Tưởng Nam Chu.

“Thi thể trông quen.” Tưởng Nam Chu tiếp tục mở miệng.

Quen?

Trong nháy mắt, ý thức của nổ vang một mảnh.

Tưởng Nam Chu… phát hiện ?

“Thấy quen cũng bình thường.” Pháp y : “Nạn nhân là một diễn viên, khi còn sống nhiều quảng cáo, poster cửa hàng tiện lợi đối diện cục cảnh sát chúng cũng đấy.”

Tưởng Nam Chu “ừ” một tiếng, thêm gì nữa.

Sự kích động của dần tắt.

Anh thể nhận .

Cũng đúng, một NPC, vật liệu thừa trong tiểu thuyết, mà vọng tưởng nhân vật chính nhớ kỹ?

chuyện hoang đường viễn vông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-cuu-gio-dao/chuong-4.html.]

“Két…”

Tiếng phanh xe truyền đến, Bạch Hinh xuống xe.

Bộ đồng phục cảnh sát, thực sự chững chạc.

Tưởng Nam Chu rảnh lo cho cái xác đây, xoay Bạch Hinh.

Bạch Hinh mỉm bước đến.

“Tổ trưởng, vụ án mà gọi , ý gì đó?”

Không khí giữa hai hòa hợp, xem hóa giải hiểu lầm.

và Tưởng Nam Chu chung một chỗ, tựa như một bức bích họa mạ vàng.

Xứng đôi, rực rỡ, nhưng ch.ói mắt.

giật giật ngón tay, thậm chí còn liều lĩnh “khởi t.ử hồi sinh”.

với Tưởng Nam Chu, diễn viên, poster .

tên Hà Miên Miên, Miên trong đường trắng.

là một cái xác lạnh lẽo, linh hồn nồng nhiệt trọn vẹn.

là một chân thật tồn tại!

tác giả cho cơ hội, ánh sáng trắng loé lên, chuyển cảnh.

về nhà 122 phố An Nhạc.

Mùi ẩm mốc của căn nhà cũ chui xoang mũi, cúi đầu, theo bản năng phòng vệ sinh, rửa sạch vết bẩn .

“Về ?”

Một giọng nam vang lên từ phòng bếp.

Hà Thích giống như quên tất cả chuyện , đang nâng một miếng bánh ngọt nhỏ, chào hỏi .

Anh giơ một quyển sách nhỏ bìa hồng lên.

“Xem phát hiện gì nào?”

phản ứng chậm, để ý tới vết thương còn khỏi hẳn, xông lên giật lấy.

“Trả cho !”

Quyển sách thứ gì ghê gớm, chỉ là một quyển truyện tranh thiếu nữ đơn giản.

Điều đặc biệt duy nhất là, nữ chính truyện tranh tên Hà Miên Miên.

Trong truyện tranh Hà Miên Miên là một họa sĩ thiên tài, gia cảnh sung túc, tướng mạo cực kỳ xinh , ai cũng thích cô , tất cả đều quan tâm cô .

Cuộc đời của cô , thể dùng từ rực rỡ để hình dung.

lấy cắp tên của cô .

Không, chỉ lấy cắp tên của Hà Miên Miên, mà còn mơ ước cuộc đời của cô .

Lúc , ánh mắt dò dẫm của Hà Thích, giận dữ và hổ thôi, chỉ biến thành một cơn gió bay mất.

“Có cảm thấy xứng đáng tên là Hà Miên Miên ?”

“Cô là Hà Miên Miên.”

Giọng điệu của chắc chắn, như đang một sự thật hiển nhiên.

“Chờ khi chúng thoát khỏi nơi , Hà Miên Miên cô cũng sẽ trở thành nhân vật chính, sẽ cuộc sống thuộc về .”

Hà Thích cẩn thận lau nước mắt cho , trong mắt ánh lên tia hy vọng.

Nhiệt độ lòng bàn tay nhớ tới nãy, Tưởng Nam Chu đeo găng tay cao su, ngón tay lướt qua thái dương của .

Tưởng Nam Chu…

khi trốn thoát, chúng sẽ còn gặp ở đây nữa ?”

Loading...