Khi Cừu Giơ Dao - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:41:24
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

Lần nữa mở mắt, thấy hung khí.

“Tưởng Nam Chu?”

kinh ngạc lên tiếng, phát hiện đang đùi .

Trong bữa tiệc ở bể bơi, ồn ào.

“Nam Chu, đúng là thành công trong cả sự nghiệp và tình yêu đó nha!”

Tưởng Nam Chu để ý tới tiếng ồn, mỉm vuốt eo , nhưng ánh mắt về phía , mang theo ý khiêu khích.

Bạch Hinh đang cách đó xa, siết c.h.ặ.t hai tay hết thảy.

lấy tinh thần, trái tim co rút đau đớn, nhịn tự giễu mà nhếch khóe miệng.

Hóa , kéo đến vai phụ, đóng vai công cụ để nữ chính ghen tuông.

“Cảnh sát Tưởng, bắt ?”

kéo cà vạt của Tưởng Nam Chu qua, thở như lan phả .

Nếu tác giả sắp xếp kịch bản mật giữa và Tưởng Nam Chu, nhất định nắm chắc cơ hội!

Kiếm lời !

“Hửm?”

Tưởng Nam Chu nhướng mày với phía , nắm lấy một tay đặt lên môi nhẹ nhàng hôn.

Xúc cảm mềm mại, hạnh phúc đến mức sắp nổi bong bóng.

Anh hôn !

“Hinh Hinh!”

Một tiếng thét kinh hãi phá vỡ hạnh phúc của .

Bạch Hinh hạ đường huyết, hôn mê bất tỉnh.

Tưởng Nam Chu để ý tới , hất tay , tiến lên ôm lấy Bạch Hinh.

“Tủm…”

Mất thăng bằng, vững, ngã hồ bơi.

Mạng của NPC cũng là mạng mà!

Một giây , chớp mắt tất cả biến mất. 

Lại chuyển cảnh.

cố gắng quơ tay trong nước, chụp lấy một cái phao cứu sinh, dùng hết lực nổi lên mặt nước. 

Một đàn ông quen thuộc đang xổm bên bể bơi, giãy giụa một cách thích thú.

“Hà Miên Miên, lâu gặp.”

Anh mỉm vươn tay, trong đôi mắt thâm thúy đầy vui vẻ, nét mặt vô hại.

“Tại tên là Hà Miên Miên?”

Tác giả hề đặt cho một cái tên cố định nào, đây là tự đặt cho .

Có tên, đồng nghĩa với việc phận.

Ngoài , ai tên của .

chứ.”

Anh nhướng mày, vẫn vươn tay, kéo lên.

nắm lấy tay , cực kỳ chật vật bò lên bờ. 

bò.

bò tiếp.

thể bò lên nổi.

“Lần g.i.ế.c thế nào?”

đổi chủ đề, giả vờ thờ ơ đặt câu hỏi, thực tế căng thẳng đến mức hai chân run rẩy.

Người đàn ông mặt ai khác ngoài kẻ g.i.ế.c hai mươi bảy .

Giống như một đồng xu hai mặt, trong tiểu thuyết tội phạm hại, tất nhiên gây án.

Anh là gây án, là con d.a.o trong tay tác giả hạng ba , kẻ thủ ác m.á.u lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-cuu-gio-dao/chuong-2.html.]

Không là may mắn bất hạnh, là hai duy nhất ý thức trong bộ tiểu thuyết .

“Lần ? Không g.i.ế.c.” Anh chậm rãi mở miệng.

Nghe , động tác của khựng .

Anh đột nhiên tiến gần, bất chấp tất cả nhấc từ trong nước lên.

Nhẹ nhàng như xách một con b.úp bê.

chút sức lực phản kháng nào.

Giống như hai mươi bảy sát hại của .

“Chắc cô vẫn tên gì nhỉ?” Anh hỏi.

gạch men sứ lạnh lẽo bên hồ bơi, thất thần gân xanh cánh tay .

“Triệu Cường? Tiền Cường? Tôn Cường? Lý Cường?”

Tác giả nát lười hao tâm tổn trí vì vai phụ, đặt tên cho tình nghi luôn là Cường gì đó.

Anh cúi đầu, mím môi , bả vai khẽ run giống như đang chế giễu .

“Hà Miên Miên, cô thể đặt tên cho , thì ?”

“Vậy tên gì?”

“Hà Thích, tên là Hà Thích.”

“ồ” một tiếng, lên định rời .

“Chờ .” Anh giữ c.h.ặ.t : “Cô đổi một cách sống khác ?”

dừng bước, xoay , vung cước đá xuống hồ.

Áo ướt sũng dán c.h.ặ.t , bao bọc lấy cơ bắp mỹ.

hung dữ trừng mắt .

“Anh biến mất mãi mãi thì cũng đừng kéo theo.”

4.

Chắc điên .

Vậy mà dẫn về nhà 122, phố An Nhạc.

“Nhà cô đấy chứ, nhà nhỏ theo phong cách phương Tây, tuyệt hơn cái ổ ch.ó của nhiều.”

Hà Thích ngạc nhiên đ.á.n.h giá tất cả.

bước phòng bếp, cầm một con d.a.o c.h.ặ.t xương.

“Làm gì ?” Anh hỏi.

“Phòng .”

Anh bật .

“Yên tâm , g.i.ế.c ngoài cốt truyện xem như tăng ca, thuần túy là bệnh, chuyện .”

thấy giống với bệnh gì, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t con d.a.o c.h.ặ.t xương.

Anh nhún vai, thức thời đổi đề tài.

“Cô thật sự định nạn nhân cả đời? Bị g.i.ế.c cả đời ?”

“Tại ?”

Cuốn tiểu thuyết hoang đường, thô tục, thể chấp nhận nổi.

ở đây cũng coi như vui vẻ.

Trong tủ lạnh nhiều đồ ăn.

Chỉ cần tránh nam nữ chính, ảnh hưởng đến sự phát triển của cốt truyện, thể gì thì ở thế giới .

thể tùy ý mua sắm ở các cửa hàng phố, sách và đĩa CD giá đủ cho xem mấy trăm năm.

chỉ cần ngẫu nhiên c.h.ế.t một , việc gì khó?

T.ử vong, đối với chỉ là một bữa ăn sáng.

chỉ cần chịu đựng một chút đau đớn khi c.h.ế.t.

còn thể sống .

“Chỉ là đôi khi…” suy nghĩ một chút: “Có chút cô đơn.”

Những thứ gọi là “ đường đều là NPC ý thức, khác gì máy móc.

Không ai thể trò chuyện với .

Loading...