Khi Chim Hoàng Yến Nhìn Thấy Bình Luận Ác Ý - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:12:57
Lượt xem: 27

01.

Áp suất trong phòng giảm xuống đột ngột. Cận Thừa Châu chậm rãi lặp : “Kết thúc?”

Giọng trầm thấp, rõ buồn vui, nhưng pheromone đầy áp chế của một Alpha lặng lẽ lan tỏa khắp căn phòng.

Đầu ngón tay run bần bật. Những dòng chữ điên cuồng nhảy liên tục:

[Ha ha ha, nam phụ độc ác đúng là tự tìm đường c.h.ế.t mà!]

[Nam chính ghét nhất loại tự tiện quyết định , thế mà cái đồ ngu dám chủ động đòi chia tay?]

[Nó xứng chắc? Một con chim hoàng yến b.a.o n.u.ô.i mà cũng đòi điều kiện với chủ nhân?]

[Nếu vì nó  vài phần tương tự với ánh trăng sáng, thì sớm đá văng từ tám đời !] 

[Giờ chắc nó đang sợ phát khiếp lên , hì hì, kìa, tay run cầm cập luôn.] 

Mồ hôi lạnh trong phút chốc thấm đẫm lưng áo .

Cổ họng khô khốc, thắt c.h.ặ.t , cố gắng lắm mới gượng một nụ gượng gạo. Bàn tay trong túi quần ghì c.h.ặ.t lấy tờ giấy siêu âm, ấn sâu nó tận đáy túi như giấu nhẹm sự tồn tại của đứa trẻ.

“Em... ý em là, chúng cứ tiếp tục thế mãi thì cũng cho cả hai.”

“Chắc hẳn cũng thấy phiền phức đúng ? Hay là chúng cứ...”

“Hay là cái gì?”

Hắn đột nhiên dậy, bóng hình cao lớn bao trùm lấy .

Những ngón tay thon dài đặt hờ hững mặt bàn đen bóng, khẽ gõ nhịp từng hồi ngắt quãng.

Những dòng bình luận ác ý vẫn tiếp tục nhảy múa đầy khoái chí:

[Chém gió ! Tiếp tục c.h.é.m gió nữa xem nào!] 

[Ha ha ha, kìa, cái túi quần sắp bóp nát đến nơi !] 

[Giờ mới sợ ? Lúc bò lên giường thì bản lĩnh lắm cơ mà?] 

[Chỉ cần nó dám hé răng mang thai, nam chính chắc chắn sẽ vì ánh trăng sáng mà tống khứ cả nó lẫn thứ nghiệt chủng trong bụng xuống đáy biển sâu luôn!] 

Trái tim đập loạn liên hồi, tưởng chừng như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

thấy giọng run rẩy, đầy vẻ chột :

“Hay là... tách ?”

“Anh yên tâm, em sẽ bám lấy , cũng bao giờ xuất hiện mặt nữa.”

Cận Thừa Châu bỗng bật , nhưng đáy mắt lạnh lẽo như băng.

Hắn tiến một bước, lùi một bước, cho đến khi lưng đập mạnh bức tường lạnh ngắt.

“Gã đó thể cho em mỗi tháng 3 triệu tệ tiền tiêu vặt ?” Giọng lạnh lẽo như tẩm băng: “Gã đó mua cho em trang sức bản giới hạn, ngày nào cũng thanh toán giỏ hàng cho em?”

ngẩn : “Cái gì?”

Cận Thừa Châu áp sát gần, thở của  bao vây lấy : “Hay là gã đó hầu hạ em hơn ?”

càng càng ngơ ngác, vội vàng xua tay: “Đợi , đang ai cơ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-chim-hoang-yen-nhin-thay-binh-luan-ac-y/chuong-1.html.]

Cận Thừa Châu mím c.h.ặ.t môi, áp suất xung quanh lạnh lẽo như đóng băng.

“Em đòi kết thúc với , chẳng lẽ là vì tìm gã đàn ông khác bên ngoài nuôi nấng em hơn ?”

Hắn rũ mắt, ánh mắt sắc lẹm găm c.h.ặ.t lên khuôn mặt : “Hay là... em tìm chỉ một gã?”

02.

suýt chút nữa thì bật .

Làm gì kim chủ nào hào phóng như ?

Trang sức, tiền mặt trao tay như nước chảy, bao giờ nhíu mày lấy một cái.

Cùng lắm chỉ chút sở thích quá đà, ép mặc những bộ đồ thiếu vải gây hổ, bày mấy tư thế mới mẻ lạ lẫm.

Hắn thích để những vết hằn, dấu hôn dấu răng cơ thể .

ngoại trừ những việc đó , Cận Thừa Châu thật sự là kim chủ rộng rãi nhất mà từng gặp.

Từ nhỏ ốm yếu, trời sinh dễ vỡ, chịu nổi khổ cực dù chỉ một chút.

Sau khi phận thiếu gia giả  vạch trần và đuổi khỏi nhà, vì để tiếp tục cuộc sống nhung lụa, mới tính kế leo lên giường .

Giây phút phát hiện mang thai, mừng rỡ đến điên cuồng, ngỡ rằng cuối cùng cũng thể danh chính ngôn thuận bước chân hào môn.

Thế nhưng, những dòng bình luận  như gáo nước lạnh buốt dội thẳng mặt, khiến tỉnh mộng ngay tức khắc.

Thì , chẳng qua chỉ là một kẻ thế .

Theo kịch bản tương lai, sẽ cậy cái bụng mà mẩy, thậm chí tìm đến tận nhà chính của nhà họ Cận để đòi danh phận.

Kết quả, ánh trăng sáng của khi tin uất ức bỏ gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ.

Cũng vì thế mà Cận Thừa Châu cạn sạch chút kiên nhẫn cuối cùng, chán ghét .

Cuối cùng... với cái bụng vượt mặt, thuộc hạ của lột sạch quần áo, ném ngoài trời tuyết lạnh giá c.h.ế.t cóng.

Nghĩ đến đây, cả run lên bần bật, vội vàng lắc đầu phủ nhận:

! Anh đừng bừa!”

Dòng bình luận lướt qua:

[Bây giờ mới sợ? Muộn !]

[Thế thì tự giác của thế , tự tìm đường c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t thật đấy!] 

Người như Cận Thừa Châu, sinh quen kiểm soát thứ.

Cho dù yêu , thì việc mối quan hệ khi nào kết thúc cũng do quyết định.

Vẻ mặt dịu .

Bàn tay vuốt ve gáy , lòng bàn tay ấn lên tuyến thể đang nóng lên, cúi áp sát, giọng trầm khàn:

“Ngoan một chút. Cứ an phận ở bên cạnh , sẽ để em chịu thiệt.”

rúc sâu lòng Cận Thừa Châu, ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng, em sẽ lời.”

 

Loading...