Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 927: Lòng Dạ Ông Dư Quá Mềm Yếu Nha
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:08:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc buổi tối, Trần Thương ca đêm, vốn đang chuẩn mua thức ăn ngoài, bỗng nhiên Dương Khiết đưa tới một phần bữa tối.
- Bác sĩ Trần, cám ơn
Dương Khiết tựa như rõ chuyện , nhưng mà nhiều lời, dậy rời .
Trần Thương cũng từ chối.
Mã Nguyệt Huy cũng là ca đêm, bưng cơm hộp trong tay tới, khi thấy phần món ăn phong phú xa hoa của Trần Thương, hai mắt sáng lên
- Tiểu Trần, đêm hôm khuya khoắt như thế, ăn nhiều thịt như khẳng định , đến, chúng cùng ăn ăn, ăn đậu giác của , còn rau xanh, đừng khách khí
Đang lúc chuyện, Mã Nguyệt Huy hào phóng gắp đậu giác và khoai tây của đặt ở bên trong hộp cơm của Trần Thương.
Tiếp đó, thuận theo tự nhiên đem kẹp một đũa tôm bóc vỏ của Trần Thương:
- Ồ, cái tôm bóc vỏ hình như nhạt
- À? Cái... thịt bò thật là tệ
Trần Thương mắt thấy thịt của cướp , biến sắc, tranh thủ thời gian hành động
Thế nhưng mà...
Anh thực tế là đ.á.n.h giá thấp tốc độ ăn cơm của một xuất từ bệnh viện quân đội, Mã Nguyệt Huy
Lần ăn cơm , Trần Thương bệnh thiếu m.á.u
Mã Nguyệt Huy nhếch miệng một tiếng:
- Ai nha, xem, hai cái đồ ăn, hai cái đồ ăn, hai cùng ăn, chính là một bốn cái đồ ăn
Trần Thương nghiến răng nghiến lợi, nhưng thể gì
Hẳn là hai ăn mặn một chay, hai món chay, chúng chia sẻ, thành hai mặn hai chay, còn một chay
Quên , đậu giác cũng ăn thật ngon, ăn ăn , dù cũng hơn đói.
Ăn cơm, lão Mã từ trong ngăn tủ lấy hai lon cà phê, ném cho Trần Thương:
- Để dành buổi tối uống, ca đêm của chúng , thể nghỉ ngơi .
Trần Thương gật đầu, tiếng:
- Cảm ơn
Xem , con tổ trưởng Mã cũng tệ, ít nhất hai lon cà phê cũng đều là nhập khẩu, xem xét đóng gói giá cả cũng sẽ đắt
Trần Thương nghĩ tới đây, quyết định tha thứ cho .
Chí ít tổ trưởng Mã còn lương tâm
Ngồi ghế, Trần Thương uống cà phê để tiêu thứ ăn.
Dư Dũng Cương đến, rõ ràng mới phẫu thuật xong, nhỏ:
- Cà phê của ở ?
- Mẹ nó, đây chính là đồ mới từ nước ngoài mua về, trong ngăn tủ cũng chỉ mấy bình như thế.
Lão Dư thực tế nghĩ , vì cà phê của uống nhanh như .
Trần Thương biến sắc, nhanh tay nhét lon cà phê túi, dậy ngoài
Anh đúng lúc mới chợt nhớ tới.
Vừa Mã Nguyệt Huy mở cái hộc tủ , tựa như chính là... ngăn tủ của chủ nhiệm Dư Dũng Cương Dư
Trần Thương Mã Nguyệt Huy ở đằng bộ cầm một quyển sách một chút, bất đắc dĩ nghiến răng nghiến lợi: Trách như thế, nha đây là để cõng nồi
còn tưởng rằng lương tâm của bộc phát chứ?
Nghĩ tới đây, Trần Thương tức giận tê cả da đầu, chậm, sợ cà phê tràn tới,
Trách Mã tổ trưởng hiện tại uống, buổi tối uống
Tổ trưởng Mã tổ trưởng Mã, Trần Thương đột nhiên cảm giác ông Dư đối với quá nhân từ.
Có thể sống đến hôm nay, tuyệt đối là bởi vì ông Dư hạ thủ lưu tình.
...
...
Nơi cấp cứu ban đêm so với Tỉnh Nhị Viện còn náo nhiệt hơn tận mấy phần
Không sai
Rạng sáng một giờ đồng hồ ở thủ đô, tựa như còn tiến cuộc sống ban đêm, Trần Thương từ trong xe cấp cứu 120 , đối với thành phố , ban đêm còn quen thuộc nhiều hơn mấy phần.
Muốn hiểu một cái thành thị, quen thuộc hết 24 giờ của nó.
Đã từng Trần Thương từ đến nay hiểu qua thủ đô, bởi vì rõ, đây nhiều lắm chỉ là một giấc mơ hư vô mờ mịt.
Bên cạnh tiểu Kha hết thành thị, hỏi Trần Thương:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-927-long-da-ong-du-qua-mem-yeu-nha.html.]
- Bác sĩ Trần, lợi hại như , vì đến thủ đô việc?
Trần Thương khỏi mỉm , lẽ, nếu Lý Bảo Sơn thu lưu, hiện tại ngay cả An Dương cũng ở nổi.
Thủ đô, tới qua, thế nhưng nửa năm dọa , bởi vì một mảnh đất chân đảm đương nổi
- Bởi vì lúc ban đầu, còn xứng với nữa.
Trần Thương là lời trong lòng.
- Anh đến thủ đô mấy năm ?
Trần Thương cô gái nhỏ tuổi tác lớn bao nhiêu .
- Ba năm rưỡi, 21 tuổi đến năm nay 24.
Xe ngừng ở một cái cổng khu cư xá, một cái đàn ông hốt hoảng sơ suất ở đằng quơ quơ tay:
- Nơi ! Nơi
Tay đỡ lấy một cô gái vẻ gầy yếu:
- Bác sĩ! Nơi
Xe dừng hẳn, Trần Thương vội vàng mang theo tiểu Kha vội vàng chạy xuống.
Tiểu Kha ở phía , mang theo giường đẩy xuống.
Trần Thương cùng đàn ông hợp lực đặt lên xe cấp cứu
- Đình Tử, Đình Tử, em thấy chuyện , nên ngủ, bác sĩ tới , chúng lập tức bệnh viện
Giọng của đàn ông tràn đầy run rẩy, hai tay của cầm tay cô gái nhỏ, mặt tràn đầy lo lắng
Sắc mặt cô gái nhỏ tái nhợt, mệt mỏi, bơ phờ, thế nhưng cũng may ý thức còn rõ ràng, từng xuất hiện hôn mê và sốc.
Trần Thương vội vàng hỏi:
- Cảm giác chỗ nào thoải mái?
Cô gái nhỏ hai tay ôm cái bụng:
- Đau bụng! Đau quá
Trần Thương thấy đau bụng, là nữ, bản năng hỏi một câu:
- Mang t.h.a.i ?
Dù cấp cứu gặp cô gái trẻ tuổi đau bụng, đây là một bản năng của tư duy lâm sàng
Nghe thấy Trần Thương, đàn ông do dự, nhẹ gật đầu:
- Mang thai, hơn bốn tháng
Cô gái thấy đứa trẻ, hình như tinh thần tới một điểm, bổ sung câu:
- Không sai biệt lắm là 20 tuần.
- Gần nhất luôn đau bụng, mà càng đến buổi tối, đau sẽ càng lợi hại, khi còn đỡ một chút.
Cô gái xoa cái bụng, khuôn mặt mồ hôi ngừng tuôn , mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu ướt đẫm hai bên sợi tóc mai, cho sắc mặt cô gái nhỏ vốn trắng bệch, càng thêm lộ để thương tiếc
Người đàn ông thấy như của vợ , trong lòng tan.
- Đình Tử, chuyện gì, ở đây ! Không sợ
Người đàn ông ngoài miệng sợ, thế nhưng mà trong lòng so với ai khác đều sợ.
Cô gái tương đối nhỏ nanh xinh xắn, chỉ 1m50, hình cũng gầy yếu, ở nơi đó, nếu như hai rõ, Trần Thương đoán chừng cũng là mang thai.
Thật , đau bụng nhiều
Đủ kiểu, đơn giản, phức tạp.
Có một trận sợ bóng sợ gió may mắn, cũng mạo hiểm mạng sống như treo sợi tóc.
Mỗi một đau bụng gần như đều kèm theo cả một đời bác sĩ cấp cứu.
Vì lẽ đó, Trần Thương tự nhiên dám khinh thường
- Nằm , gập hai chân , nâng lên, cho
Đang lúc chuyện, Trần Thương cho cô gái đúng tư thế, lên.
Bản cô gái nhỏ mặc là áo ngủ thật mỏng, khi Trần Thương cởi áo cô gái , lúc mới rõ bụng nhô lên.
Trần Thương dựa theo thường quy phần bụng bắt mạch, lấy rốn trung tâm bắt mạch theo thứ tự.
- Đau ?
- Đau
- Nơi thì ?
- Cũng đau