Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 870: Mình Có Hả?

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:06:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bản tính Dương Giai Tuệ tương đối thích nổi bật, nếu hôm nay cô sẽ giấu giếm chuyện phẫu thuật thẩm mỹ.

Cô cho rằng những điều chỉ đang gây rắc rối cho con trẻ

Già , cần chút chuyện to nhỏ cho bọn trẻ, chỉ cần đừng tạo phiền phức là .

Dương Giai Tuệ nghĩ ích kỷ hơn, cô nghĩ rằng chỉ cần thu xếp chuyện trong nhà thôi.

- Còn nữa, chúng đừng những chuyện của Trần Thương, nếu … Rắc rối xuất hiện thì tự giải quyết

Trần Đại Hải thấy thì hổ.

Anh hiểu ý vợ, gật đầu:

- còn hiểu cài ?

Anh chỉ là thể giả vờ vui vẻ , nên kìm nén đến luống cuống thôi

Sắc mặt Dương Giai Tuệ trắng bệch:

- Thật tiền đồ, con trai của hiện tại như thế , nếu giỏi giang hơn, thì ? Đã lớn như thế, thể giữ một chút khiêm tốn hả?

Nói điều khiến Trần Đại Hải hoảng loạn

- Phải , vợ . Những gì em ... Anh nghĩ thật sự nếu , cho nên khiêm tốn chút, nên hạ, nên hạ

Ngoài miệng thì khiêm tốn, nhưng ngâm nga một bài hát nhỏ trong miệng lái xe về nhà.

Ông con đường hàng chục năm nên quen thuộc

vẻ là hạnh phúc nhất

Những hộ gia đình trong cư xá của Tỉnh Nhị Viện thuộc thành phố Đông Dương.

Cả nhà Tần Hiếu Uyên bồn chồn lo lắng, họ cảm thấy chút khẩn trương khi đầu tiên đến cửa nhà thông gia.

- Vợ ơi, em đang mặc gì ?

- Vợ , nên đeo cà vạt ?

- Cái ... Cần đổi xe ?

- Anh nên lái chiếc Mercedes-Benz của đứa thứ hai ?

Tần Hiếu Uyên tới lui, gần như phát hoảng, Ký Như Vân chồng khỏi dở dở .

Không ông đường đường là một viện trưởng của Tỉnh Nhị Viện , cứ như chẳng chút tiền đồ gì cả?

Thật , rốt cuộc thể trách Tần Hiếu Uyên , đưa cô con gái gả tới cửa nhà khác nên còn bồn chồn, lo lắng.

Tần Duyệt :

- Cha , cha cần chuẩn gì hết, chỉ cần mang theo vài chai rượu ngon là

Tần Hiếu Uyên :

- Không thành vấn đề

- Cuối cùng cũng cơ hội lấy uống với ông thông gia, còn thể tự nếm thử, nếu thì... nếm thử nó mấy năm , một ngụm nhỏ cũng , thật

- Duyệt Duyệt, con cha nuôi con lớn như , còn bằng vài ngày của thằng nhóc Trần gia ? Thật đúng là phản đồ.

Tần Hiếu hề tức giận, đều là trong nhà, gì đáng tranh cãi, chẳng qua là đang trêu chọc cô con gái mà thôi.

Tần Duyệt khỏi nở nụ :

- Có

Hai bên gia đình đều chuẩn .

Lần Trần Đại Hải thấy gia đình Tần Duyệt, ông mất ngủ cả đêm, nếu hôm uống chút rượu, ngủ liên tù tì mấy ngày.

Ký Như Vân :

- Ông nghĩ quá nhiều , còn cả thanh danh, cho con gái nhỏ phô trương như thế, là để dân làng dòm ngó hả?

- Bớt nghĩ , là trưởng khoa, lái xe xịn, xem ông gì?

- Cũng sợ khác chê

Tần Hiếu Uyên trúng tim đen, ông ha hả:

- Duyệt Duyệt, con căng thẳng ?

Tần Duyệt ngạc nhiên:

- Căng thẳng? Sao con căng thẳng?

Ký Như Vân chế nhạo:

- Ông Tần , cô con gái của ông sớm xem chỗ nào đó là nhà , còn căng thẳng nữa ? Con gái về đến nhà vẫn còn căng thẳng ?

Đột nhiên, Tần Nguyệt sững sờ…

Mình…

Mình hả?

Hôm trời sáng, Tần Hiếu Uyên cầm lái xe của chậm rãi lên đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-870-minh-co-ha.html.]

Ông qua thành phố Tấn Dương, dù chuyên gia trong tỉnh cũng thường xuyên mời đến hội chẩn, vì lẽ đó ông Tần cũng thường xuyên chạy tới chạy lui.

Đoạn đường cũng quen thuộc.

Mà bên , một nhà Trần Đại Hải cũng giống , buổi sáng hơn tám giờ Trần Đại Hải trong nhà chuẩn đồ ăn.

Trần Thương thì là thật sớm lái xe thành phố Tấn Dương đón gia đình Tần Hiếu Uyên.

từ thành phố Tấn Dương đến thôn Nam Sơn còn xe hơn nữa giờ, ông Tần thật chắc chắn đường.

Ước chừng 8: 30, hai chiếc xe gặp mặt ở phía đường cao tốc

- Cha ơi, dừng xe

Tần Hiếu Uyên sững sờ:

- Dừng xe gì? Trực tiếp ?

Sau khi ông Tần dừng xe, Tần Duyệt ôm túi xách nhỏ của vui vẻ bừng bừng chạy qua bên Trần Thương.

Một ngày gặp như là ba năm

Cái đều cách một năm

Tần Duyệt nhớ nhà Trần bảo bối, nhớ cực kỳ nha

Trần Thương thấy Tần Duyệt chạy về phía , dứt khoát xuống xe.

Tần Duyệt thấy Trần Thương xuống, chạy càng vui vẻ hơn, trực tiếp chạy tới nhảy trong n.g.ự.c Trần Thương

Trần Thương hổ một tiếng, bế Tần Duyệt đang mặc áo lông vũ màu trắng lên một vòng

Tần Duyệt bắt đầu ha ha

- Trần bảo bối! Em nhớ sắp c.h.ế.t

Tần Duyệt nũng nịu .

Còn xong, thì Trần Thương hôn lên mặt một cái

Ông Tần xe thấy thì tức giận ấn còi nhiều

Nha đầu , quả nhiên coi nơi là nhà

Mà Ký Như Vân ở tay lái phụ thấy Tần Duyệt và Trần Thương như , trong lòng vui vẻ cực kỳ

Quay cũng hôn ông Tần một cái

- Tốt bao nhiêu, em Duyệt Duyệt, giống như thấy chúng lúc còn trẻ

Ông Tần hôn một cái, cũng sửng sốt một chút, khi sững sờ, bất đắc dĩ :

- , lúc em còn trẻ, cũng xinh như nha đầu

- Nha đầu , bồi thường tiền hàng... Quá cho lão phu thất vọng

Ký Như Vân thì là thở dài:

- Đáng tiếc là... Anh trai như Trần Thương ! Nhìn cảm giác mạnh

Một câu cho ông Tần vô cùng tức giận.

- Ai... Hai các em, chắc chắn tức c.h.ế.t mới hả?

Ký Như Vân :

- Nói đùa, khi đó cũng trai! Không đúng, bây giờ cũng trai, mà là càng ngày càng nam tính hơn

Tần Duyệt ở đây, lời hai là buồn nôn.

Ông Tần xong, trong lòng lập tức bắt đầu đắc ý.

Bên Tần Duyệt vui vẻ theo Trần Thương trong xe, chạy tay lái phụ:

- Trần bảo bối, lái xe, dẫn đường.

Trần Thương:

- Xin tuân lệnh! Đại tiểu thư vững vàng

Tần Duyệt cho gọi điện thoại Ký Như Vân:

- Mẹ, hai theo chúng con là , chúng con ở phía dẫn đường

Ông Tần sững sờ, thầm một tiếng:

- Nha đầu , thấy Trần Thương thì còn cha gì nữa

Nhìn Panamera phát động, cũng theo.

Chạy tại vòng quanh núi đường lớn bên , núi y nguyên trở xanh biếc tùng bách, Ký Như Vân bất đắc dĩ :

- Nơi thật sự tệ

- Đáng tiếc là mùa đông, chẳng còn gì nữa, đợi đến khí trời , thật thể tới du lịch

Tần Hiếu Uyên nhẹ gật đầu:

- Ừm! , về hưu, mùa hè thể tới núi nghỉ mát

Xe chạy chậm rãi, bỏ hơn ba mươi phút mới đến trong thôn.

Thôn Nam Sơn vẫn bảo lưu tập tục thăm về quê ăn tết, xe ngược là tăng lên ít.

Tần Hiếu Uyên xe cũng chính xác gây nên quá nhiều sự chú ý.

Cửa nhà Trần Thương một sân đất khá là rộng, song song thả đậu chiếc xe căn bản vấn đề.

 

 

Loading...