Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 827: Hội Chứng Đặc Biệt

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:01:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày nay, áp lực do học hành của những đứa trẻ là quá lớn.

Ba của bệnh nhi ngẫm nghĩ , họ sẽ bao giờ để con học hành nặng nhọc như nữa.

Suy cho cùng, việc học quan trọng đến cũng quan trọng bằng thể.

Gia đình họ bắt đầu cảm thấy hối hận.

Thề rằng sẽ bao giờ cho học luyện thi nữa.

Là một gia đình, tất cả đều là những trí thức cao cấp, tập trung trong phòng thở dài.

Sau đó Trần Thương chơi với bệnh nhỏ một lúc, cùng lúc lấy cớ để kiểm tra thị lực của bé trong một trò chơi với những miếng dán hình đầy màu sắc, kết quả thật tuyệt vời

Thị lực vẫn bình thường.

Đột nhiên, sửng sốt

Xác nhận suy nghĩ

Bệnh nhi thể mắc một chứng bệnh lạ

Đó là:

- Đau đầu từng cơn thể kiểm soát với hội chứng mờ chọn lọc

Căn bệnh thường thấy nhưng khó chẩn đoán.

Sau khi tên bệnh với ba , thấy và đồng ý với cái tên đó.

Ba vô cùng sửng sốt, cũng từng qua cái tên , , trầm giọng :

- Thật... trắng , nó cố tình giả bệnh

Thằng nhóc thể đang giả ốm và cố tình đến lớp luyện thi, nó thấy thành công

, khôn ngoan bắt đầu lặp thủ đoạn của và quyết định học nữa.

Thành công dễ dàng

Có thể là do trẻ ở trong phòng xem TV, nghịch điện thoại, nhắm mắt luôn phiền.

Trần Thương hít một thật sâu và cố ý lớn với ba mặt bé.

- Con chị, bệnh tình nghiêm trọng, đoán... chắc là mổ

- Trước hết, mở đầu , nghi ngờ rằng thể thứ gì đó đang phát triển bên trong, vì mở nó và xem.

- Tuy nhiên, khi rạch, mặt bé chắc chắn sẽ một vết sẹo, để sẹo cả đời. Hơn nữa, hai mắt cũng còn thấy , tai cũng .

- Hai nên suy nghĩ kỹ

Anh xong thở dài một .

Thằng nhỏ rõ ràng là giật khi , lo lắng véo ngón tay cẩn thận ba .

Rất lo sợ họ sẽ đưa ...

Không giả vờ nghiêm trọng ?

Ba của đứa trẻ xong, chợt thở dài tiếp nhận:

- Được ! Bác sĩ, , mở xem, khi nào chuẩn ? Chúng đều lời bác sĩ

Trần Thương suy nghĩ một chút:

- Hiện tại chuẩn càng sớm càng

Lúc , đứa trẻ đột nhiên lên:

- A, ba , đầu con đau nữa, mắt rõ.

Khi ba của đứa trẻ thấy nó như , da đầu của họ trở nên tê liệt.

Còn nhỏ tuổi cách giả vờ ốm

Trong ba ngày đến bệnh viện, chuyến tiêu tốn mất hơn 20.000 nhân dân tệ.

Cả hai tức giận ôm con bỏ .

Trần Thương chuyện cụ thể tiếp theo.

……

Thằng nhỏ với ánh mắt là lạ khi rời .

...

...

Đưa đứa bé , Trần Thương bé ánh mắt thể , thở dài.

Oan oan tương báo khi nào mới dứt?

Đã lâu đến Đông Đại Nhất viện, Trần Thương cảm thấy nên qua một chuyến , dù chính lỡ họ bành trướng bây giờ?

nên qua giao lưu một chút, thuận tiện Cô Mạnh kinh ngạc một chút kiếm ít dộ hảo cảm ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-827-hoi-chung-dac-biet.html.]

Khó buổi chiều thong thả, Trần Thương trở văn phòng, vặn La Châu ngoài, khi thấy Trần Thương, nhất thời một tiếng:

- Anh Trần, vặn chuyện tìm đây.

Trần Thương xong, nhất thời :

- Chuyện gì thế?

La Châu bất đắc dĩ :

- Tối nay Đại Lãng hẹn nhóm bạn cùng phòng chúng cùng ăn một bữa cơm.

Trần Thương nhất thời tò mò:

- Đại Lãng? Lúc nào.

La Châu cầm lấy điện thoại:

- Cậu xem một chút nhóm Wechat , hàn huyên nửa ngày.

Sau khi Trần Thương xong, cầm lấy điện thoại mở Wechat.

Đại Lãng là bạn cùng phòng khi Trần Thương học đại học, lúc ký túc xá của Trần Thương sáu , hai ở phương nam, bốn ở tỉnh Đông Dương.

Sau khi nghiệp Đại học, đường ai nấy .

Trần Thương trằn trọc nhiều phiên tới Tỉnh Nhị Viện, La Châu thi đậu nghiên cứu sinh ở trường học, Đại Lãng kém Trần Thương khá nhiều, công tác vẫn luôn định, qua một năm dụng cụ, chạy qua xưởng t.h.u.ố.c một năm, hiện tại giống như một bệnh viện tư nhân nào đó, Trần Thương ngẫu nhiên thấy tâm sự trong nhóm.

Đại Lãng tên đầy đủ là Trương Thuần.

Tên và chênh lệch lớn, Trương Thuần dáng dấp trắng nõn nà, thế nhưng mà trong lòng tao lãng, thời gian dài, dứt khoát gọi là Đại Lãng.

Còn một bạn cùng phòng, tên là Dương Bằng Uy, thời đại học, trực tiếp bảo nghiên, nghiên cứu sinh trong lúc đó, trực tiếp bảo bác, chân chính là học bá, bây giờ việc ở viện Trung khoa thủ đô.

Trần Thương ở trong nhóm hàn huyên một hồi, khi chọn địa điểm, thoạt là một quán đồ nướng hải sản, cách chút xa.

Trần Thương và La Châu ngoài gọi xe trực tiếp qua.

Tối nay khẳng định bộ phận dưỡng sinh, chắc chắn liều mạng, lái xe cơ bản rảnh quá kiếm chuyện chơi.

Sau khi đến nơi, chỉ thấy Trương Thuần bắt đầu gọi món ăn.

Nhìn thấy hai tiến đến, khuôn mặt vui mừng:

- Tới, nhanh

Sau khi nghiệp Đại học, ít tụ, gặp mặt tất cả là vui vẻ.

Lúc học vẫn thoát khỏi ký túc xá, nhưng mà khi thoát khỏi bỗng nhiên hoài niệm cảm giác khi còn ở ký túc xá.

Cuộc sống luôn cảm thấy, đợi lúc nào khai giảng, nữa trở ký túc xá.

Thế nhưng mà tỉnh ngộ mới phát hiện, thì nghiệp lâu như .

Có những thời gian, trở về .

Sau khi bàn, tâm sự một chút, Trươ Thuần đổ đầy rượu đế, cho rượu Hoàng Cái, giá tiền đắt thế nhưng mà uống quen thuộc.

Lúc học, tham gia náo nhiệt, nỡ uống rượu ngon, đành mua Hạnh Hoa Xuân mười mấy hơn hai mươi khối tiền để thỏa nguyện.

Ngẫu nhiên cải thiện, giờ uống rượu Hoàng Cái, ba bốn mươi khối.

Ngược cũng thích uống rượu, mà là cảm thấy, đôi khi uống chút rượu, luôn cảm giác bầu khí đến cái điểm .

Trương Thuần :

- Đến, trăm phần trăm?

Mọi nâng chén uống một cạn sạch.

Loại cảm giác , giống như trở về quá khứ.

Một chén rượu qua , ba đều là thở dài một tiếng.

Cảm khái.

Trần Thương :

- Đại Lãng, ở trong nhóm thấy tin tức của , kế hoạch đến An Dương phát triển hả?

Trương Thuần gật đầu một tiếng:

- Không chạy, chạy nổi , đảo mắt chạy ba , bôn ba ba bốn năm, kết quả là còn là bác sĩ, chạy, là chạy nổi .

Ba ăn ăn uống uống, La Châu bất đắc dĩ hỏi:

- Đại Lãng, bây giờ đang ?

Trương Thuần :

- Bệnh viện tư nhân Minh Thành, mới nửa năm, cho các , sợ những đại lão tỉnh tam giáp xem thường , chơi với .

Trần Thương và La Châu xong, nhất thời bất đắc dĩ bật :

- Tiểu t.ử

 

 

Loading...