Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 766: Bác Sĩ Có Tiên Khí
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:59:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật , kích động nhất là cánh phóng viên
Mà là... mấy vị chủ nhiệm Vương Kỳ, Tần Nhạc Minh, Đào Mật....
Một nhóm như là pho tượng mất linh hồn, ở nơi đó nhúc nhích.
Nghe lời của Trần Thương, họ cảm thấy một loại rung động từng từ tới nay
Đây là đầu tiên trong đời, họ cảm giác nghề nghiệp của đến thế?
Cũng là đầu tiên họ giật phát hiện, thì trái tim thể xinh như , mê như .
Thì chúng ... Không đồ tể...
Chúng thể là nghệ thuật gia
Chúng cũng thể là thi sĩ
Họ suy nghĩ nhiều
Nghĩ đến Lỗ Tấn
Nghĩ đến Bychkov
Thậm chí... Nghĩ đến... Thủ Ác Thốn Quan Xích
Thì , mỗi ngày chúng chạm đến trái tim là việc mê và vĩ đại như
Mà sự nghiệp của chúng , công việc của chúng , thì mỗi ngày chúng phẫu thuật đều thể hưởng thụ và say mê như thế.
Giờ phút , họ đột nhiên nghỉ ngơi, ngủ.
Hiện tại ai nấy đều trở phòng ban của
Đứng mặt các bác sĩ khác, dõng dạc :
- ... Muốn mười ca phẫu thuật
Những gì Trần Thương khiến cho các chủ nhiệm già trầm tư. Họ bỗng nhiên hiểu rõ tại và sự chênh lệch tới như , bỗng nhiên cũng hiểu tại ưu tú như thế
Trách thiên phú của chúng hạn, chung quy là cảm giác điểm cách với Trần Thương.
Thì
Là bởi vì tình yêu của chúng đối với trái tim đủ sâu lắng
Họ nhớ ca phẫu thuật .
Trần Thương vẫn luôn chăm chú trái tim, mặt như đang , đôi mắt như đưa tình, giờ phút họ hiểu .
Thì Trần Thương coi trái tim như một bạn của !
Cậu rõ nó, hiểu nó, suy nghĩ về nó...
Vì lẽ đó cho nên thủ thuật của mới thể thuận lợi tới như .
Cậu coi phẫu thuật như một nhiệm vụ, coi công tác như là sự nghiệp
Mà cẩn thận ngẫm , đúng là như thế.
Nếu như bạn đủ hiểu về trái tim, đủ yêu quý nó thì bạn dựa cái gì phẫu thuật như
Nhất thời, Tần Nhạc Minh vô cùng kích động, bởi vì ông phát hiện, đạo khảm vẫn luôn ràng buộc ông nhiều năm buông lỏng
Lại nhất thời loại cảm giác bừng tỉnh hiểu .
Đã qua nhiều năm, ông vẫn luôn cố gắng trong lĩnh vực ngoại khoa tim lâu như thế, trách vẫn luôn chậm chạp thể bước qua cánh cửa .
Mà hiện nay, nhờ Trần Thương mà ông mới một loại cảm giác thể hồ quán đỉnh
Chấn động lòng
Hoàn chính xác, từ khi ông trở thành chủ nhiệm, bước lên tới vị trí viện trưởng, cỗ cảm xúc mãnh liệt khi đối mặt với phẫu thuật cũng càng ngày càng nhạt dần.
Thì còn yêu quý sự nghiệp giống như đây nữa.
Nghĩ tới đây, Tần Nhạc Minh hít sâu một .
Ông quyết định sẽ bước trở về vạch xuất phát, trận một nữa
Làm một bác sĩ đơn giản
Có thể , ai ở đây thể thấu hiểu những lời Trần Thương hơn nhóm chủ nhiệm.
Hưng phấn
Kích động
Run rẩy
Tất cả đều lộ rõ mặt họ, nhưng cuối cùng ai lời nào.
Mọi ngẩng đầu thanh niên hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, ai nấy đều cảm khái, nhưng chủ yếu vẫn là cảm động.
Trách còn trẻ như thế mà thành tựu cao.
Có lẽ... Cũng bởi vì phần yêu quý
Vương Kỳ chằm chằm Trần Thương, sự hổ và nước mắt ân hận nguôi cơn lửa táo bạo trong lòng ông nhiều năm.
Thật là một đứa nhỏ
Nếu thì lúc ông từ chối việc nghiên cứu sinh của
Có truyền nhân kế thừa y bát như , ai may mắn lắm mới
Thật sự là quá may mắn
Mà lúc , Dương Kiến Thụ thở dài.
Ông luôn cảm thấy trái tim gặp giống như những gì Trần Thương miêu tả?
Chẳng lẽ... Trái tim của chúng giống ?
Hoặc là... Tầm mắt của chúng giống ?
Giờ phút , ông cảm thấy ánh mắt của Trần Thương cũng đáng sợ đến hoảng hốt như nữa.
Ngược ông cảm thấy quá mức thô bỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-766-bac-si-co-tien-khi.html.]
Chẳng lẽ... là do lớn lên ở Mỹ cho nên khuyết thiếu hiểu về tiếng Hán bác đại tinh thâm?
Chẳng lẽ ông phẫu thuật cho còn đại học học bổ túc tiếng Hán?
Lời của Trần Thương khiến mỗi ở đây đều hoảng sợ, bao gồm cả Tần Hiếu Uyên
Đây mới là tố dưỡng văn hóa và tu dưỡng nghề nghiệp mà một nhân viên y tế nên
Cánh phóng viên thề, khi trở về, họ chắc chắn thêm mắm dặm muối bài ca ngợi Trần Thương cho thật .
Người xứng đáng lấy giải quán quân cuộc thi phẫu thuật ngoại khoa tim quốc
Người xứng đáng Vệ Kiện Ủy trao tặng huân chương vinh dự
Người xứng đáng trở thành phó chủ nhiệm trẻ tuổi nhất
Người xứng đáng lớn lên trai như
...
Một lát , phóng viên hỏi:
- Nếu ... Chủ nhiệm Trần đề nghị nào cho ? Ví dụ như bảo vệ trái tim? Hoặc là... Anh gì với chứ?
Trần Thương thản nhiên một câu:
- Đọc sách nhiều, xem báo chí nhiều, ít ăn đồ ăn vặt, ngủ sớm
- Không hút t.h.u.ố.c lá, ít uống rượu, vận động , chín mươi chín (hạnh phúc)
Sau khi xong, Trần Thương tiêu sái , câu:
- Xin , còn bệnh, lãng phí thời gian của nữa.
Nói xong, Trần Thương tiêu sái rời
Mây trôi nước chảy, bình tĩnh thong dong
Áo blouse trắng phấp phới, nơi nào là Thần Tinh?
Phóng viên lúng lúng túng tự : Đây là một bác sĩ tiên khí
Trần Thương chạy phòng phẫu thuật, đó nhanh chân bước nhà vệ sinh...
A...
Nhẹ nhàng thở .
Thật sự là nhịn gần c.h.ế.t.
Trần Thương ngờ cánh phóng viên hỏi nhiều như thế, vốn dĩ một ca phẫu thuật liên tục mấy giờ cũng khiến đủ khó chịu, thế mà thêm tràng phỏng vấn , quả thật là nghẹn c.h.ế.t.
Lúc , Trương Văn Phú tới, mặt tràn đầy sự kích động:
- Chủ nhiệm Trần, những gì quá tuyệt vời
- Rốt cuộc hiểu sự chênh lệch giữa và
- Anh yên tâm, chắc chắn sẽ cố gắng yêu trái tim
Trần Thương sững sờ: ? ??
Thấy Trần Thương chăm chú , Trương Văn Phú tức khắc kích động
Anh hít sâu một :
- Chủ nhiệm Trần, sẽ cô phụ kỳ vọng của ! Cố lên! Ollie
Trần Thương:...
…
…
Sáng sớm hôm , Trần Thương dậy thật sớm ICU, khi đổi giày phòng thì thấy Chanh Chanh tỉnh .
Cặp mắt to cứ chằm chằm Trần Thương, khi xác nhận đến là ai, cô bé lập tức cong mắt:
- Chú ơi, cám ơn chú cứu con nhé
Trần Thương hỏi:
- Bác sĩ trị bệnh cứu cũng giống như các chú cảnh sát bảo vệ quốc gia ! , con cảm thấy thoải mái chỗ nào ?
Chanh Chanh lắc đầu:
- Dạ , con chỉ cảm thấy ngủ lâu, vô cùng thoải mái, n.g.ự.c còn khó chịu nữa, cả cực kì nha
Trần Thương tìm y ́ để ghi chép liệu các phương diện, xem xong mới nhẹ nhàng thở , việc gì.
Khi Trần Thương đang rời thì Chanh Chanh gọi:
- Chú ơi.
Trần Thương sững sờ, :
- Sao ?
Chanh Chanh nở nụ , :
- Thật con giận chú , con trách chú bí mật của chúng cho .
Trần Thương xoa đầu Chanh Chanh:
- Không cần đụng chạm khắp nơi, con nhớ nghỉ ngơi thật , qua mấy ngày thì sẽ lên thôi.
Chanh Chanh gật đầu:
- Dạ, Chanh Chanh ngoan
Khi rời khỏi ICU, Trần Thương vặn thấy chủ nhiệm Trịnh, thấy ông mặt mày ủ rũ, bèn hỏi thăm:
- Chủ nhiệm Trịnh, ông ?
Trịnh Vĩnh Quân thấy Trần Thương, ông đang định lắc đầu gì, nhưng mà ông chợt nhớ tới hiện giờ là Trần Thương cũng là chủ nhiệm, dứt khoát :
- Hôm nay tính tình của chủ nhiệm , cẩn thận một chút đấy