Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 487: Tôi Còn Muốn Sống Thêm Năm Trăm Năm!
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:46:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế là, một cái tét
Chỉ là tăng thêm một câu lời kịch:
- Tiểu nương t.ử, cùng bản vương về núi áp trại phu nhân ! Đi theo bản vương ăn ngon uống sướng.
Mặt Tần Duyệt càng đỏ hơn:
- Cẩu tặc, đây quỷ cũng sẽ bỏ qua ngươi
Trần Thương để ý , chỉ là lúc hạ thủ dùng lực mạnh hơn một chút.
- Tiểu gia trời sinh gan lớn, một nữ quỷ xinh như thế, chẳng là đưa hàng tới cửa
Tần Duyệt dường như nghiện , diễn kịch diễn càng thêm nhập tâm, giọng thê lương :
- Trần cẩu tặc! Cho dù ngươi chiếm thể thì cũng chiếm lòng
Trần Thương xong, dâm một tiếng:
- Như thế vẫn đủ ?
Chỉ là... Cái tét vặn vỗ xuống, Trần Thương hình ảnh mắt cho kinh hãi
Anh thấy nhạc phụ Tần Hiếu Uyên và nhạc mẫu Ký Như Vân đang cùng tới
Cũng vặn trông thấy Tần Duyệt Trần Thương vác vai, mà... tay Trần Thương tay lúc còn đang đặt ... Tần Duyệt
Lúc , ba đôi mắt sáng ngời thần, ánh đèn đường phá lệ lộ sự đột ngột
Lão Tần cảm giác các cơ mặt co rút, chỉ là... Không co rút là do dây nào trong mười hai dây thần kinh mặt
Còn Ký Như Vân cảm giác hô hấp thoải mái, quan hệ đến dị ứng hương hoa
Một bàn tay của Trần Thương đặt bên cái của Tần Duyệt, thần kinh tê liệt, ừm, dù chính là động
Ngay lúc .
Tần Duyệt dường như vẫn còn nhập tâm trong vai diễn, bỗng nhiên :
- Tướng công, đối với nô gia nhẹ nhàng chút...
Giọng êm dịu, mang theo mị hoặc, mang theo một tia tà âm, mang theo... Một loại hương vị ngứa ngáy.
Giờ khắc
Ba đều trợn mắt há mồm
Không
Có một chút mờ mịt
Có một chút luống cuống.
Cơn gió hôm nay, là ồn ào náo động
...
Lúc , Trần Thương ừng ực nuốt một ngụm nước miếng, cảm giác mồ hôi nhiều, tim sợ.
Mà lão Tần bỗng nhiên lôi kéo Ký Như Vân , phía , khàn khàn cuống họng :
- Ai nha, vợ , tại cảm giác con mắt mơ hồ, cái gì cũng thấy
Ký Như Vân cũng nhỏ giọng thì thầm:
- Ai nha, chồng , em cũng , hơn nữa... Lỗ tai em còn ù ù, cái gì cũng thấy, đến cùng là thế nào?
Tần Hiếu Uyên cũng nhập tâm diễn xuất, khàn khàn cuống họng tiếp tục :
- Mau về nhà, sớm nghỉ ngơi một chút
Ký Như Vân gật đầu
Hai ba bước gộp hai bước, mau ch.óng rời .
Làm cho Trần Thương đến mắt trợn tròn
Cái nó...
Thật thần kỳ
Đang , nghĩ tới viện trưởng Tần kịp thời kịp phản ứng.
Viện trưởng đúng là viện trưởng, Trần Thương càng nghĩ đáy lòng càng bội phục.
mà...
Cái nhà , một nhà đều nó là diễn viên...
Nghĩ đến phản ứng của viện trưởng Tần, Trần Thương hổ.
Nghĩ tới đây, tay Trần Thương bỗng nhiên khôi phục cảm giác, tiếp đó nhéo nhéo, sai, các phương diện
Vậy nên...
Lại tét một cái?
Nghĩ tới đây, Trần Thương bèn thử một chút
Trần Thương còn đang nghĩ thử , bỗng nhiên Tần Duyệt ở bên tai:
- Mạng nhỏ quan trọng hơn
Mặt Trần Thương biến sắc
Mau ch.óng đặt Tần Duyệt xuống.
Khụ khụ một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-487-toi-con-muon-song-them-nam-tram-nam.html.]
- Cái ... Cái ... Tay chuột rút, động
Tần Duyệt híp mắt, Trần Thương, hì hì :
- Thật ?
Trần Thương nghiêm túc gật đầu, trong ánh mắt đầy đơn thuần.
Thế nhưng nghĩ đến kỹ thuật đ.á.n.h đ.ấ.m cấp bậc đai đen của Tần Duyệt, tim Trần Thương tim đập mạnh và loạn nhịp.
Bỗng nhiên tưởng niệm viện trưởng Tần, các chớ ... thật còn sống thêm năm trăm năm...
Tần Duyệt tủm tỉm Trần Thương:
- Dễ chịu ?
Trần Thương thành thật nhẹ gật đầu:
- Ừm
Nhìn trong ánh mắt Tần Duyệt giấu đầy sát khí, Trần Thương quyết định, chạy mười mét , chừng chân của dài, còn đường sống
Nghĩ tới đây, Trần Thương vắt chân lên cổ mà chạy
Tần Duyệt nhặt lên hai mảnh lá cây ném về phía Trần Thương, đáng tiếc cô học qua Niêm Hoa Chỉ, đó diễu võ giương oai đuổi theo:
- Cẩu tặc, dừng ! Gọi cô nãi nãi , em sẽ tha c.h.ế.t cho
Lúc Trần Thương tuyệt đối sẽ dừng
Anh thề
Chiếm tiện nghi cứ chiếm , dù chân dài
Lúc , trong bụi cỏ, nào đó họ Tần cùng nào đó họ Ký một lời
Sau đó liếc , hai trong mắt đối phương, thấy vô thông tin.
Thật lâu
Hai thở dài.
Ai...
Tần Hiếu Uyên cảm xúc thật sâu, là con gái lớn lên mười tám tuổi đổi,
Quá phận chút thì chính là con gái lớn dùng
Thế nhưng là con gái nhà , con gái lớn ...
Con gái lớn... Thành thứ đồ gì
Mà Ký Như Vân thì thấy bóng dáng hai chạy xa, ngược , đây chính là tuổi trẻ?
Thật
Khi bà thấy Tần Duyệt chút kiêng kỵ , vui vẻ chuyện con bé , thích con bé yêu thích, thực tình mừng cho con bé.
Mặc dù những lời đầu đuôi.
đây mới là cái dáng vẻ tuổi trẻ?
Lại , họ đều già, cùng trẻ tuổi cũng cách thế hệ, những điều đều bình thường.
Hơn nữa, cũng may Trần Thương, có thể bồi tiếp cô náo nhiệt, nếu thật đổi thành khác, đoán chừng Tần Duyệt cũng chắc chắn ưa thích?
Ký Như Vân hiểu Tần Duyệt, rõ trong lòng con bé nghĩ cái gì.
Tâm hồn thú vị ngàn dặm mới tìm một, ngoại hình mắt mười vạn dặm chọn một.
Gặp Trần Thương thú vị, còn nhan sắc, hơn nữa thằng bé năng lực, đây là phúc khí của Tần Duyệt
Ký Như Vân thiên vị ai, bà là ăn ngay thật.
Bà thưởng thức Trần Thương.
Mà bà cũng hiểu rõ Trần Thương, là từ trong miệng Tần Duyệt .
Tần Duyệt thường xuyên chuyện phiếm với bà, lời trong lòng, tâm sự.
Bà rõ con bé tình cảm đối với Trần Thương.
Thanh xuân, chỉ cần phấn đấu, còn cần học yêu.
Tần Duyệt trong hơn hai mươi năm sinh hoạt, đều là đang cố gắng, học tập, việc, mà bây giờ, cô rốt cuộc học cách yêu một .
Đây là một chuyện
Mà Tần Hiếu Uyên thì cực kỳ lo lắng
Ông luôn cảm thấy, tiểu tặc cùng nội tặc nhà ở bên trong , chuyện gì
Ngộ nhỡ một cái tiểu tặc nho nhỏ, đây quá hoang đường .
Hai thì
Thế nhưng... Bây giờ chỗ nào cùng chỗ nào chứ?
Nghĩ tới đây, Tần Hiếu Uyên Ký Như Vân:
- Vợ , bà thời gian Duyệt Duyệt một chút, lúc cái gì là cái gì? Quá... Hoang đường
Ký Như Vân giễu một tiếng:
- Hoang đường? Ông cảm thấy hoang đường ? Vậy chuyện Ông thời đại học hoang hoang đường?
Tần Hiếu Uyên sững sờ, nghĩ đến chính cùng vợ thời đại học... Lập tức á khẩu trả lời