Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 473: Thiếu Cái Gì Bù Cái Đó

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:45:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơm trưa ngon, phòng ăn cũng xa hoa, Trần Thương lấy điện thoại đồ ăn gửi video cho Tần Duyệt.

Hôm nay, khéo Tần Duyệt đang trực ban, giữa trưa tùy tiện ăn một chút, khi xem tin nhắn của Trần Thương thì lập tức thẹn quá hoá giận, chụp một túi nước muối sinh lí cùng một túi dịch glucose cho Trần Thương:

- Đây là khẩu phần lương thực tuần của ! Mặt hung ác. jpg

Trần Thương lập tức chọc , nhưng d.ụ.c vọng sống của Trần Thương mạnh, khi cơm nước xong xuôi, mua ly sữa hoa quả mà Tần Duyệt thích uống nhất mang qua đó.

Hiện tại hơn hai giờ trưa, nhưng bận rộn cả buổi trưa, Tần Duyệt căn bản kịp nghỉ ngơi, trở phòng trực ban, bước , còn kịp thở, một trực tiếp ôm lấy

Tần Duyệt lập tức giật thất sắc

Một loạt thao tác mạnh như hổ, nháy mắt sử dụng các kỹ thuật phòng sói, Trần Thương chế phục trong chớp mắt.

Được , Trần Thương thừa nhận bản dám động, sợ tổn thương bạn học Tần l.i.ế.m ch.ó.

Mà lúc , Tần Duyệt giơ tay c.h.ặ.t bên eo của Trần Thương.

Trần Thương dọa đến biến sắc:

- Nghĩ ! Vợ ...

Lúc , Tần Duyệt mới phản ứng , thì là Trần Thương

Trong nhất thời cũng mừng sợ

tay sắp đến chỗ quan trọng, nghĩ nghĩ, đây là đồ của , lỡ hỏng…Đối với chỗ , nghĩ vẫn là thôi , đó thu tay

Trần Thương lòng còn sợ hãi, cảm giác từng cơn ớn lạnh truyền từ lên đầu.

Trong lòng thầm một tiếng, con gái bây giờ ai cũng bạo lực như ?

Con gái chịu học âm nhạc, thể d.ụ.c, mỹ thuật, suốt ngày học mấy chiêu phòng gì chứ…

Nghĩ tới đây, Trần Thương nhịn lo lắng cho tương lai của .

mà… Ôm thật là dễ chịu…Vẫn thỏa mãn

Nghĩ tới đây, Trần Thương quyết định giả c.h.ế.t, ôm thêm một lúc

- Còn buông ?

Tần Duyệt Trần Thương ôm, hừ lạnh một tiếng.

Trần Thương biến sắc, nhanh ch.óng buông tay, vội vàng dậy.

Tần Duyệt sững sờ, nhịn thầm mắng một câu: Đồ ngốc, bảo buông thì buông ? Đồ đần

Trần Thương lòng vẫn còn sợ hãi giường, bỗng nhiên Tần Duyệt thấy lo lắng kì lạ…

, Tần Duyệt nhớ lúc ở khoa sinh sản tiết niệu, một bệnh doa hỏng…

Nghĩ tới đây, trong lòng Tần Duyệt lộp bộp một tiếng, tên sẽ dọa đến gượng dậy nổi…chứ?

Nghĩ tới đây, Tần Duyệt khụ khụ một tiếng, phía Trần Thương, ám chỉ :

- Này! Không chuyện gì chứ?

Trần Thương thở dài, Tần Duyệt, vô cùng đáng thương :

- Để ôm một cái sẽ chuyện gì.

Tần Duyệt thấy Trần Thương vẫn là dáng vẻ vô , lập tức liếc mắt:

- Thôi , m.ô.n.g ?

Ánh mắt Trần Thương lập tức sáng lên, thể một tấc tiến một thước? cho nên vội vàng gật đầu:

- Có thể chứ?

Tần Duyệt dáng vẻ đê tiện của Trần Thương, hận thể một cước đá c.h.ế.t , quá dâm…

Tần Duyệt xem như thấu, Trần Thương quả thực là một loại mặt thú, lúc mặc áo blouse trắng, vô cùng dê xồm

Tần Duyệt cởi áo blouse trắng, ghế, thở dài một , gương mặt ghét bỏ Trần Thương:

- Anh ngoài ăn đồ ngon, cũng mang chút gì về cho em

Trần Thương :

- Buổi trưa ăn ít một chút, tối dẫn em ăn lẩu! Phía bên Đông Đại mới mở một quán lẩu dê, thấy trang trí , tối chúng thử xem

Vừa ăn lẩu, Tần Duyệt lập tức cảm thấy hồi đầy m.á.u, nếu như lúc thêm ly sữa, tuyệt đối thể lực cũng đầy, lập tức vui rạo rực :

- Được

Ngay lúc , Trần Thương vội vàng từ phía lưng lấy ly sữa:

- Tèn tén ten! Đây là cái gì?

Lúc Tần Duyệt thấy sữa, mắt cũng sắp b.ắ.n ngôi

Chớp chớp mắt, trong đôi mắt to tràn đầy mừng rỡ

- Cám ơn

Tần Duyệt nháy mắt dùng tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai nhẹ nhàng hôn lên mặt Trần Thương một cái

Sau đó cướp sữa

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-473-thieu-cai-gi-bu-cai-do.html.]

Trần Thương nhất thời sửng sốt một chút, chỉ cảm thấy một làn gió thơm ập đến, đó sữa còn.

Trong lòng Trần Thương vui mừng, thế nhưng…biến sắc:

- Hay cho kẻ háo sắc xa, dám cợt nhả ! Còn cướp sữa của nữa.

Sau khi xong, Trần Thương còn uất ức xoa mặt, tràn đầy đáng thương, mắt rưng rưng Tần Duyệt.

Tần Duyệt lập tức trợn tròn mắt, cô cũng ngờ…Trần Thương vô sỉ như .

- Mặt mũi ?

Trần Thương lập tức khôi phục bình thường, hì hì, xoay mặt bên qua! Nói:

- Ở đây ! Lại thêm một cái! ?

Tần Duyệt tươi , mật câu:

- Cút

Trần Thương nhịn hừ một tiếng, đó vỗ vỗ đệm giường, hì hì :

- Nào, chỗ , gần một chút.

Tần Duyệt xong, từ chối, ngoan ngoãn dậy, bên cạnh Trần Thương, nghiêng đầu một cái, vặn thể dựa bả vai Trần Thương.

Trong lòng Tần Duyệt vui mừng, mạng , chiều cao mới là chiều cao tình nhân hảo nhất và thích hợp nhất, chính là cô gái vặn thể tựa lên bả vai của trai.

Ừm…Quả nhiên cực kỳ dễ chịu

Tần Duyệt hai mươi bảy hai mươi tám tuổi vẫn trái tim thiếu nữ, từng năm từng yêu đương, vẫn luôn ở trong tháp ngà đợi nghiệp, đó đến bệnh viện tỉnh hai.

Bệnh viện tỉnh hai vẫn trong “phạm vi thế lực” của cha cô, bởi cuộc sống cũng khá an nhàn.

mà, bất kể thế nào, Trần Thương cũng là bạn trai chân chính đầu tiên của cô trong hơn hai mươi năm nay.

Lúc học, cô cũng thầm mến trai khác, nhưng dần trưởng thành, cô dần phát hiện, chính chỉ là thích họ ở khi nào đó mà thôi, thời gian trôi qua, những cái tên đều sẽ quên lãng.

Tình yêu, đối với Tần Duyệt mà , thuần khiết vĩ đại, cô đối với tình yêu tràn đầy ảo tưởng mà thiếu nữ nào cũng .

Dựa bả vai Trần Thương, Tần Duyệt miệng ngậm ống hút, ngẫu nhiên hút một hớp sữa, bỗng nhiên cảm thấy, đây lẽ là hạnh phúc

Nếu thời gian cứ chậm rãi trôi qua như , họ cứ như thế dần già , cũng là một chuyện hạnh phúc.

Đương nhiên, tất cả xây dựng tình huống ai mở cửa.

Lúc Tần Duyệt đại khái nghĩ đến con nên nhà nào…

Chỉ thấy tiếng răng rắc vang lên, một bóng liền chạy trong.

Tần Duyệt giống như chú thỏ giật , vội vàng lên, cầm sữa rón rén chiếc ghế bên cạnh, đàng hoàng, giả vờ điềm nhiên như việc gì.

Chỉ thấy Vương Khiêm đến, sửng sốt một chút:

- Ơ? Hai ngươi đều ở đây ? Sao lên tiếng?

Tần Duyệt trợn mắt:

- trực ban! ở chỗ thì ?

Trần Thương thở dài:

- Ăn bữa cơm đến hai tiếng đồng hồ, chỗ , đến phòng trực ban một chút.

Vương Khiêm ồ một tiếng:

- Sao ngủ một chút?

Trần Thương yếu ớt thở dài:

- Chỗ con gái, sợ, lỡ như xảy chuyện gì đó, cũng cấu thành phạm tội

Vương Khiêm suýt nữa nghẹn, mà Tần Duyệt suýt sặc sữa, hung tợn trừng mắt liếc Trần Thương: Anh c.h.ế.t hả?

Trần Thương vội vàng dùng ánh mắt đáp : Bớt giận, bớt giận, kế hoãn binh, kế hoãn binh

Vương Khiêm liếc Trần Thương:

- Thương nhi , thật hổ! Nếu là Tần Duyệt , nhiều nhất là cắt thận của thôi

Tần Duyệt xong, lập tức phụ họa :

- Đúng đấy, cẩn thận một chút

Vương Khiêm dạo một vòng rời , nhưng Tần Duyệt cũng dám qua đó , dù …Cô còn phát hiện…

Trần Thương bỗng nhiên tò mò hỏi:

- Tại em thích uống sữa?

Tần Duyệt lập tức sững sờ, dường như cũng lý do gì:

- Anh đoán xem?

Trần Thương nghĩ nghĩ, bỗng nhiên linh cơ khẽ động:

- Thiếu cái gì bù cái đó?

 

 

Loading...