Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 458: Tôi Mẹ Nó... Thật Mệt Mỏi...
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:44:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Tường mấy phút mới rời , dù cũng là tới đây ăn cơm, bàn bên còn đang chờ ông.
Mấy Tần Hiếu Uyên cũng ở lâu, hàn huyên vài câu đó cáo biệt.
Tần Tường cuối cùng chào hỏi Trần Thương một tiếng mới rời .
----
Sau khi rời , ba nhà họ Tần chằm chằm Trần Thương, mặt mũi tràn đầy hiểu.
Nói thật, ba đều bộ dạng bình thường Trần Thương lừa
Không sai
Tất cả cảm thấy Trần Thương chỉ là một bác sĩ giản dị đáng tin, thiên phú phẫu thuật.
nghĩ tới Trần Thương là thâm tàng bất lộ.
Nói thật, một ngày năm trăm vạn phẫu thuật dọa một nhà phát sợ.
ở thành phố An Dương, ai có thể kiếm tiền như thế
Tần Hiếu Uyên phát hiện, tiểu t.ử là đang giả heo ăn thịt hổ.
Ba đều Trần Thương kinh hãi.
Thật sự là
Mọi còn nghĩ mua cho Tần Duyệt một phòng ở, giảm bớt một chút áp lực cho Trần Thương.
Không nghĩ tới một ngày mua một bộ phòng ở...
Lão Tần rốt cuộc minh bạch lời của Tần Tường, về thể hưởng thanh phúc...
Sau đó thời gian trôi qua cực kỳ vui sướng.
Tất cả cực kỳ vui sướng.
Tần l.i.ế.m ch.ó hiểu chuyện, bưng rót nước cho Trần Thương, cực kỳ hiền lành.
Tần Hiếu Uyên thấy trợn trắng mắt, nha đầu , thật sự là ăn cây táo rào cây sung, cùi chỏ bên ngoài ngoặt, ngại nghèo yêu giàu...
Ký Như Vân cùng Trần Thương thì là tại tinh tế thảo luận chi tiết xóa nếp nhăn thế nào.
Trần Thương kiên nhẫn giải thích, ước định một cái thời gian, xử lý nếp nhăn mặt cho Ký Như Vân thật , thuận tiện bảo dưỡng.
Ký Như Vân cực kỳ yêu thích, cũng vui vẻ.
Tần Duyệt càng là như .
Duy chỉ Tần Hiếu Uyên một một uống , yên lặng cảm khái: Địa vị gia đình - 1
----
Một đoàn từ phòng ăn , đó Tần Hiếu Uyên và Ký Như Vân về nhà, Tần Duyệt thì một mặt tò mò Trần Thương, lôi kéo bàn tay của , kiêng nể gì cả, Tần Hiếu Uyên thấy chau mày, thế nhưng khi thoáng qua Ký Như Vân bên cạnh, nghĩ nghĩ , giận mà dám gì
Dù hiện tại Trần Thương là đại hồng nhân trong mắt Ký Như Vân, thể trêu ...
Chờ thời gian bệnh viện thu thập .
Cùng lắm thì công báo tư thù, cũng gì .
Sau khi nghĩ thông suốt, Tần Hiếu Uyên nhịn , tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều.
Nói thật, hiện tại Tần Duyệt một bụng câu hỏi Trần Thương, sớm nhịn gần c.h.ế.t.
Thế nhưng ngay mặt cha cũng thể .
Không , Tần Hiếu Uyên và Ký Như Vân mới lên xe.
- Trần Thương, mỗi ngày cái gì, phẫu thuật nào nhất?
Tần Duyệt tò mò hỏi.
Trần Thương nghĩ nửa ngày, nghĩ đến chính duy nhị hai cái mỹ cấp phẫu thuật, ăn ngay thật:
- Emmmm... Cắt ruột thừa là nhất, đó là khâu cơ, cũng tệ.
Tần Duyệt xong, lập tức liếc mắt:
- Em chính là phẫu thuật chỉnh hình! ... Anh phẫu thuật gì mà tốn tới 100 vạn ?
Trần Thương khụ khụ một tiếng, do dự một chút, nên ? Có thể ?
Thế nhưng khi Tần Duyệt một mặt hưng phấn chằm chằm , :
- Không thích hợp với trẻ con.
Tần Duyệt xong lập tức thẹn quá hoá giận:
- Anh mới là trẻ con
Đang lúc chuyện, ưỡn n.g.ự.c
Trần Thương liếc một cái, thầm một tiếng: là lớn một chút...
- Mau , đến cùng phẫu thuật gì? Chẳng lẽ là phẫu thuật vá màn trinh?
Tần Duyệt là thích hợp với trẻ em, hình như càng thêm hưng phấn, một mặt chờ mong, hô hấp dồn dập hỏi.
Trần Thương bộ dạng bát quái của Tần Duyệt, hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-458-toi-me-no-that-met-moi.html.]
- Em khẳng định rõ?
Tần Duyệt nháy nháy đôi mắt to, nghiêm túc gật đầu
Trần Thương:
- Phẫu thuật chỉnh n.g.ự.c
Tần Duyệt xong, lập tức tự chủ cúi đầu thoáng qua, tiếp đó ánh mắt trêu tức của Trần Thương , lập tức đỏ mặt.
- Lưu manh
Nói xong Tần Duyệt nhanh lên phía .
Trần Thương lập tức sững sờ, mau đuổi theo ngoài:
- Ai ai ai, tức giận ?
Tần Duyệt đầu , cũng lên tiếng.
Trần Thương lập tức :
- Anh đây là phẫu thuật mà... Bệnh kị y, trong mắt bác sĩ chỉ bệnh, cái khác... A nha, thành lưu manh
Trần Thương đuổi theo phía , thế nhưng Tần Duyệt đầu .
Rốt cục, bao lâu, Trần Thương mua một ly sữa về, lúc Tần Duyệt mới tiêu tan nguôi giận.
- Có trời đất chứng giám, thật suy nghĩ lung tung, cái còn giống như phẫu thuật bình thường ?
Trần Thương thở phì phò, giải thích .
Tần Duyệt biến sắc:
- Có thể giống hả?
Trần Thương thề:
- Tuyệt đối giống
Tần Duyệt hạ giọng, thần bí hỏi:
- Anh thấy nhiều như , ... Cái chứ?
Đang lúc chuyện, cô đưa tay , gảy một cái ngón tay... Ý chào một cái.
Trần Thương lập tức hổ, đến cùng ai mới là lưu manh hả?
Trần Thương vỗ bộ n.g.ự.c:
- Thiên địa chứng giám, thầy t.h.u.ố.c nhân tâm, tuyệt đối , chị đại , em nghĩ gì thế?
Tần Duyệt biến sắc:
- Anh ai là chị đại, chê em già hả?
Trần Thương :
- Không , ! Em còn trẻ như thế, đáng yêu như thế, già ?
Tần Duyệt khuôn mặt biến đổi:
- Anh ghét bỏ của em nhỏ! Em g.i.ế.c anhhhhh
Trần Thương bất đắc dĩ, nó, thật mệt mỏi...
An Mạnh Quân đang trực ca đêm, ở bên trong phòng việc của khoa cấp cứu, cảm khái mãi thôi.
Đi ở Tỉnh Nhị Viện chớp mắt qua mười năm, bác sĩ cấp cứu mười năm, cũng học đủ loại kỹ năng.
Lúc đầu, xuất ngoại khoa tay, năm bốn mươi tuổi, dường như càng càng lệch.
Kỳ thật đây mới là chuyện bình thường, đối với chức vụ bác sĩ cũng là trong năm nay, thời đại bọn họ mới xuất hiện, đại đa đều dựa theo chức vụ học vấn kỹ thuật, thiếu cái gì bù cái đó.
An Mạnh Quân vốn dĩ cho rằng nhất định thể dùng phận một bác sĩ cấp cứu về hưu, nghĩ tới bốn mươi tuổi dừng tay bên ngoài vũ đài.
- Bác sĩ An! Cảm ơn ông, tay của con gái hơn nhiều, hiện tại khôi phục chức năng vô cùng
- Chủ nhiệm An, thật sự là cảm ơn ông, tay của hiện tại nấu cơm đều ảnh hưởng gì
- Chủ nhiệm An...
...
Trong đầu nhớ đến “Huân chương” nhận trong thời gian , An Mạnh Quân cảm giác hạnh phúc tràn đầy.
Bảy giờ tối, thật vất vả kết thúc một buổi chiều cao điểm bận rộn, Tiểu Lâm thấy An Mạnh Quân ở văn phòng, nhịn hỏi:
- Chủ nhiệm An, chủ nhiệm mang cơm giúp ?
An Mạnh Quân , :
- Không cần.
Tiểu Lâm hì hì một tiếng:
- Dạ
Thường Lệ Na một bên thở dài:
- mà, khoa chúng hạnh phúc nhất chính là chủ nhiệm An, ngày tháng trôi qua thư thản, mỗi tới trực ban thứ bảy, chủ nhật chị dâu đều đến đưa cơm.