Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 384: Đáng Tiếc, Đáng Tiếc

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:42:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

--

- đ.á.n.h Nghiêm Minh?

Trần Bỉnh Sinh giọng bình thản, hỉ nộ.

Trần Thương gật đầu, hít một t.h.u.ố.c lá, ho khan một cái, khói quả nhiên rút.

Lắng một lát, nhàn nhạt gật đầu thừa nhận:

- Phải.

Trần Bỉnh Sinh bỗng nhiên hung hăng hút một t.h.u.ố.c lá, chậm rãi phun :

- Ai...

- Kỳ thật... Nghiêm Minh là một đáng thương.

Trần Thương sững sờ, chút hiểu:

- Khi đó phẫu thuật ông xảy chuyện trừng phạt ? Sau đó tới khoa cấp cứu dưỡng lão.

Trần Bỉnh Sinh lắc đầu:

- Cậu đ.á.n.h giá quá thấp Nghiêm Minh. Khi đó... thật là bệnh viện với ông , hoặc là chế độ thiện, , lịch sử còn sót vấn đề.

- Nghiêm Minh... khi đó ông cũng lợi hại giống như , xưng là thiên tài ngoại khoa Tỉnh Nhị Viện...

Trần Bỉnh Sinh giảng cho Trần Thương nhiều, nhiều chuyện qua.

Trần Thương bỗng nhiên trầm mặc.

- Thế nhưng... Ông tới khoa cấp cứu, gánh vác lên trách nhiệm cấp cứu, cấp cứu đều thể đến trễ.

Trần Bỉnh Sinh lắc đầu:

- Ừm, những năm ông thật chút tiêu cực biếng nhác, cũng , cái sai.

- mà... Cấp cứu đột nhiên phát sinh nhồi m.á.u cơ tim, loại chuyện ai thể dự liệu ? Mà là trong nhà vệ sinh.

- Ai, , cũng , cho về lưu tâm một chút, dẫm vết xe đổ của Nghiêm Minh.

- Chữ ký , một cái thể thiếu, quá trình xin , một cái thể tiết kiệm, đây là đang ở bảo hộ .

Nói đến đây, sắc mặt Trần Bỉnh Sinh nghiêm túc lên.

Ông tiến đến để giáo huấn Trần Thương, mà là trùng hợp thông qua chuyện đề tỉnh một câu cho Trần Thương

Nói thật, chuyện tối ngày hôm qua còn dễ .

chủ yếu là bởi vì nhà quan hệ.

Gần đây Trần Thương một việc để coi như chút yên lòng

Đặc biệt là ngày hôm qua phòng cấp cứu phẫu thuật, Trần Bỉnh Sinh xong, kém chút dọa gần c.h.ế.t.

- Gần đây, chuyện của cũng ít, phẫu thuật ở phòng cấp cứu, ngay cả chủ nhiệm cũng xin, cũng may xảy vấn đề, nếu thật xảy vấn đề, có thể gánh chịu ?

- Nếu chủ nhiệm che chở ! Cậu chú ý chuyện

- Hôm nay, với chuyện của Nghiêm Minh, để giáo huấn , cũng để đáng thương Nghiêm Minh, mà là cho , vẫn là câu , cậy mạnh, , quản gặp chuyện gì, đều ghi nhớ thiện quy định tương quan

- Quy định đúng là phiền phức, nhưng ghi nhớ, quy định là căn cứ kinh nghiệm của . Quy định chế định là để bảo hộ bác sĩ.

Trần Bỉnh Sinh chút nóng nảy.

Ông hiểu tính cách của Trần Thương, là một chủ ý, nhưng chuyện đùa.

Chuyện của Nghiêm Minh vặn rõ với Trần Thương những chuyện .

Trần Thương gật đầu, bất quá cảm xúc cao:

- Tạ ơn lão đại nhiều, , xin phép trở về.

Trần Bỉnh Sinh thấy Trần Thương hăng hái lắm, lắc đầu, vẫn là tuổi còn trẻ, tuyệt đối đừng ăn thiệt thòi...

Về tận lực để ý một chút.

----

Rời khỏi khoa cấp cứu, Trần Thương chỗ nào cũng , cơm cũng ăn, trực tiếp trở về nhà ngủ.

Anh ít mơ, gặp quá nhiều mộng.

Khi tỉnh thì trời sắp tối .

Ngủ một giấc lâu như ?

Cảm giác trong bụng truyền đến tiếng ục ục, lúc Trần Thương mới ý thức cả ngày nay ăn gì.

Đang xuống lầu bỗng nhiên điện thoại vang lên.

Trần Thương lấy điện thoại xem, lập tức sững sờ, tài Tần Duyệt gọi điện thoại cho ?

Bấm nút , Trần Thương hỏi:

- Có chuyện gì?

Giọng của Tần Duyệt hôm nay đặc biệt ôn nhu hơn ngày thường một chút:

- Ây... Anh ăn cơm ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-384-dang-tiec-dang-tiec.html.]

Trần Thương lắc đầu:

- Còn , hôm nay buồn ngủ, ngủ đến bây giờ mới dậy, đang xuống lầu ăn cơm, cùng ăn ?

Tần Duyệt:

- Được

Một ăn cơm nhàm chán, cùng tranh giành đồ ăn, chừng có thể ăn ngon.

Hẹn xong thời gian, vẫn là nồi lẩu, định tại một tiệm lẩu chút danh tiếng.

Tần Duyệt ưa thích tới đây, là bởi vì hương vị đặc biệt, mà là bởi vì cửa một nhà sữa ngon.

Hôm nay, khi Tần Duyệt đến bệnh viện, chuyện của phòng cấp cứu việc, cũng chút lo lắng cho Trần Thương.

chuyện huyên náo xôn xao, bộ bệnh viện đều Nghiêm Minh từ chức.

Mà chuyện Trần Thương đ.á.n.h Nghiêm Minh cũng truyền .

Người cũ ở Tỉnh Nhị Viện rõ Nghiêm Minh, đối với ông phần lớn là chút tiếc hận.

trẻ tuổi, đối với Nghiêm Minh thật sự là thiếu thốn hảo cảm.

Kỳ thật, bất kỳ một nào biến thành bộ dáng bây giờ đều vô duyên vô cớ, mỗi đều trải qua một cảnh sinh hoạt, mà nhờ sinh hoạt đang ngừng đổi.

Quen thuộc xuống.

Trần Thương xoa xoa đôi bàn tay:

- Khó mời khách, hôm nay ăn cho thật mới .

Tần Duyệt liếc một cái:

- Dù chỉ 200 khối, nhiều hơn rửa chén .

Hai một lời một câu cãi , Trần Thương cũng cảm giác dễ chịu hơn.

Nói thật, Trần Thương chừng nào thì bắt đầu, điên cuồng thích... Nồi lẩu.

Tám chín phần mười là Tần Duyệt lây nhiễm.

Nếu như ai đó hỏi Tần Duyệt thích ăn gì nhất, Trần Thương cảm thấy, lẩu cùng sữa tuyệt đối chiếm vị trí tiên.

Có Tần Duyệt mạnh miệng, một bữa cơm ăn sung sướng.

Tần Duyệt vốn lo lắng Trần Thương tâm tình , xảy vấn đề gì, vì lẽ đó cố ý gọi , hiện tại xem , giống việc gì.

chuyện gì thì

Sau một lát, Tần Duyệt bỗng nhiên :

- Khả năng qua một thời gian ngắn sẽ ở khoa cấp cứu.

Vừa vặn gắp lên quả đỗ bỗng nhiên ăn.

Trần Thương lập tức ngẩng đầu:

- Vì ?

Tần Duyệt thở dài:

- Cha cho tiến sĩ tại chức, nhưng khoa cấp cứu quá bận rộn, thích hợp, vì để phòng ban thanh nhàn chút.

Trần Thương lập tức sững sờ:

- Nha... Tiến sĩ ! Đi chỗ nào ?

Tần Duyệt nghĩ nghĩ:

- Tương Nhã hoặc là Hiệp Hòa ! Dù cuối năm mới thể lệ chiêu sinh, chỉ sớm một tiếng, chuẩn sẵn sàng.

Trần Thương để đũa xuống, ồ một tiếng, bỗng nhiên cảm thấy hôm nay hương vị đồ ăn rất bình thường?

- Cô phòng ban nào?

Trần Thương tò mò hỏi.

Tần Duyệt suy tư một hồi:

- Phổ ngoại khoa, chủ nhiệm Trương chỗ đó.

Tần Duyệt bản xuất từ phổ ngoại khoa, cho nên phổ ngoại tương đối thích hợp.

Trần Thương khó tránh khỏi chút thất lạc.

tiểu l.i.ế.m ch.ó , , đến lúc trang bức còn đại mỹ nữ một bên hô 666 nữa, cái buồn tẻ cỡ nào

Nghĩ tới đây, Trần Thương khỏi thở dài.

Cảnh còn mất

Xem phổ ngoại khoa trang bức...

Quan trọng nhất chính là... mới vặn rõ dáng , Tần mỗ nhân thâm tàng lộ.

Đáng tiếc, đáng tiếc

Sớm thì .

Ai...

 

 

Loading...