Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 312: Lần Này Tới Đây Là Để Mẹ Hưởng Phúc
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:39:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Giai Tuệ nhịn :
- Trong nhà cũng đến một vạn, chúng cho chừa chút cho thằng út, còn học mà...
Trần Đại Hải lắc đầu:
- Trước tiên giải quyết vấn đề của thằng cả , tính cách Thương nhi bà cũng , phàm gặp chuyện gì, chắc chắn sẽ gấp gáp mua nhà, thấy tám phần là tìm đối tượng, nhà gái là thúc giục?
Dương Giai Tuệ suy nghĩ chút, bà cũng cảm thấy là khả năng .
- Còn thằng út thì cho nó dùng tiền ăn tết, qua mùa thu, chúng đem bắp ngô năm nay bán , nửa năm cũng thể chỉnh chút, sang năm học phí chi phí phụ tiền sinh hoạt của thằng út, sinh hoạt liền là ngày một nhiều, qua một nấc thang là một nấc thang.
Dương Giai Tuệ ngoài miệng lợi hại là thế, thế nhưng chuyện lớn trong nhà chung quy vẫn là Trần Đại Hải.
Đợi bao lâu, Trần Thương và Trần Lạc trông thấy hai Trần Đại Hải, đến đón.
Từ xa Dương Giai Tuệ thấy hai đứa con trai Trần Thương, Trần Lạc cùng tới, cao to trai, trong lòng đều nở hoa, cha chẳng chỉ cần như ?
Trần Thương tới, thấy cha đổi gì nhiều.
Trần Đại Hải cao to, việc lâu dài ở lò lửa, làn da chút đen nhánh, tay áo ngắn, cánh tay mười phần cường tráng, bất quá tự nhiên cơ bắp khỏe cân đối như các lực sĩ, nhưng trong ấn tượng của Trần Thương, cánh tay của bố vẫn luôn mạnh mẽ.
Thân hình hai em nhà họ Trần cũng giống như Trần Đại Hải, cao to, Trần Lạc so với Trần Thương còn cường tráng hơn, nhưng Trần Thương cũng còn thể, lâu dài khoa cấp cứu, cũng rèn luyện một thể .
Mà Dương Giai Tuệ là phụ nữ nông thôn điển hình, bà nội trợ cần kiệm, quán xuyến công việc trong nhà.
Mặc dù bốn Trần gia tính là giàu , nhưng cũng coi như hạnh phúc mỹ mãn.
Trần Thương Trần Đại Hải cầm chỗ nhiều đồ như , :
- Ba, ba mang nhiều đồ như ?
Trần Đại Hải ha ha một tiếng:
- Mẹ con thương các con, sắp dời cả cái nhà tới .
Trần Lạc cũng theo ha hả:
- Ba, cái công bằng, gia sản nhà đều cho hai, của con ? Con kiến nghị
Trần Lạc một phen đem một nhà chọc , Trần Đại Hải một bạt tay đập tới:
- Đánh c.h.ế.t tên tiểu t.ử thối nhà con.
Một đoàn , Trần Thương trực tiếp gọi xe, phát hiện đồ quá nhiều nhét đủ, bất đắc dĩ những chỉ thể gọi hai chiếc xe, về phòng thuê của Trần Thương.
Buổi tối Trần Thương đặt một phòng ăn ở nhà hàng phía , một nhà lâu họp gặp, suy nghĩ buổi tối thể tâm sự.
Khi Trần Đại Hải ăn cơm thích uống vài cốc rượu.
Trần Thương cũng thể uống chút, Trần Lạc càng là từ nhỏ học , trộm Trần Đại Hải uống rượu.
Trước , Trần Thương cảm thấy trẻ con trong thôn hoang dã, về tới bệnh viện mới phát hiện, hoá xưa nay trẻ con nghịch ngợm phân địa điểm.
Buổi tối ăn cơm, Trần Thương đưa ăn lẩu hải sản, một nhà vui vẻ hòa thuận dùng nồi lẩu cũng hoà hợp, hơn nữa để ba cũng hưởng thụ một chút cái gì là phục vụ.
Trong lúc chờ đợi, phục vụ nhất định lôi kéo Dương Giai Tuệ lấy bộ hộ lý.
Dương Giai Tuệ từng gặp chuyện , lập tức ngượng ngùng đỏ mặt cực kỳ, nhăn nhó ngượng ngùng, tay dắt lấy Trần Đại Hải, hai tay nắm , ngượng ngùng giang hai tay.
Trần Lạc cùng Trần Thương theo lưng, :
- Mẹ, nhanh thử một chút
Trần Đại Hải cũng hắc hắc:
- Thử một chút , cho tay, bà tay bà cẩu thả.
Cuối cùng, một đám giật dây, Dương Giai Tuệ mới trong.
Đứng tại cửa , Trần Thương , bà yên lặng gả cho ba, phụ nữ vất vả cả đời.
Khi ba đầu bếp, Dương Giai Tuệ giúp việc bếp núc, đây là một cái việc khổ cực.
Đợi đến khi Dương Giai Tuệ mở bàn tay , Trần Thương bỗng nhiên cảm giác giống như trái tim bóp c.h.ặ.t...
Chỉ thấy đôi tay lớn tràn đầy nếp nhăn, hoa văn ở giữa chút dơ bẩn rửa sạch sẽ, nếp nhăn ở mu bàn tay nhiều, bàn tay thô ráp, nguyên một đám da dầy kén màu vàng...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-312-lan-nay-toi-day-la-de-me-huong-phuc.html.]
Bỗng nhiên Trần Thương cảm giác cái mũi chua chua.
Chính là đôi tay nuôi dưỡng thành .
Trần Lạc cảm giác nước mắt ở trong hốc mắt sắp chảy :
- Con toilet.
Quay bên ngoài, mới ngoài, nước mắt nhịn tràn mi mà , nước mắt to như hạt đậu lưu ở mặt, Trần Lạc tranh thủ thời gian lau nước mắt, hung hăng hít một .
Đến nhà vệ sinh rửa mặt.
Nhìn thấy khuôn mặt tuấn trong gương, bảy phần giống Dương Giai Tuệ.
Trần Lạc hít sâu một , thầm hạ quyết tâm, nhất định sớm kiếm thật nhiều tiền, hiếu kính ba .
Không Trần Lạc thích , ngược , khi đến trường Trần Lạc kiên cường vô cùng, tính bướng bỉnh đều giống như Trần Đại Hải.
Thế nhưng giờ phút , trông thấy hai tay của vất vả cả đời, nội tâm Trần Lạc còn khó chịu hơn so với d.a.o cắt.
Trước quá để ý, thế nhưng lúc , trong đầu Trần Thương tràn đầy hình ảnh hai bàn tay đầu thô ráp của .
Trần Đại Hải ở phía , trong mắt mỉm .
Cả đời , khổ cho bà , bà xã.
Lúc ăn cơm, Trần Thương mang theo rượu tới.
Rượu là Lý Bảo Sơn cho.
Người bệnh biếu rượu cho Lý Bảo Sơn, ông uống nên đưa cho Trần Thương.
Đây là rượu ngon, rượu trắng 20 năm.
Lần , Dương Giai Tuệ ngăn cản uống rượu, ngược mỉm ba đàn ông trong nhà, mắng:
- Cái nhà , ba đàn ông mấy khi dễ một phụ nữ như .
Mỗi khi Dương Giai Tuệ mắng Trần Đại Hải, ông luôn luôn thô lỗ một tiếng, cũng mạnh miệng.
Lúc còn hát đệm:
- Đúng đấy, Trần Lạc! Con khi còn bé cũng ít chọc giận con, đem các con tức giận.
Dương Giai Tuệ lập tức trừng mắt liếc Trần Đại Hải:
- Là ông mỗi ngày chọc tức ! Lạc nhi nó còn hiểu chuyện hơn ông nhiều.
Nhìn bảng menu điện t.ử, Dương Giai Tuệ cũng dùng, nhưng thấy giá cả, trong lòng lộp bộp một tiếng, thật đắt.
Trần Thương gọi một bàn lớn, thế nhưng ngay mặt của , Dương Giai Tuệ cũng tiện , chỉ thể :
- Ăn hết, đừng gọi nhiều như .
Trần Thương , gọi thêm mấy món đặc sắc.
Chờ phục vụ viên rời , Dương Giai Tuệ nhịn :
- Thương nhi, rất đắt! Gọi ít một chút
Trần Thương nhịn :
- Ai nha, , cũng đừng lo lắng, chúng con hiện tại tiền.
- Lần tới đây là để đến hưởng phúc. Đợi ngày mai chúng suối nước nóng nghỉ ngơi, thuận tiện ở đây hai ngày xem nhà ở một chút.
Nói đến nhà ở, Dương Giai Tuệ nhịn :
- Làm đang yên đang lành mua nhà?
Trần Đại Hải cũng một mặt bát quái :
- Có là đối tượng ?
Trần Thương lắc đầu:
- Chưa , thời gian tích lũy một chút tiền, công việc cũng định, tiền con cũng để gì, chẳng bằng mua nhà.