Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 307: Bái Sư Học Nghệ
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:39:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàm Trung Lâm thấy thế, vội vàng lên tiếng giải thích:
- Xin lãnh đạo yên tâm! thấy kỹ thuật khâu cơ của bác sĩ Trần, thật sự lợi hại, viện sĩ Vương Ngọc Sơn của Lục Viện thành phố Ma Đô còn dành thừa sự ưu ái cho bác sĩ Trần Thương, nha! Còn nữa, bác sĩ Trần cũng là một trong những phẫu thuật cho Hình Vũ khi đó.
Đàm Trung Lâm hai từ “Một trong” thật khéo léo.
Cái nghĩa là, phẫu thuật cho Hình Vũ chính là một đoàn đội
Mà cũng thể bỏ qua công lao của Trần Thương, thể khinh thị
Hà Thông xong, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn Trần Thương, hài lòng nhẹ gật đầu:
- Tốt! Tuổi trẻ tài cao, triều khí phồn thịnh, Đàm chủ nhiệm đều đ.á.n.h giá cao bác sĩ Trần như , xem là chút trông mặt mà bắt hình dong
Nói đến đây, Hà Thông Tần Hiếu Uyên, tán dương:
- Viện trưởng Tần đối với việc bồi dưỡng và khai thác nhân tài coi như tệ! Tỉnh Nhị viện Tần viện trưởng dẫn đầu nhất định sẽ sáng tạo huy hoàng.
- Thầy Quách là hùng của chúng , là tấm gương điển hình của ngành giáo d.ụ.c chúng , vì lẽ đó vấn đề sức khỏe của thầy Quách coi trọng, chúng lực ứng phó, công tác , chủ yếu là thể để tâm nguội lạnh, loại tinh thần vì nghĩa quên là...
...
Nói loạn xạ hồi lâu, Trần Thương thật bội phục.
Có thể một việc theo nhiều phương diện, nhiều góc độ, nhiều loại ngôn ngữ ba hoa chích chòe, đồng thời tăng lên một tầm cao mới, cái cũng thật sự quá lợi hại, bằng trở thành lãnh đạo?
mà, thì , quản thế nào, tổ chức cấp cứu cho Quách Chí Dũng, vẫn là khiến bội phục.
Kỳ thật, quan tâm lãnh đạo thế nào, chỉ cần thể vì dân chúng một chút chuyện thực tế, cái đủ .
Ba đứa trẻ thấy Quách Chí Dũng , vội vàng chạy tới:
- Thầy Quách, thầy chuyện gì chứ, tay còn đau ?
- Cẩn thận, đừng đụng tay thầy Quách.
- Thầy Quách, thầy ngã bệnh để con chăm sóc thầy ?
Nghe ba đứa trẻ con ngây thơ mấy lời trượng nghĩa như , Trần Thương cũng chút vui mừng.
Anh tin tưởng, Quách Chí Dũng thấy cảnh , cơn đau ở tay đều thể giảm bớt nhiều.
Người nhà ba đứa trẻ ở một bên, cùng cúi đầu Quách Chí Dũng:
- Thầy Quách, ân tình của , suốt đời khó quên, thật sự là vô cùng cảm kích
Quách Chí Dũng chút đỏ mặt, lúc thật nghĩ nhiều như , nhào tới cứu đứa trẻ cũng thật sự là theo bản năng.
Trông thấy bộ dáng như , cũng ngượng ngùng :
- Không chuyện gì! Không chuyện gì! Mọi đừng như , ... Cái ...
Quách Chí Dũng chỉ là một bình thường, tầng lớp công ăn lương bình thường, công việc bình thường, sinh hoạt bình thường, sinh hoạt cũng giống đại đa .
Thế nhưng chính là những bình thường , có thể tại thời điểm mấu chốt , những chuyện bình thường đó.
Trong sinh hoạt, mỗi một bình thường chúng , là một hùng ?
----
Quách Chí Dũng mới phẫu thuật xong, ở khoa cấp cứu của tỉnh Nhị viện, ngày thứ hai, một đám phóng viên tìm tới cửa, nhao nhao phỏng vấn đưa tin.
Đối với việc mà Quách Chí Dũng đưa tin cùng tuyên truyền khắp nơi, đồng thời cũng bổ sung tuyên truyền về khoa cấp cứu của tỉnh Nhị viện.
Ngành giáo d.ụ.c tỉnh Đông Dương cũng trao giấy khen “Giáo sư hùng” cho Quách Chí Dũng.
Ngày thứ ba, Quách Chí Dũng chuyển viện, bởi vì cần khôi phục hậu phẫu, nên đến ngoại khoa tay của bệnh viện nhân dân tỉnh.
Bất quá, hai ngày Tỉnh Nhị Viện cũng nho nhỏ nổi danh một
Mà xem như viện trưởng Tần Hiếu Uyên cũng nhận khen ngợi từ lãnh đạo, coi trọng công tác khai thác cùng bồi dưỡng nhân tài, tích cực tổ chức công việc cứu viện vân vân.
Điều cho mấy ngày nay Tần Hiếu Uyên cực kỳ cao hứng, cả mặt mày hớn hở, trông thấy ai cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-307-bai-su-hoc-nghe.html.]
Ngày thường, ông ít đến khoa cấp cứu, hai ngày thì cứ như quen đường, ba ngày hai bữa đều chạy tới khoa cấp cứu.
Sau khi trông thấy Trần Thương, cũng hài lòng, gật đầu.
Ừm
Tiểu t.ử thực tệ.
Nhạc phụ phúc
Không tệ tệ
Có thể đưa danh sách khảo sát con rể.
----
Gần đây Đàm Trung Lâm suy nghĩ thật lâu, thậm chí còn chút mất ngủ, trong đầu ngừng mà hồi tưởng lúc Trần Thương phẫu thuật khâu cơ, cũng chính là cái gọi là phương pháp, thật lâu thể tiêu tan.
Nằm ở giường lăn qua lăn ngủ yên, giống như ma nhập
Vừa rạng sáng ngày hôm , Đàm Trung Lâm một quyết định
Ông bái sư học nghệ
Không sai
Lần cần tới khoa cấp cứu tìm Trần Thương, tranh thủ ở đó một thời gian ngắn.
Đàm Trung Lâm cảm giác phương pháp của Trần Thương thật lợi hại.
Ông ngoại khoa tay cả đời, ánh mắt tinh tường, một khả năng chủ cần một cái là thể , tự nhiên sẽ lầm.
Cái phương pháp khiến ông cảm giác đây là một bảo bối
Sáng sớm khi giao xong ban, Đàm Trung Lâm bàn giao công tác, đó dậy về khoa cấp cứu.
...
Ngày mai, ngày mùng 1 tháng 10, tất cả đều an tâm chờ đợi đến kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh, yên lặng lên kế hoạch xem Quốc Khánh nên thì thoải mái.
Dù ngày bình thường quá bận rộn, nghỉ ngơi ngoài chơi, căn bản thời gian.
Mãi mới chờ đến ngày Quốc Khánh, cho dù là nơi nào cũng nhiều , cũng ngoài tản bộ một chút, dù ngày bình thường bởi vì công việc nên cũng quan tâm nhiều đến gia đình.
Tần Duyệt ở đằng :
- Thạch lão sư, vé máy bay của cô mua ?
Nương theo thời gian kỳ nghỉ đến, Mấy ngày nay tâm tình Thạch Na đặc biệt , mặt mày tươi :
- Đã sớm mua xong , đúng , khi tới mang cho cô một thứ.
Tần Duyệt hì hì một tiếng, híp mắt:
- Vẫn là Thạch lão sư nhất! Chờ rể nghiệp, hai thể hưởng hạnh phúc ...
Quốc Khánh Thạch Na xuất ngoại thăm ông xã đang học hậu tiến sĩ ở nước ngoài, thuận tiện mang theo con ngoài tham quan, chơi một chút, cô đợi một ngày thế nhưng chờ thật là lâu, thật vất vả mới đợi đến kỳ nghỉ, vì thế cô sớm thành công tác giao ban, thể thật vui vẻ ngoài nghỉ ngơi năm sáu ngày.
Kỳ thật những phụ giáo lão sư tuổi lớn, chỉ mới hơn ba mươi đến bốn mươi, mặc dù đều quen gọi là lão sư, nhưng thật là phận tiền bối đàn , đàn chị. Vì lẽ đó Tần Duyệt gọi chồng của Thạch Na là rể, mà Trần Thương gọi vợ của Trần Bỉnh Sinh là chị dâu, đây thật là một cái đạo lý.
Dù gọi sư mẫu cũng thích hợp
Vẫn là chị dâu hợp hơn.
Gọi chị dâu sẽ thiết.
Trần Thương lão Trần, nịnh nọt một tiếng:
- Lão đại, thấy lão sư của , xuất ngoại đều mang quà về cho học sinh nha, dự định sẽ mua cho em cái gì đây?
Trần Bỉnh Sinh liếc Trần Thương một cái:
- Tiểu t.ử hiện tại kiếm tiền còn nhiều hơn , ngày lễ ngày tết suy nghĩ nên hiếu kính lão đại một chút, còn bắt mua quà cho, đúng là đồ Bạch Nhãn Lang.
Mọi xong, lập tức ha ha ha.