Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 303: Chủ Nhiệm, Tôi Thật Sự Không Biết
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:39:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Huy khụ khụ một tiếng, :
- Anh đùa cái gì , ai chủ nhiệm Đàm tham dự hỗ trợ phẫu thuật thành công cho Hình Vũ. Ngoài thì ai có thể bác sĩ mổ chính?
Đàm Trung Lâm nghiêm túc Lý Huy, mỗi chữ mỗi câu nghiêm túc :
- Viện trưởng Lý, chúng cũng quen nhiều năm như , cũng cách của , thể khiến sẽ từ chối, thể khiến cũng lái trò đùa. đều là thật, ca phẫu thuật , cam đoan, hiện tại điều duy nhất có thể nghĩ tới chính là bác sĩ Trần của Tỉnh Nhị Viện, vì lẽ đó, chuyển viện là chuyện nhất định .
Đàm Trung Lâm lời là lấy hết dũng khí, một chủ nhiệm thừa nhận bản bằng khác, đây là đấu tranh nội tâm ác liệt.
Lý Huy lập tức ngây ngẩn cả , vẫn kiên trì một chút:
- Cái ... Nếu cứ thử xem?
Đàm Trung Lâm lắc đầu:
- Người bây giờ cần phẫu thuật, chờ khi phẫu thuật xong chạy tới sẽ lãng phí thời gian, bỏ qua thời cơ phẫu thuật nhất, cái cần thiết, chúng hiện tại qua thông báo để Tỉnh Nhị Viện chuẩn phẫu thuật mới là phương án nhất
- Vừa thể bảo đảm phương án trị liệu nhất, cũng chậm trễ thời gian trị liệu hảo! Vì lẽ đó, đây là biện pháp nhất, đương nhiên, cũng sẽ theo qua bên đó hỗ trợ phẫu thuật.
Nói đến đây, Đàm Trung Lâm nghiêm túc :
- Viện trưởng Lý, biết nghĩ như thế nào, nhưng lúc , tính mạng và sức khỏe của bệnh nhân mới là quan trọng nhất! Chúng là bác sĩ, ai khác...
Lý Huy sửng sốt vài giây, thở dài :
- Anh an bài , phía bên Hà Sảnh sẽ giải thích.
Đàm Trung Lâm gật đầu, gọi điện thoại cho cấp cứu, an bài 120, kịp thời chuyển viện cho bệnh nhân.
Kỳ thật, Đàm Trung Lâm thể tình trạng dễ dàng.
Giao cho chút dụng ý viện trưởng cùng chủ nhiệm.
Nếu như là vì vinh dự của bản , thể tự trị liệu, mà cân nhắc cho bệnh một cái phương án trị liệu nhất.
Bởi vì, cho dù là Đàm Trung Lâm tự , , khi phẫu thuật kết thúc, vinh dự khẳng định là thuộc về chính ông.
Một câu tình huống bệnh nhân mười phần nguy cấp, tổn thương nghiêm trọng, chúng lực ứng phó.
Đây chính là tin tức chính diện
Mà Đàm Trung Lâm gặp chuyện , đầu tiên cân nhắc đến cũng là bản , mà là như thế nào để chữa trị cho bệnh.
Loại phẩm chất mới là khó nhất.
Cho dù là ở mặt viện trưởng thừa nhận bản đủ năng lực, thừa nhận bản bằng đối phương, cũng cho bệnh một phương án trị liệu nhất.
Thiên hạ rộn ràng đều là lợi đến, thiên hạ nhốn nháo đều là lợi .
Ai vì một cái danh lợi nhất thời mà một ?
Đây chính là Đàm Trung Lâm, một trình độ hạn, thế nhưng là một chủ nhiệm ngoại khoa tay vô cùng trách nhiệm, nội tâm và suy nghĩ đều chân thật.
Ông sĩ diện ?
Đương nhiên sĩ diện, bằng cũng sẽ ngượng ngùng khi với Trần Thương rằng học kỹ thuật.
Thế nhưng ông cũng thể vì bệnh, bỏ cái gọi là mặt mũi, vứt bỏ cái gọi là vinh dự.
Phải trái rõ ràng mặt, ông vẫn là một bác sĩ.
Đây mới là một vị chủ nhiệm, một vị bác sĩ hẳn là vốn liếng tố dưỡng.
“Y là nhân từ nhất định nhân tâm
Muốn nghề y chính đức! “
(DG: Nguyên văn:
Y nãi nhân thuật tất cụ nhân tâm
Dục hành y giả tất tiên chính đức)
----
Đàm Trung Lâm đưa theo Quách Chí Dũng vội vàng 120 đến Tỉnh Nhị Viện.
120 sớm bàn giao cùng Tỉnh Nhị Viện, khi Trần Thương phẫu thuật, hề rời khỏi phòng phẫu thuật mà trực tiếp ở bên trong chờ đợi bệnh đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-303-chu-nhiem-toi-that-su-khong-biet.html.]
Cầm lấy điện thoại một chút tình hình của bệnh, Trần Thương cũng nhẹ nhàng thở .
Cũng may lúc đầu thu gói quà cảm kích của Vương Ngọc Sơn và Thường Hồng Lôi.
Sau khi mở và nhận hai kỹ năng, lúc vặn phát huy tác dụng.
【Thuật nối xung quanh mạch m.á.u: Cao cấp; đặc hiệu: Nối tinh vi. 】
【Thuật chữa trị thần kinh ngoại biên: Cao cấp; đặc hiệu: Kết nối tinh vi. 】
Hai kỹ năng lúc vặn phát huy tác dụng.
Đàm Trung Lâm mang theo Quách Chí Dũng vội vàng phòng phẫu thuật, trong tay cầm tất cả kết quả kiểm tra cùng báo cáo.
- Tiểu Trần! Đều ở đây, xem một chút bệnh và phim chụp X-quang.
Đàm Trung Lâm vội vàng .
Trần Thương gật đầu, bảo bệnh lên bàn phẫu thuật, đó đem tay bày cố định.
Trần Thương xem xét.
【Xung quanh mạch m.á.u tổn thương nghiêm trọng, cấp 40; quái tinh , ma sát nghiêm trọng khiến mạch m.á.u tổn thương nghiêm trọng, cần mau ch.óng thành nối . 】
【Thần kinh ngoại biên tổn thương quái dị, cấp 35; quái tinh , thần kinh ngoại biên tổn thương nghiêm trọng, cần tỉ mỉ nối chuẩn xác. 】
【Cơ tổn thương quái dị, cấp 35; quái tinh ... 】
Xương bàn tay của bệnh nhân gãy cũng nghiêm trọng, quan trọng nhất là công tác chữa trị mu bàn tay, mắt của Trần Thương tự giác phát động, giờ khắc Trần Thương bỗng nhiên một tia khác biệt.
Chính là khi thị lực của + 50%, Trần Thương phát hiện mắt trần khi những cái dây thần kinh, mạch m.á.u đều chính xác, đều càng rõ ràng hơn.
Cũng còn coi thường chức năng nữa.
Thần kinh ngoại biên cùng mạch m.á.u đều là một chút công tác nối tinh vi, giống với cơ và gân.
Cơ và gân mà tương đối càng thô một chút, mắt bình thường đều sẽ dễ dàng hơn.
Sau khi kiểm tra một phen, Trần Thương Đàm Trung Lâm:
- Chủ nhiệm Đàm, tiên ông đem xương bàn tay của bệnh nhân nối , sẽ chuẩn đến cho công tác khâu tiếp theo.
Đàm Trung Lâm gật đầu:
- Chủ nhiệm An, hai cùng hợp tác nhé?
An Ngạn Quân gật đầu.
Nhìn tên của một bác sĩ liền thể đoán trình độ, cũng giống như thể tình trạng bệnh nhân ngay trong cái đầu tiên
Sau khi An Ngạn Quân xem xét tình huống bệnh, đại não lập tức bắt đầu vận chuyển cao tốc, trong đầu ngừng tự hỏi phương án trị liệu nhất.
Đối với tình huống bệnh, cũng nhanh hiểu đến bảy tám phần.
Hiện tại việc đầu tiên cần là trấn tĩnh chuyện cũ .
Còn về tình trạng bệnh, chủ yếu là do khớp nối ở giữa bàn tay sai vị trí và gãy xương ngón tay.
Đối với việc xử lý loại khớp nối Đàm Trung Lâm lành nghề, An Ngạn Quân cũng tương tự kém.
Chỉ điều....
Lúc , hai tự chủ dịch khỏi vị trí mổ chính, im lặng cầm trang phụ trợ.
Đàm Trung Lâm Trần Thương:
- Tiểu Trần,
Trần Thương trợn tròn mắt, lúng túng :
- Chủ nhiệm, ông , ... quá am hiểu về khoa chỉnh hình .
Đàm Trung Lâm sững sờ, trẻ tuổi cũng thật ý nha, ít vẫn còn để chừa cho ông ít mặt mũi, nhưng lúc , ông chỉ còn thở dài:
- Tiểu Trần, đây là lúc để khiêm nhượng,
Trần Thương kinh ngạc:
- Chủ nhiệm, thật sự .