Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 294: Ngực To Mà Không Có Não
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:39:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hình Vũ tuy là minh tinh, nhưng cũng hiểu nhiều thứ, ở đằng , khi do dự một chút, cũng khuyên :
- Bác sĩ Trần, thể hiểu nhiều về y học như các , nhưng công việc của cá nhân mà , mỗi ngày đều luyện tập đ.á.n.h đàn, nhưng khi nổi danh, ngược tốc độ tiến bộ của trở nên chậm hơn. cũng biết do nhiều nguyên nhân:
- Nguyên nhân thứ nhất là bởi vì vấn đề thời gian, thứ hai là bởi vì áp lực tâm lý của quá lớn, xã hội nhiều loại , bọn họ hận thể một ngày ngàn dặm, nhưng mà, nghệ thuật, nào cái gì gọi là đường tắt chứ? Đơn giản chỉ là nhẫn nhịn trong lòng và thật , nếu như đủ thực lực, xứng với danh tiếng của , chính sẽ tự hủy hoại bản , loại áp lực tâm lý đó còn lớn hơn áp lực từ bên ngoài
- Thứ hai, nhiều thị phi, lời là những lời tận sâu đáy lòng của , nếu như nổi danh, bao nhiêu chằm chằm, mỗi tiếng cử động của sẽ phóng đại vô hạn, nhất cử nhất động cũng đều sẽ giám sát, đây chuyện gì .
- Vì lẽ đó, mặc dù hiểu y học, nhưng mà... vẫn cảm thấy tuổi trẻ tài cao, tương lai bất khả hạn lượng, vì .. nên thật phát triển chính , đây cũng chỉ đề nghị với tư cách là một bạn.
Nghe xong lời của , Đàm Trung Lâm hổ:
- Tiểu Trần, chuyện chuẩn với , chính là chuyện .
Trần Thương sửng sốt một chút, vốn ý định nổi danh mà
khi mấy đề nghị như , vẫn nhịn cảm kích một tiếng, gãi đầu một cái :
- Cám ơn các vị lão sư, còn Hình , hiểu ý của , bản cũng nổi tiếng... Kỳ thật chuẩn vụng trộm chạy ...
Đám xong, nhịn ha hả.
Tiểu t.ử Trần Thương , thật sự là khiến sinh chán ghét .
Vương Ngọc Sơn nhẹ gật đầu, hài lòng Trần Thương, tuổi còn trẻ mà buông xuống danh lợi thật sự khó, tất cả đều khát vọng sinh sống an nhàn, cũng tất cả đều một lòng dửng dưng.
Người cùng ai giống , Vương Ngọc Sơn tự để tay lên n.g.ự.c tự hỏi, lúc đầu thể chịu dạng dụ hoặc ?
Ông dám hứa chắc
Lớn tuổi, thấy nhiều, mới kiến thức như , nhưng lúc tuổi còn trẻ, nào hiểu những thứ .
Thế nhưng Trần Thương thể , phần tâm trí , phần nghị lực , so với hiếu thắng nhiều lắm.
Nghĩ tới đây, Vương Ngọc Sơn chụp bả vai Trần Thương, :
- Tiểu Trần! Cố gắng lên, nếu như gì bất ngờ xảy , tương lai của tuyệt đối sẽ vượt qua tất cả những ở đây.
Đàm Trung Lâm chút do dự lên tiếng:
- Lát nữa lỡ như hỏi ai là phẫu thuật thì trả lời ?
Vương Ngọc Sơn mỉm :
- Thì hãy trả lời đây là bí mật
Mấy lão chủ nhiệm sang một cái.
Hình Vũ về phía Trần Thương, :
- Bác sĩ Trần, đừng gọi là Hình nữa, chỉ lớn hơn vài tuổi, gọi một tiếng Hình là , còn sẽ gọi là Tiểu Trần, cũng thể cứ mở miệng là bác sĩ Trần , xa lạ lắm.
Trần Thương gật đầu:
- Được
----
Vương Ngọc Sơn đột nhiên xoay :
- , còn chuyện nữa. Tiểu Trần, lát nữa sẽ đưa một phiếu điền thông tin, hôm nay trở về nhớ là điền đầy đủ thông tin về bản đưa cho , sẽ kêu hỗ trợ xin giúp , đợi đến tầm cuối năm nay, là vặn lúc đề xuất với niên hội đấy.
Trần Thương sững sờ, gia nhập loại hội học là khó ?
Chẳng là cần nhiều đề cử, cần luận văn, và đặc biệt là những thành tích mà bản đạt ?
Chẳng là sẽ cần yêu cầu kỹ thuật nghề nghiệp tương đối cao trong thời gian cương vị ?
vẻ nó khó như những gì nghĩ
Cũng chính là điền một vài thông tin thôi
Không , hiện tại bây giờ khi còn cần điền phiếu thông tin, chỉ cần đưa thông tin của bản là .
Ai...
Quả nhiên thể tin lời đồn .
Trần Thương nghĩ đến những mục tiêu tiếp theo của , quyết định hỏi thêm một chút, cơ hội đổi đời, vươn lên quản sự?
- Mà ... Viện trưởng Vương, cơ hội quản sự chứ?
Trần Thương hỏi như cho mấy Vương Ngọc Sơn choáng váng...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-294-nguc-to-ma-khong-co-nao.html.]
Vương Ngọc Sơn hổ một tiếng:
- Cái ... Quản sự, một thể định đoạt, dựa bình chọn, chủ yếu cân nhắc mấy phương diện, một là kinh nghiệm cùng tư lịch, hai là các bài luận văn nghiên cứu khoa học, nếu như quản sự, thể suy nghĩ một chút luận văn như thế nào?
Vương Ngọc Sơn cho rằng Trần Thương gia nhập là quản sự hội y học ngoại khoa Trung Hoa, cho nên vẫn là độ khó lớn
Mà Đàm Trung Lâm thì hiểu gì chuyện gì.
Mình... Mẹ nó đến bây giờ còn là quản sự, mới lớn bao nhiêu? Đã quản sự...
Kỳ thật Trần Thương chỉ quản sự phân hội Đông Dương.
Một trận hiểu lầm, để Trần Thương quyết định luận văn thật .
Mà Thường Hồng Lôi :
- Tiểu Trần cần lo lắng, đến lúc đó sẽ giúp gia nhập, đó xin đề bên trong nghiên cứu khoa học thành quả lập tức sẽ
Đàm Trung Lâm sững sờ, ông thật hỏi, ông thể gia nhập ?
Trần Thương nhẹ gật đầu, xem quản sự thật khó...
Trước chủ nhiệm An đều gạt ...
Trần Thương một đường suy nghĩ trở về.
Vừa trở bệnh viện, Tần Duyệt nhanh ch.óng chạy vèo tới, theo phía cái m.ô.n.g Trần Thương, bát quái hỏi:
- Trần Thương, thế nào ? Nam thần của chuyện gì chứ?
Trần Thương im lặng, một tiếng, thèm để ý tới Tần Duyệt, nhanh chân :
- Nhìn cái chân ch.ó của cô, tiền đồ...
Tần Duyệt thấy thế, bước nhanh, vừa bên cạnh, lạnh:
- Dừng ! Cậu đây là ghen ghét, nếu kỹ năng dương cầm như nam thần nhà , cũng chân ch.ó với ?
Trần Thương bỗng nhiên dừng , xoay , mắt chằm chằm Tần Duyệt:
- Cô thật hả?
Tần Duyệt theo ngay lưng Trần Thương, nơi nào nghĩ đến Trần Thương bỗng nhiên , mặt kém chút đập bộ n.g.ự.c Trần Thương.
Tranh thủ lui phía một bước, thở hổn hển quyệt miệng :
- Tứ mã nan truy
Trần Thương sắc mặt vui mừng, chút tâm động, trong lòng suy nghĩ hạ thủ như thế nào mới .
Tần Duyệt cũng theo Trần Thương tiến vàoo phòng quần áo, hỏi:
- , hôm nay đến cùng là xảy chuyện gì? Tranh thủ cho một chút, là cảnh tượng hoành tráng ?
Trần Thương bất đắc dĩ thở dài:
- Cô cám ơn thật , hôm nay nếu Trần Thương tay, đời nam thần của cô đừng mong đ.á.n.h đàn nữa.
Tần Duyệt liếc mắt:
- Nhìn có thể, thấy ? Tin tức ban bố, Hình Vũ phẫu thuật thuận lợi, chuyên gia cho rằng ảnh hưởng đ.á.n.h đàn dương cầm, nhưng cần tiến hành một đoạn thời gian huấn luyện khôi phục, vì trong thời gian ngắn từ chối tất cả các buổi biểu diễn.
- Hôm nay đội hình phẫu thuật thế nhưng là quần hội tụ, viện trưởng Vương của Lục Viện thành phố Ma Đô cũng tới, còn chủ nhiệm Thường của bệnh viện Tích Thủy Đàm! Đó đều là lão đại trong lĩnh vực ngoại khoa tay, khó trách phẫu thuật thuận lợi như
- Nhiều chuyên gia như , Trần Thương, đoán chừng còn thấy Hình Vũ? Đơn thuần ở ngoài giúp đỡ mà thôi...
Trần Thương thở dài, bọn họ đều tới nhưng đều giúp , phụ nữ thật sự là nông cạn, tin tức đưa còn tin tưởng hơn nữa là tin giải trí.
Nghĩ tới đây, lắc đầu:
- Ai, Tần Duyệt, phát hiện cô tồn tại chính là vì chứng minh một câu là sai
Tần Duyệt , một mặt hiếu kỳ:
- Cái gì?
Trần Thương áo blouse xong, dậy khỏi phòng:
- Ngực to mà não
(DG: Tần Duyệt n.g.ự.c to mà cũng não )