Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 277: Đừng Coi Thường Thiếu Niên Nghèo
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:38:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
điều theo lời kể khâu gân bắp thịt của ngoại khoa tay như thế, bình quân tiền lương một ca khâu gân bắp thịt ngoại khoa tay năm sáu ngàn, phí kiểm tra, kiểm nghiệm, phí chỗ hết hơn ba ngàn, phẫu thuật tốn mấy trăm khối, d.ư.ợ.c phẩm hơn mấy trăm ngàn cũng là sự khác biệt, tiền phẫu thuật thì chừng một ngàn. Vậy bác sĩ thể kiếm tiền từ chỗ nào?
Đơn giản là từ trong những hệ tiền phẫu thuật để chia , thể phân chút tiền, nhưng d.ư.ợ.c phẩm tốn những mấy trăm khối, hao tài mấy trăm khối, phòng phẫu thuật kiếm tiền? Chút tiền thật lọt nổi mắt xanh
Nếu như điểm danh một phòng ban nhất định bệnh viện chỉnh tiền kiếm , thì phòng phẫu thuật tuyệt đối sẽ nêu
Tuần nào cũng hao tài chờ nước chảy, nhưng cũng chỉ mấy trăm vạn, thật lọt nổi mắt xanh của .
Vì lẽ đó... Các em gặp y tá phòng phẫu thuật, sẽ lập tức rời
Người cũng kiếm nhiều hơn cả bác sĩ
Vì lẽ đó, nhiều ngoại khoa tay đều trúng gân bắp thịt để thể khâu , phòng phẫu thuật cũng sẽ càng chào đón loại tiểu phẫu dở dở ương ương , những bác sĩ ở ngoại khoa tay đều ưa thích phẫu thuật cỡ lớn, như phẫu thuật khâu ngón tay gãy, thuật tái tạo ngón tay gãy, gãy xương, phẫu thuật tổn thương nghiêm trọng “Hàm lượng kỹ thuật”.
Khâu gân bắp thịt, lọt nổi mắt xanh , nên ngoại khoa tay ghét bỏ mệt mỏi , phòng phẫu thuật ghét bỏ vì kiếm nhiêu tiền nên cũng an bài, vì lẽ đó dứt khoát cho phòng xử lý .
Vì thế, lúc Lý Bảo Sơn hỏi bệnh nhân ngoại khoa tay của bệnh viện khác, đều vui vẻ, dù đứt gãy gân bắp thịt cũng thể thu, thu , phòng phẫu thuật khó thể sắp xếp thỏa, phong hiểm lớn, kiếm ít, sự hào hứng của các bác sĩ cũng cao.
Chính vì địa vị của phẫu thuật khâu gân bắp thịt cũng lúng túng
Bệnh viện lớn thì thèm , phòng phẫu thuật cũng chào đón, bệnh viện nhỏ xử ý , bệnh viện tư nhân thì thu phí quá cao.
thể nghi ngờ nhu cầu hiện tại khá phù hợp với Tỉnh Nhị Viện
Giao ban khoa cấp cứu còn kết thúc, y tá trực ban chạy đến, “Chủ nhiệm, mấy bệnh thương tay tới khám.”
Lý Bảo Sơn gật đầu, quả quyết : “Tan họp! Mọi việc.”
An Ngạn Quân dẫn đầu, Trần Thương và Vương Khiêm cũng theo sát phía cùng ngoài.
Mấy bệnh đến, cũng tuyên cáo một ngày bận rộn căng thẳng sắp bắt đầu
Sau khi ngoài mới , bệnh đều là do ngoại khoa tay bên phía Đông Đại Nhất viện giới thiệu đến, khoa cấp cứu cùng ngoại khoa tay của Đông Đại Nhất Viên tương đối mạnh, nên bệnh ở đó nhiều, vĩ lẽ đó lý do đưa tới đây cũng thể lí giải.
Lúc , nhà bệnh nhân xong thủ tục tương quan, khi An Ngạn Quân sắp xếp kiểm tra kiểm nghiệm, qua thoáng Trần Thương, đó liếc mắt Vương Khiêm, , “Tiểu Trần, một hồi nữa khâu hai cái , khâu hai cái, còn nữa…. Tiểu Vương, thể trợ thủ giúp ?”
Vương Khiêm xong, lập tức sững sờ, cảm nhận từ An Ngạn Quân tỏa sự tín nhiệm nay từng
Đây rõ ràng giống nhờ vả cho lắm, Vương Khiêm cam lòng An Ngạn Quân.
Trần Thương mỉm : “Khiêm ca, nếu cùng cũng .”
Vương Khiêm cắt một tiếng, hận thể đ.ấ.m cái mặt thối của Trần Thương, “Hừ! Đừng coi thường thiếu niên nghèo!”
An Ngạn Quân ngẩn , đưa Vương Khiêm đến phòng xử lý, trong đầu suy nghĩ gì đó, , “Tiểu Vương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-277-dung-coi-thuong-thieu-nien-ngheo.html.]
Vương Khiêm ngẩng đầu: “An lão sư, thế?”
An Ngạn Quân nghi hoặc hỏi: “Có lớn tuổi hơn Tiểu Trần ?”
Vương Khiêm nhẹ gật đầu: “Ừm, 29, 27.”
An Ngạn Quân ồ một tiếng: “Như câu… “Đừng coi thường thiếu niên nghèo” là dùng chính xác .”
Nét mặt Vương Khiêm trở nên mộng bức: % $#@ $
An Ngạn Quân tiếp tục bồi thêm một câu: “Tuy mục tiêu cũng là chuyện , ít nhất cũng cách hướng tới mục tiêu phía để cố gắng là .”
“ mà... Không nên mơ tưởng xa vời, từng bước mà lên, hơn nữa…. khi lựa chọn mục tiêu, nhất định phù hợp với thực tế của bản , thể mù quáng.”
An Ngạn Quân m.ó.c t.i.m móc phổi, thành thật nghiêm túc khuyên giải Vương Khiêm.
Đương nhiên... Cũng là đang khuyên chính , dù cũng còn một , căn bản bình thường, bọn họ thể so?
Nghĩ tới đây, An Ngạn Quân cũng tự an ủi chính , so sánh với Trần Thương cái gì
Tỉnh Đông Dương với tư cách là tỉnh trung tâm, tương đương với khu vực điển hình của thành phố An Dương.
Công nghiệp nặng phát triển ngày càng suy bại, kế tục, mà công nghiệp nhẹ mặc dù cũng đang tích cực phát triển, nhưng tốc độ phát triển quả thực khiến lo lắng, đến mức thiếu các nhà đầu tư cùng công nghệ cao mới, phát triển tương đối lạc hậu.
Những năm gần đây vì cải thiện cảnh, những xí nghiệp gây ô nhiễm nghiêm trọng đều di chuyển đến ngoại ô thành phố.
...
Trần Thương tiếp đãi hai bệnh nhân đều là nữ, chừng năm mươi tuổi.
Rất yên tĩnh một chỗ, nhe răng trợn mắt bậy, càng tiếng buồn bã thở dài, phảng phất như cảnh tượng hoành tráng thường thấy, ngược lộ chút rung động nào.
Tuy nhiên, khẩn trương là khẩn trương, nhưng chung quy là viện, lỗ hổng lớn như , vẫn còn chút lo lắng.
Trên mặt hai đều lo lắng, các nếp nhăn trán cũng nhăn , đang suy nghĩ gì.
Khi Trần Thương chuẩn xử lý cho phụ nữ cao lớn đầu tiên, tò mò hỏi: "Đại tỷ, đau hả?"
Đại tỷ tên Phạm Vân Hà, thấy Trần Thương hỏi, sửng sốt một chút, bỗng nhiên nở nụ : "Thế nào đau chứ?"
Tần Duyệt ở một bên hỗ trợ : "Đại tỷ, chị thật là dũng cảm! Nếu như tội , sớm xong ."
Phạm Vân Hà , thoáng qua vết thương sâu tới xương tay, thở dài, liếc mắt Tần Duyệt mới : "Hiện tại đỡ hơn nhiều, còn nhớ khi ở tuổi cô, chính là thập niên 90, khi đó nhà máy vẫn sử dụng máy móc lạc hậu, dăm ngày nửa bữa thì thương, gãy đầu ngón tay là chuyện thường xuyên xảy , hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển, hệ an cũng đề cao!"
"Mà ngón tay của , cũng đầu thương, tay trái khâu dây thần kinh hai , một gân bắp thịt, nhưng tay ngược mới là đầu."
Nói tới đây, Phạm Vân Hà thở dài: "Bị thương, đau thì đau, nhưng chủ yếu là lo lắng di chứng ."
"Hiện tại tay trái sức, hai cái đầu ngón tay cuối cùng tê tê, khi xào rau, tay trái chỉ thể giữ nồi, bưng cũng bưng nổi, đôi khi xóc nồi cũng sức, dám việc nặng, nhiều năm nay, vẫn là như , chỉ là đang lo lắng tay cũng xuất hiện tình huống ."