Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 235: Trở Lại Ký Túc Xá
Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:36:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói đến chuyện công tác, chủ đề liền trở nên nặng nề.
La Châu Trần Thương: " thực sự ở An Dương cùng Giai Giai, hơn nữa Giai Giai vẫn nghiệp, nên tiên việc gì đó cho cô như cưỡi ngựa xem hoa, bộ tay trong tay cùng cổ."
Đổng Giai tới an ủi: "Em nghĩ rằng chúng cũng nên đến các quận và thành phố xung quanh, thu nhập ở đó cũng tương đối cao hơn nơi , mà bệnh viện coi trọng hơn."
"Không giống như thành phố An Dương, nó với tư cách là một tỉnh lị trực thuộc tỉnh Đông Dương, hằng năm nhiều sinh viên nghiệp, các bệnh viện nhân dân căn bản đặt chúng mắt, hơn nữa lựa chọn nhất thiết công bằng công chính, cho dù tìm uỷ thác thì cũng dùng tiền đút lót mà nhận .... là một mớ hỗn độn, khí nghẹt thở."
Trần Phương gật đầu, đây chính là sự thật, tỉnh Đông Dương là một thành phố trung tâm, nhưng phát triển tương đối lạc hậu một chút.
Sự lạc hậu chỉ khi phát triển kinh tế chậm, mà còn là sự lạc hậu trong hệ thống và khái niệm.
La Châu mỉm : "Thật thú vị khi rằng, những thành phố luôn thu hút nhân tài, đối với sinh viên nghiệp luôn những chính sách ưu đãi, cung cấp phí sinh hoạt, thế nhưng thành phố An Dương nghèo nàn của chúng theo chiều hướng ngược , lo lắng về điều đó , rằng nó thật quá độc đoán, lâu một chút tin tức cải tiến cũng thấy gì, thực sự sợ rằng sẽ uổng phí tất cả tài năng của ở đây ?"
Đổng Gia liếc La Châu: "Anh cũng đừng đặt quá nhiều hy vọng An Dương, những năng lực đều rời , ai lưu nơi rách nát chứ! Anh của năm ngoái nghiệp đến bệnh việc trung tâm An Dương, đó là một trong ba bệnh viện hàng đầu nơi đầu nhưng lương một tháng chỉ 6 nghìn nhân dân tệ, sống thì nhưng với tiền đó thể kết hôn ?"
Trần Thương gật đầu: "Tốt hơn nếu cơ hội vẫn là ngoài nhiều hơn một chút, sinh viên nghiệp xong thường đến những nơi như Thâm Quyến, Châu Hải, Quảng Châu... Những nơi đó . Không trường đại học y nào bên Thâm Quyến, hằng năm tất cả tài năng đều giới thiệu, một ít về phúc lợi nơi đó tệ, lương hằng năm ít nhất đều 20 vạn trở lên."
La Châu dùng tay sờ lên đầu: "Thương nhi, cũng đó, thích tiền đồ lắm, chỉ cần một ông việc định, ở xa nhà và thể ở cùng Giai Giai là ."
"Hơn nữa, cha với Giai Giai cũng lớn tuổi , ở An Dương trong lòng mới thấy an tâm, sợ bất trắc như ngã bệnh việc gì xảy cũng thể giúp đỡ một tay, thực lòng cũng lắm nhưng an tâm về họ."
Đổng Giai thoáng qua La Châu, ngoài miệng thì mắng nhưng trong lòng chứa đầy mật ngọt.
La Châu tiếp tục : "Cuối tuần , trường đại học chúng mở hoạt động tuyển dụng tầm cỡ, các bệnh viện trong top ba của thành phố An Dương tới đây tuyển dụng lao động cũng ít, sẽ xem thử."
Trần Thương gật đầu: "Ừm, biên chế của ở tỉnh Nhị Viện cũng đều đổi thành lập hồ sơ, hợp đồng lao động cho đãi ngộ cũng tệ, khoa phổ ngoại ở bệnh viện chúng , một hợp đồng lao động, khi qua thử việc thì sẽ nhận , tăng thêm tiền thưởng nữa một tháng cũng bảy, tám ngàn."
Trần Thương đang đến Chu Hiểu Đông, Vương Dũng so với Chu Hiểu Đông càng kiếm nhiều hơn, bởi vì khoa cấp cứu tương đối nhiều phẫu thuật, giao cho Trần Thương quản lý bệnh nhân, hai phẫu thuật một tháng hơn mấy chục ca, nếu như tháng tính toán tiền thưởng mà , hơn một vạn, bất quá dựa theo biên chế ở bệnh viện, đoán chừng khẳng định qua mấy tháng nữa mới tiền thưởng.
La Châu : "Tỉnh Nhị Viện dù cũng là tỉnh tam giáp mà, thành phố An Dương lớn nhỏ gì cũng hai ba mươi cái bệnh viện tuyến ba, thể , đoán chừng cạnh tranh cũng nhỏ."
Đổng Giai xong vui: "La Châu, đến lúc đó em với , em sẽ chuẩn cho năm mươi phần sơ yếu lý lịch, nếu như nộp hết thì cho phép về!"
Một câu cho chọc .
Ra khỏi phòng ăn, La Châu đột nhiên hỏi: "Thương nhi, đến ký túc xá của một chút , nghỉ chân một chút, còn lâu mới đến buổi chiều."
Trần Thương nhẹ gật đầu, hỏi: "Ký túc xá nhiều ?"
La Châu: "Trên cơ bản đều dời ngoài, còn bởi vì Giai Giai cũng ở ký túc xá nên tạm thời vẫn dọn , nhưng đều ở trường học mà, buổi tối thể họp gặp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-235-tro-lai-ky-tuc-xa.html.]
Trần Thương ừ một tiếng.
Lúc , Trần Thương ở trong lớp quan hệ cũng tệ với , dù viện y học, con trai vốn cũng nhiều, vì lẽ đó ở chung cũng hài hòa, bình thường cùng chơi đùa, chơi game, đ.á.n.h bóng.
Dì quản lý mới cơm nước xong xuôi, đang tản bộ ở cửa phòng cho tiêu cơm, bỗng nhiên trông thấy La Châu dẫn theo Trần Thương tới.
Lập tức ngây ngẩn cả : "Y? Cậu tiểu t.ử ? Tên là gì nhỉ..."
Trần Thương ha ha một tiếng: "Dì, còn nhớ rõ cháu đấy ?"
Dì cũng khỏi nở nụ : "Làm nhớ rõ, các khỏi ký túc xá thường xuyên quên cầm chìa khoá còn đến mượn chỗ , nguyên một đám đều nhớ rõ từng một đó nha."
" mà, mấy năm gặp , đang hả?"
Trần Thương gật đầu, : "Vâng, ạ."
Dì hài lòng nhẹ gật đầu: "Không tệ, khi đó dì cảm thấy cháu là tiềm đồ nha."
La Châu thở dài: "Dì, nhiều năm như mà vẫn chút đổi, vẫn là trông mặt mà bắt hình dong!"
Dì lập tức lên ha hả: "Dì giỏi cái gì, nhưng mà nhớ mặt khác chuẩn! Tiểu t.ử ngươi nghiệp còn , chờ đuổi hả?"
Ký túc xá ở trường học cho lai lịch rõ ràng , mà dì quản lý ký túc xá thể là một đôi hỏa nhãn kim tinh, vẻ đáng để ý, thế nhưng tới tới lui lui, ai từng gặp qua thì sẽ .
Vốn dĩ La Châu nghiệp nên dọn khỏi túc xá, nhưng mà vì tìm Quan Vĩ chuyện nên cho chậm trễ một chút.
Dù ngoài thuê phòng cũng đắt, đợi đến khi tìm việc hẵng tính.
Trở ký túc xá, bên trong ai, trừ giường chiếu của La Châu, những chỗ khác đều thu thập sạch sẽ.
Thời tiết chút nóng, La Châu cởi áo thun , hai tay để trần : "Thương nhi, lên giường của mà ngủ một lát ."
Trần Thương : "Không cần, cũng mệt lắm."
La Châu ha ha một tiếng: "Cái đó... Hỏi một câu? Hiện tại còn chơi game ?"
Nói xong La Châu trực tiếp mở LoL, trực tiếp đăng nhập, âm thanh quen thuộc vang lên.
Trần Thương : "Cậu cứ chơi , chơi là ."
Hồi học đại học, cả hai đều trải qua những chuyện như .