Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1984: Đã Là Đàn Ông Thì Không Có Gì Phải Sợ Cả
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:42:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Đinh! Chúc mừng bạn, Dương Nghị thành nhiệm vụ, bạn sẽ nhận quà gặp mặt từ sư môn. 】
Trần Thương chút tò mò.
Tại đây nhận quà gặp mặt?
Lẽ nào những học sinh đó là học sinh ?
Chẳng qua, khi Trần Thương thấy từ (tiểu sử cá nhân) trong giao diện của Dương Nghị, ngay lập tức hiểu
Những đó đều là nhận con thừa tự.
Mà Dương Nghị thuộc diện học sinh chân chính đến bái sư học nghệ.
Trước sự tò mò, Trần Thương mở quà gặp mặt.
【Đinh! Chúc mừng bạn, mở quà gặp mặt nhận một thẻ thiên phú. 】
[Thẻ thiên phú: Sau khi sử dụng, bạn thể nâng cao tài năng của học sinh trong một lĩnh vực nhất định, cơ hội tăng cấp độ của một kỹ năng phẫu thuật lâm sàng nhất định!]
Trần Thương thấy , choáng váng
Hơi cạn lời
Quà gặp mặt là gì? Thì là dành cho học sinh.
cũng , chuyến thăm , Dương Nghị ngậm miệng.
- Thầy giáo, thật lợi hại
- Ở hội nghị WFNS , nhất định sẽ giành lấy một giải nhất
- Trong thời gian , nhất định sẽ chăm chỉ học các kỹ thuật can thiệp phẫu thuật thần kinh
Trần Thương gật đầu :
- Được, cố lên
Trần Thương rằng thể đ.á.n.h đổi nhiều trong lĩnh vực can thiệp thần kinh.
Quá nhiều chủng loại
Đối với bản , ngoại khoa thần kinh chỉ là một nhánh nhỏ, chứ đến lĩnh vực can thiệp thần kinh.
Anh cần một dẫn dắt sự phát triển của ngành ngoại khoa thần kinh ở Trung Quốc và thế giới
Tại là Trung Quốc và thế giới?
Đây là một câu thực tế: Người nghèo chỉ lo cho bản , giàu thì quan tâm đến thế giới
Khi khả năng của chúng hạn, hết chúng phát triển và củng cố đất nước của cái .
Đợi đến khi sức mạnh của chúng đầu thế giới, chúng mới tính đến việc cải thiện thứ thế giới.
Con chính là như , đây gọi là ích kỷ, đây gọi là bảo vệ.
Trên đường, Trần Thương lái xe, Dương Nghị nhịn :
- Giáo sư Trần, đây là Porsche Panamera ?
Trần Thương gật đầu :
- , thích ?
Dương Nghị hâm mộ:
- Khi ở Anh, lái một chiếc Ford cũ giá 2.000 USD.
Trần Thương xong liền tìm một chỗ để xe, đó :
- Nào, đến thử xem.
Dương Nghị chút hổ:
- Không cần cần , chỉ tiện mồm hỏi thôi
Trần Thương :
- Đến đây thử
Trong khi chuyện, Trần Thương ngoài ghế phụ.
Dương Nghị lên.
Không thể , xe đúng là xe , cảm giác lái khác biệt.
Nhìn dáng vẻ hưng phấn của Dương Nghị, Trần Thương :
- Nếu như trở với giải nhất, sẽ mua tặng một chiếc xe mới.
Hai mắt của Dương Nghị đột nhiên mở lớn, thật thể tin mà
………
Trần Thương trở bệnh viện, gọi Ngô Huy đến văn phòng.
Ngô Huy tò mò hỏi:
- Thầy chuyện gì ?
Trần Thương bảo Ngô Huy xuống.
Sự trung thành của Ngô Huy với Trần Thương đạt đến 100%
- tham gia cuộc thi Kỹ năng ngoại khoa Thần kinh Thế giới .
Trần Thương hời hợt .
Ngô Huy , liền sững sờ ngay tại chỗ
Anh ?
Tất nhiên là
“ Nam nhi tại mang theo câu liêm sắc bén của nước Ngô
Thu phục năm mươi châu chia cắt ngoài quan sơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1984-da-la-dan-ong-thi-khong-co-gi-phai-so-ca.html.]
Đã là đàn ông thì gì sợ cả
Tất nhiên sẵn sàng giành vinh quang về cho đất nước
Ngô Huy hiện ly hôn, một nuôi con, trở thành một hùng và là tấm gương sáng cho con .
Anh cũng thể hiện kỹ năng và phong thái của các bác sĩ ngoại khoa thần kinh Trung Quốc trường quốc tế
…… Điều quan trọng nhất là năng lực của ... Có hạn
Trung niên mới bắt đầu phất lên, việc đều mới chỉ là bắt đầu.
Nếu Trần Thương thì ngày hôm nay.
Ngô Huy thở dài:
- Thầy... sẵn lòng, nhưng... lo rằng bản .
Trần Thương đưa tay lấy một cuốn sách:
- Đây là một chút tâm đắc và cảm ngộ nho nhỏ của về ngoại khoa thần kinh. Anh đem về xem thử xem. Có lẽ phần nào thể giúp ích cho đấy.
- Cuộc thi kỹ năng ngoại khoa thần kinh, khác tham gia nổi. Chủ nhiệm Tiết Chính Nhận bọn họ tuổi cũng lớn , dù cho họ kinh nghiệm và kỹ thuật cao, nhưng nhiều thứ chính xác là còn dành cho bọn họ nữa.
- các vẫn còn trẻ, mới ngoài bốn mươi tuổi, đúng lúc là thời kỳ hoàng kim trong ngành ngoại khoa thần kinh
- Hứa với , đoạt lấy một giải nhất
Giọng điệu của Trần Thương giống ông cụ non.
Ngô Huy nghiêm túc gật đầu.
Anh tài nhưng thành công muộn, theo Trần Thương, trình độ và công nghệ mặt đều tiến bộ nhảy vọt, thành một quá trình tích lũy
Lần , Trần Thương để Ngô Huy tham gia, cũng chính là vì xem xét đến điều .
Trần Thương sử dụng thẻ thiên phú cho Ngô Huy.
Sau khi thẻ tài năng lấy , nó sẽ tự động trở thành kinh nghiệm của một môn học nào đó.
Trần Thương cho rằng điều ngược càng hợp lý
Nếu , nếu thiên phú đột nhiên tăng lên, loại chuyện chút phức tạp.
Đi theo cách sẽ hợp lý hơn.
Ngô Huy Trần Thương lời , mặc dù khó đuọc, nhưng nhất định sẽ cố gắng hết sức
Nghĩ đến đây, nghiêm túc gật đầu với Trần Thương
- Được, nhất định sẽ nỗ lực
Ngô Huy trở phòng, nhịn thở phào.
Anh lo lắng.
Mọi đường lượt chào hỏi.
- Chủ nhiệm Ngô
- Xin chào chủ nhiệm Ngô
- …
Nghe những lời , Ngô Huy chút xúc động cùng thấp thỏm, thậm chí còn cảm thấy một cảm giác chân thực.
Đây mới bao lâu chứ?
Bản đạt đến trình độ ?
Sau một ngày phẫu thuật bận rộn, Ngô Huy cầm quyển sách Trần Thương đưa cho , đó hiện rõ nét chữ, đó là chữ tay của .
Cuốn sách dày
Trong một ngày thể nào hết nhưng khi thấy nội dung bên trong, choáng váng
Anh ngạc nhiên phát hiện, tất cả những gì trong sách đều là những thứ ích cho
Càng xem, càng sốc
Cái lẽ nào là
Do thầy riêng cho ?
Cả một đêm lời nào, Ngô Huy xem sách, nỡ ngủ.
Khoảng một giờ sáng, một bóng lặng lẽ phòng việc.
- Bố, bố còn ngủ ?
Thấy con , Ngô Huy mỉm :
- Ngủ ngay đây
Đứa nhỏ gật đầu:
- Bố, bố giữ gìn sức khỏe, ở bên, bố tự chăm sóc... Đợi con lớn lên sẽ chăm sóc cho bố nha.
Ngô Huy đột nhiên thấy mũi cay cay, một đứa con trai như , còn gì thoả mãn đây?
Anh ôm lấy con, nghiêm túc :
- Con trai, con nghĩ đời điều gì là quan trọng nhất?
Đứa nhỏ suy nghĩ một lúc nghiêm túc :
- Trách nhiệm
Trước câu trả lời của con trai , Ngô Huy ngạc nhiên:
- Là ai với con thế?
Bây giờ, bé đang học ở một trường trong khu phát triển công nghệ cao, là một trường tiểu học đặc biệt do một nhóm bác sĩ và nhà nghiên cứu thành lập
- Là ông Chương Mục ạ.