Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1833: Thời Hạn Một Tuần
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:37:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật ... Chuyện xin từ chức còn là chuyện hiếm lạ, thế nhưng lượng lớn cùng xin từ chức như thế thì từ đến nay từng .
Mặc dù những tạm thời còn rời .
Thế nhưng... Thông tin về chuyện lan tràn khắp nơi, thể ngăn cản .
Hiện tại nhất định nghĩ biện pháp kịp thời xử lý, bằng nếu để chuyện quá xa, đến lúc đó xử lý cũng còn kịp nữa.
Bên trong văn phòng, Vu Song Dũng và Chương Mục đều là trầm mặc, lặng im gì.
- Ai...
Không là ai lên tiếng thở dài .
Thế nhưng ngay đó hai còn cũng ‘Ai…’ một tiếng thở dài theo.
Vấn đề những như họ thể giải quyết.
Những viện nghiên cứu như Viện Khoa Học Nghiên Cứu Trung Quốc đều là những đơn vị hành chính lớn, ngang hàng với những bộ, ngành khác của quốc gia.
Cái đó ý nghĩa là gì? Nó nghĩa là sẽ nhiều đổ xô tới nơi .
Thế nhưng, chính trong đơn vị tầm quan trọng to lớn ảnh hưởng đến cả quốc gia vẫn tồn tại những chế độ thăm căn cố đế, mà ngay cả viện trưởng viện Trung khoa Kỳ Liên Sơn cũng khống chế .
- Hẹn gặp nhé, khoa học của , viện nghiên cứu của
Kỳ Liên Sơn ngượng ngùng thốt lên. Ông cảm thấy cay cay sống mũi.
- Ai... Không thể trách những đó
Người thầy giáo già cống hiến cả đời cho sự nghiệp bây giờ lặng ở đây, thở dài chua xót, chậm rãi ung dung ở nơi đó lẩm bẩm:
- Là chúng . Không thể để cho mấy bọn họ sống một cách t.ử tế đàng hoàng.
Năm nay, Kỳ Liên Sơn mới 63 tuổi thế nhưng ông giống như bước sang cái tuổi 70, tóc rụng hết từ lâu, sắc mặt ông vô cùng mệt mỏi bởi trải qua một thời gian dài nghỉ ngơi điều độ
Chương Mục nhịn :
- Viện trưởng, hiện tại những đó còn rời .
- ... còn phê duyệt.
Kỳ Liên Sơn thở dài:
- Phê duyệt cũng thôi.
- vẫn còn cơ hội để cho…..Hả?
Nói xong câu , Chương Mục cùng Vu Song Dũng chợt phát hiện ông gục xuống bàn từ bao giờ, chăng đó là dấu hiệu của tuổi già?
Chuyện , khẳng định là cần phụ trách.
Để xảy chuyện lớn như , Chương Mục căn bản gánh chịu được.
- Giáo sư Chương, đừng lo lắng. Chuyện sẽ ảnh hưởng tới .
Kỳ Liên Sơn chuyện mặc dù ông , thế nhưng khí phách thì từng biến mất.
Chương Mục thở dài:
- Viện trưởng, sợ chịu tách nhiệm.
Thế nhưng, đến đây, Chương Mục đột nhiên thốt lên:
- Viện trưởng, kỳ thật... Chúng còn cơ hội, bọn họ gửi đơn từ chức, còn phê duyệt.
- với bọn họ, cho một tuần thời gian. Nếu như giải quyết vấn đề, đồng ý để bọn họ rời .
Kỳ Liên Sơn sững sờ:
- Một tuần? Vì ?
Chương Mục mặt đỏ lên, còn lên tiếng.
Vu Song Dũng nhịn kinh ngạc đến:
- Lão Chương, ... Có là thằng ngốc ? Anh tin tưởng Trần Thương sẽ tới cho viện nghiên cứu chúng ư?
- Vấn đề cứ tám trăm ngàn một tỷ là thể giải quyết
- Cái ... Ai! Anh càng sống lâu tại càng trở nên ngây thơ như thế cơ chứ?
Kỳ Liên Sơn tiếng, cũng là hiếu kỳ:
- Rút cuộc là chuyện gì ?
Chương Mục lúc mới đem sự tình ngày đó Trần Thương viện nghiên cứu một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1833-thoi-han-mot-tuan.html.]
Sau khi xong, Kỳ Liên Sơn nhịn ánh mắt sáng lên
Thế nhưng... Ông lập tức thở dài.
Chuyện thực sự khó khăn.
Trên thực tế, nếu như Chính Phủ áp dụng biện pháp quá cứng nhắc thì công bằng đối với nghiên cứu khoa học.
Điều cốt lõi chúng cần đến chính là cảnh nghiên cứu khoa học, chứ chỉ gọn trong vấn đề về tài chính.
Trần Thương thể tạo ?
Rất khó khăn
Đáng tiếc, nếu như thể cho Trần Thương thêm thời gian, tám năm, mười năm nữa. Để cho trưởng thành đến một mức nhất định, đúng là khả năng chống đỡ cả một góc trời.
Thế nhưng... Ở tình trạng của hiện tại, như cánh chim gió, thừa năng lực nhưng cảnh để phát huy.
Mà những đường rây mối rợ quan hệ chằng chéo lên trở thành một chế độ thâm căn cố đế, thể chỉ trong một sớm một chiều thể cho nó đổi .
Chúng cần quyết đoán, cần dũng khí rút củi đáy nồi, thêm nữa, cần sự giúp đỡ từ phía Chính Phủ.
Điều quan trọng nhất chính là cùng đồng lòng.
Lại thêm một nhân vật linh hồn gắn kết tất cả với .
Trần Thương thể nhân vật linh hồn , thế nhưng... Những vị lãnh đạo đủ dũng khí để quyết tâm tiến lên ?
…………
Thời gian từng ngày từng ngày trôi
Thời gian một tuần thật sự dài.
Thế nhưng cũng đủ để cho chuyện lên men.
Từng ngày từng ngày lên men, càng ngày càng trở nên hương vị
Người tham gia cũng càng ngày càng nhiều.
Trần Thương xem tin tức ở mạng.
Sau khi , cảm thấy thực sự đồng cảm với bọn họ.
Thậm chí thể là những câu chữ bọn họ cho cảm động.
Đến mức... Đã lấy hết tất cả dũng khí, một vài dòng bên . Nội dung đại khái là: em , cần giận dữ tới , tất cả chúng sẽ lên thôi
khi cẩn thận suy nghĩ , nhận thấy những lời nhắn với nội dung tương tự như quá nhiều, cũng đến chán tai .
Đừng chuyện tương lai, cũng đừng về mộng tưởng. Có giỏi thì cứ đưa bằng chứng , chúng tiếp tục chuyện.
Tất cả những tình cảm, hứa hẹn mà kèm với doanh thu tài chính đều chỉ là những lời suông.
Vì lẽ đó, cuối cùng Trần Thương cũng lập tức trả lời .
Anh lựa chọn nhịn xuống.
Ngày thứ ba, Trần Thương , mà thông qua mối quan hệ của , trực tiếp liên lạc với tổng biên của tạp chí y khoa thế giới.
Sau khi nối điện thoại, mất thời gian dây dưa lòng vòng, ngay lập tức nội dung chính của cuộc chuyện ngày hôm nay:
- Xin chào ngài, ngài Patel. là Trần Thương, gửi tới ngài một bản thảo tin tức
Cách chuyện thẳng thắn của Trần Thương khiến cho Patel vô cùng sửng sốt
với tư cách là một tổng biên dày dặn kinh nghiệm, ông chỉ mất ba giây thời gian nhớ Trần Thương là ai, đó nhanh ch.óng đưa quyết định
- Tập san tiếp theo sẽ phát hành ngày . Hôm nay, thể xử lý chuyện cho giáo sư Trần. Giáo sư Trần, yêu cầu gì nữa ?
Trần Thương gật đầu :
- lên trang bìa tạp chí
Nghe những lời của Trần Thương, Patel trực tiếp đáp ứng, mà khôn khéo :
- Trước tiên gửi bản thảo cho , nội dung một chút.
Trần Thương gật đầu:
- Được. Hiện tại lập tức mail cho ngài. Ngài Patel, xin xử lý chuyện nhanh nhất thể bởi thời gian của hạn. Xin cảm ơn.
Patel gật đầu:
- Được
Ngay đó Patel quyết đoán cúp điện thoại, và vội vàng mở hòm thư xem xét.