Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1832: Tạm Biệt Khoa Học Của Tôi, Học Viện Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:37:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc mới kinh ngạc phát hiện
Cách khoái của học bá hợp lý như đấy
Từng cái tràng giang đại hải, cơ sở khiến khỏi vô cùng cảm động
Ai thể nghĩ rằng, trong ấn tượng của , Học viện Khoa học Trung Quốc cao như đỉnh nhưng thực giống xã hội như .
Nó nên là ‘tháp ngà’ của xã hội ?
Nó nên là nơi giới tinh hoa tụ họp ?
Giờ khắc , khi tin tức xuất hiện, đều nhận .
Thì thần tiên cũng mua nhà, thần tiên cũng mua nhà trả góp, nhóm học bá cũng cần suy nghĩ liệu con trẻ thể học ở một trường tiểu học , cũng lo lắng về việc thế nào để lương bổng đãi ngộ của thể nuôi sống gia đình
Các nhà khoa học vốn dính khói lửa trần giân, giờ phút rơi chỗ trần tục.
nó cũng tăng ‘thổ tinh’, cho cảm thấy hòa nhã hơn nhiều.
Sau khi thấy những tin tức về nội bộ bất công, áp lực nghiên cứu khoa học lớn, lương bổng đãi ngộ kém..., bắt đầu đấu tranh cho họ.
Đôi khi cẩn thận suy nghĩ, nếu những thì xã hội tiến bộ?
Tuy nhiên, những việc chăm chỉ để đóng góp cho xã hội và đất nước, nhưng cuối cùng mức lương của họ so với những ở vị trí bình thường khác còn thấp hơn
Vậy thì họ việc chăm chỉ như để gì?
Trong mắt họ, những học bá từ những ngôi trường danh giá thuở nhỏ, thạc sĩ tiến sĩ bây giờ nhiều lương tháng quá 10.000!?
Nói chắc hẳn sẽ nhiều tin.
Vì điều phù hợp với trình độ học vấn và chức vụ của họ một chút nào.
Tuy nhiên, đây là sự thật, ngay cả phiếu lương cũng đăng diễn đàn.
Đã gây nên một trận bão to
- Con nhà từng kiêu hãnh nay nhà khó về
- Là niềm tự hào trong mắt của cha , là con nhà trong nhà hàng xóm, đặt nhiều hy vọng từ khi còn là một đứa trẻ.
- , hiện tại nhà khó về
- dám tham gia họp lớp, vì sợ khác hỏi kiếm bao nhiêu tiền trong một tháng, thấy bằng những bạn cũ, thật ! ... cũng cảm thấy tự ti.
- Con đều là bình thường, cũng , cũng niềm tự hào của riêng . Là do đủ ưu tú? Hay là do đủ nỗ lực?
- thể chịu đựng sự nghèo khó, thể giữ lấy cô đơn, nhưng thể thấy bình minh.
- Tạm biệt, khoa học của , học viện của
…………..
- Hẹn gặp nhé, khoa học của , viện nghiên cứu của
Chỉ cần câu , cần nó thốt từ miệng của ai, cũng khiến cho bao nhiêu rưng rưng nước mắt, chạm đến tận nơi sâu thẳm trong tâm hồn
Những điều đó từng, từng là tín ngưỡng của chúng .
Mà nay, áp lực của cuộc sống cuộc sống đời thường, của những điều vô cùng nhỏ nhặt, tín ngưỡng đó sụp đổ, tan tành.
Khoa học vẫn là tín ngưỡng, nhưng chúng can đảm để bước tiếp. Lòng tin của chúng đủ lớn mạnh để vượt qua thử thách.
Cũng giống như một công ăn lương cả đời cũng thể nào đủ tiền mua nổi cho một căn hộ, một chiếc xe .
Lòng tin đủ lớn mạnh
- Hẹn gặp nhé, khoa học của , viện nghiên cứu của
Lượng bình luận ở bài đăng vô cùng đông đảo, thậm chí trực tiếp tràn kín cả màn hình.
- Báo cáo của Mỗ Phì, nghiên cứu viên của Viện Khoa Học Vật Lý
- Báo cáo của XX, nghiên cứu viên của Viện Khoa Học Y Học Sinh Vật
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1832-tam-biet-khoa-hoc-cua-toi-hoc-vien-cua-toi.html.]
...
Trong lúc chú ý, mà nơi trở thành nơi báo cáo thành tích của tất cả .
Càng nhiều điểm danh, càng nhiều địa danh nhắc tới, càng khiến nhiều chua xót.
Cho dù thấy thành công thì chứ? Cuối cùng nỗi chua xót vẫn còn nguyên vẹn ở nơi đây.
Ban đầu, chỉ đơn thuần dạo qua đây, hề thấu hiểu, thế nhưng hiện tại
Nhìn từng gương mặt quen thuộc, thấy từng địa danh quen thuộc, mấy ai mà hoài niệm, rơi lệ?
Bọn họ tạm biệt, điều gì khác, mà chính là tín ngưỡng hằng ấp ủ.
Bọn họ xúc động rơi lệ, cũng điều gì khác, mà chính là quá khứ từng nung nấu trong lòng.
Bọn họ cúi chào chính bản ngày đó, chỉ để một tiếng:
- Vất vả
Bọn họ cũng nâng chén rượu với mộng tưởng hôm nào, chỉ để một tiếng:
- Xin
mộng tưởng luôn luôn xa với thể nắm bắt đến, mùa xuân ơi, ngươi ở ?
Chúng đợi một năm một mùa, cuối cùng khô héo trong mùa đông buốt giá.
- năm nay 35 tuổi, con nhỏ 5 tuổi, vợ 33.
- hộ khẩu thủ đô, nhưng sống trong bầu khí thủ đô.
- Ao ước của khác, chính là áp lực cho .
- dám về nhà bởi vì sợ những ánh mắt xem thường của khác.
- Đứa con nhỏ của bạn học cùng lớp , lên tiểu học, thậm chí bắt đầu lên cấp hai. Bạn học thời đại học, thi đỗ nghiên cứu sinh, bỏ ngành y d.ư.ợ.c, hiện tại là giám đốc một công ty, mở Wrangler, ở biệt thự, mua nhà ở thủ đô, còn chuẩn đầy đủ chi phí cho con sang nước ngoài du học.
- Mỗi gặp gỡ bạn bè cũ, đều dám tham gia. Bởi vì sợ hãi khác sẽ vạch trần sự giả dối mà luôn luôn cố gắng che đậy. Để lộ sự hào nhoáng hư ảo cùng mộng tưởng nghèo khó của .
- Nếu gặp gỡ bạn bè, chủ đề mà chúng bàn luận thường là những đứa con, bởi vì chúng dám về mộng tưởng.
- Hiện tại, rốt cuộc hiểu rõ một câu: Một nghèo khó dám phồn hoa, trong sạch, liêm khiết dám gặp giai nhân.
- Làm chồng, xứng. Làm cha, xứng. Làm , càng xứng
- Chén rượu kính , của ngày xưa mất . Người từng chứa chan nhiệt huyết, từng dũng cảm bước , từng là chiến binh áo trắng, từng hèn mọn mà vô cùng vĩ đại
- với thầy của , với những hy vọng, chờ mong mà thầy gửi gắm nơi .
Trước đây luôn xem thường những khúm núm xun xoe với cấp .
Thế nhưng hiện tại mới phát hiện: đối mặt với sự nghèo túng, mấy ai thể tiếp tục theo đuổi tín ngưỡng cả đời?
......
Người xuống tâm sự , cũng gì sợ hãi rụt rè, trực tiếp đăng lên một bức hình.
Đây là một phong thư mời đến từ thành phố California nước Mỹ
Phía khẳng định sẽ mời về việc với mức lương là 20 vạn đô la một năm.
Sau khi thấy lá thư , hề ý định trách cứ đối phương.
Mọi cũng trách cứ nổi.
Nếu như cố gắng nỗ lực mà quan hệ trực tiếp với thu nhập, sẽ cố gắng nỗ lực bao lâu?
Kỳ Liên Sơn ở trong văn phòng, than thở.
Viện hàn lâm khoa học Trung Quốc là một đơn vị hành chính lớn.
Cùng cấp bậc với Bộ giáo d.ụ.c, nó trực tiếp điều hành bởi Chính quyền trung ương Trung Quốc.
Ai thể tưởng tượng , xảy chuyện như thế ?