Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1827: Đây Là Phòng Thí Nghiệm Lưu Động, Luôn Có Thể Được Thay Đổi
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:37:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xế chiều hôm đấy, Dương Lan gọi Trần Thương về, nhưng... Giọng bà khéo léo:
- Giáo sư Trần, liên lạc với giáo sư Chương.
- ...... Tình hình khả năng đổi.
Trần Thương lập tức sững , vội vàng hỏi:
- Thế nào?
Dương Lan thở dài:
- Nhất thời gặp mặt, cũng rõ ràng, tin tức khả năng cũng chính xác, cũng là bạn bè , buổi tối gặp mặt .
- Buổi tối bảy giờ, giáo sư Chương hẹn chúng đến trong phòng thí nghiệm chuyện.
Trần Thương gật đầu:
- Được, chị gửi địa chỉ cho .
Cúp điện thoại, Trần Thương rõ ràng cho lắm, còn để gặp mặt .
…………
Trong phòng nghiên cứu dự án nghiên cứu t.h.u.ố.c mới cho bệnh Alzheimer.
Dương Lan khuôn viên rộng lớn mặt, xúc động :
- Nếu mà chúng một khu cơ sở như thế , thì còn nghiên cứu nào mà thể
Tề Khải nhẹ, gật đầu:
- , giáo sư Trần, cố gắng một chút, chuyện thật với giáo sư Chương, như , viện nghiên cứu khoa học lớn như thế chúng mới thể dùng
Mặc dù ngoài miệng Trần Thương chuyện, nhưng trong suy nghĩ cũng khác so với hai .
Trần Thương cùng với Tề Khải và Dương Lan phía trong, nhưng khi đến cửa , họ phát hiện bảng tên bia đá bên ngoài hủy một nửa.
Chỉ còn chữ ‘Thuốc mới Alzheimer’ là hủy .
Chuyện cho Trần Thương chút sửng sốt, thấy những công nhân vẫn còn đang tăng ca việc , Trần Thương tò mò tới.
- Anh ơi, vì … Lại phá hủy bia đá ?
Người đàn ông :
- Đổi tên, về chuyển thành Cơ sở nghiên cứu d.ư.ợ.c lý tim mạch.
Trần Thương sửng sốt:
- Đây là phòng nghiên cứu dự án bệnh Alzheimer ?
Một đàn ông lớn tuổi khác :
- Em trai, đây là phòng thí nghiệm lưu động, luôn đổi.
- Ở đây, từ ba đến năm năm đổi tên một , đây là chuyện bình thường.
- Nơi là một khu vực cố định, khi một dự án hạng mục sẽ thực hiện ngay ở đây, khi hạng mục kết thúc, sẽ thế ngay lập tức.
Nghe thấy lời của bác công nhân, trong lòng Dương Lan vang lên hai tiếng lộp bộp.
Xem chuyện là thật
Sau khi lời cảm ơn với bác công nhân, cả ba cùng bên trong.
Vừa , Dương Lan :
- Giáo sư Trần, hình như... Đây là sự thật.
Trần Thương hiếu kỳ hỏi:
- Chuyện gì là sự thật?
Dương Lan thở dài, thẳng:
- bạn bè , giáo sư Chương sắp nước ngoài.
Trần Thưởng sửng sốt:
- Đi nước ngoài? Đang định như , nước ngoài?
Trần Khải đang im lặng, nhịn liền :
- Giáo sư Trần, thể nhiều về Học viện Khoa học Trung Quốc, Viện Khoa Trung nhiều viện, trong đó cũng nhiều cơ sở nghiên cứu khoa học nhưng cũng chỉ các dự án tạm thời.
- Những dự án đều là những trạm lưu động khi lên tiến sĩ, khi cần thì tuyển , khi dự án kết thúc về cơ bản đều sẽ thu hồi .
Tề Khải và Dương Lan đều là nhân viên của các viện nghiên cứu trực thuộc Học viện Khoa học Trung Quốc, vì đối với tình hình của Học viện Khoa học Trung Quốc họ tương đối hiểu rõ.
Dương Lan sắc mặt :
- Vì , chắc cũng sẽ thỉnh thoảng thường xuyên một lượng lớn nhân viên của Học viện Khoa học Trung Quốc nghỉ việc.
Tề Khải thấy Dương Lan một cái, đó qua Trần Thương :
- Đây cũng chỉ là một phần.
- Đấy còn là nguyên nhân mấu chốt ?
- Nặng chính trị nhẹ nghiên cứu, cắt xén kinh phí, đàn áp chuyên gia, đều là thiên vị nhà! Không gì cả.
- Hừ
Nói đến đây, Tề Khải cũng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1827-day-la-phong-thi-nghiem-luu-dong-luon-co-the-duoc-thay-doi.html.]
- Bên ngoài đều , nơi , nếu thực sự , ai rời ?
- Nói chuyện dễ , thì ở nơi chắc chắn sẽ bới móc, để ý, khi ngay cả dì lao công ở đây còn thể một tràng tiếng lưu loát chứ
- Trong ai bắt đầu là bằng tiến sĩ danh giá? Những quốc gia còn tiếc biên chế?
- Những ai cũng ở độ tuổi 30, 40 tuổi, mấy đồng ý rời ? Vợ con đều ở nơi , cuộc sống nhiều năm ở đây, ai chứ
Dương Lan thở dài.
Tình hình bên trong Viện Khoa Trung thật sự là… một lời khó hết.
- Đi thôi, giáo sư Chương còn đang đợi.
Ba xuống lầu, thì thấy một đàn ông mặc áo lông màu nâu giày thể thao nhẹ nhàng chạy đến.
- Giáo sư Trần, giáo sư Dương, viện trưởng Tề! Hoan nghênh đến với… Viện nghiên cứu của chúng ! Nào, ăn cơm
Chương Mục đang định tên viện cũ của họ, nhưng cẩn thận suy nghĩ… Cái tên mấy ngày nữa sẽ đổi .
Trần Thương mắt, cao, ăn mặc như một đàn ông trung niên bình thường.
- Giáo sư Chương, xin chào.
Trần Thương chủ động bắt tay.
Chương Mục gật đầu, :
- Đi thôi, đến nhà ăn của chúng , đồ ăn ở đây tồi.
Dọc đường thưa thớt vài , đều nhiệt tình vẫy tay chào Chương Mục.
- Giáo sư Chương, xin chào.
- Giáo sư Chương.
…………
Chương Mục cũng kiêu ngạo, gật đầu nhiệt tình vẫy tay chào .
Nhà ăn đồ ăn đều là theo suất, mỗi suất hai món mặn, hai món chay, cùng với một tô canh.
Hương vị cũng tệ, cân bằng dinh dưỡng.
Trần Thương :
- Đồ ăn ở đây cũng khá ngon.
Chương Mục xong, tự giễu một tiếng:
- Ừ, nhà ăn trợ cấp đặc biệt, mỗi bữa ăn của một là 50 tệ.
Trần Thương lập tức sửng sốt
Đồ ăn thì cũng khá ngon, nhưng so với 50 tệ thì vẫn còn thiếu nhiều, đúng chứ?
Sau khi ăn xong, Chương Mục đưa đến văn phòng của , tự pha một ấm .
- Cái … cũng ít uống , là một thô kệch, tùy ý uống một chút nha.
Chương Mục khẽ .
Trần Thương phát hiện, giáo sư Chương cũng là khá bình dị gần gũi, bề ngoài cũng gì đặc biệt, đường thể chỉ coi như một đường bình thường.
Thế nhưng, một như , là nhân tài quan trọng của quốc gia
Chương Mục ba , đó qua Trần Thương một tiếng xin :
- Giáo sư Trần, thật xin
- đến đây hôm nay mục đích gì, nhưng… Để phụ lòng … .
Nghe thấy lời , ba Trần Thương cùng Dương Lan, Tề Khải liếc .
Mặc dù sớm chuẩn , nhưng khi những lời , họ vẫn chút khó tiếp mà tiếp nhận .
Trần Thương trực tiếp :
- Giáo sư Chương, vấn đề gì, cứ , chúng cùng trao đổi, ?
Chương Mục gật đầu:
- Được, đương nhiên thể, chỉ là đây là chuyện của một .
Nói đến đây, Chương Mục lấy một tập văn kiện và để lên bàn.
Thật dày nha
Chương Mục vỗ lên nó, chút cảm khái, đó hỏi:
- Cậu đây là gì ?
- Đây là 212 đơn từ chức và đơn xin chuyển.
Nói đến đây, Chương Mục kìm tự giễu một tiếng.
- Đoàn đội chúng tổng cộng 430 , hiện tại tản một nửa, cả đội tách , xem, còn nghiên cứu cái gì nữa?
Nghe thấy câu , ba Trần Thương lập tức cảm giác chấn động
- Sao nhiều như ?
Tề Khải trực tiếp lên .