Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1792: Cần Thời Gian Lắng Đọng

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:36:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Thương trở Khoa da liễu, Cung Đại Trân và các chủ nhiệm phòng ban khác cũng đang ở văn phòng chờ Trần Thương trở về.

Sau khi , dồn dập dậy, bắt đầu vỗ tay

Trần Thương thấy thế, vội vàng vẫy tay mọt cái.

- Mọi nghỉ ngơi sớm , cũng muộn .

- Hôm nay, cũng mệt , cũng ầm ĩ với nữa.

- Thế , sáng ngày mai, sẽ về phẫu thuật của hôm qua.

Nghe thấy Trần Thương như thế, dồn dập tản .

Mà tối nay thực sự việc

.............

Trần Thương và Tần Duyệt sống ở nhà mới, mà ở Gia Chúc Lâu của Tỉnh nhị viện, cũng chính là trong nhà của ba vợ.

Bên ba phòng ngủ một phòng khách, là nhà ở của đơn vị, lúc những vật liệu dùng đều là do đích Tần Hiếu Uyên dặn dò, vẫn đáng tin cậy.

Lão Tần là viện trưởng, tầng lầu và cách cục đều lựa chọn , hơn nữa là căn nhà 3 phòng ngủ rộng 145 mét vuông, phòng khách và phòng ăn bình thường, nhưng phòng ngủ lớn, cách âm... chắc cũng .

Tần Duyệt về nhà, bản sắc của Tiểu bá vương liền lộ rõ

Nằm ghế sô pha, trò chuyện với Ký Như Vân.

Lão Tần là nội trợ trong gia đình, rửa nho xong, để cho hai con ăn chuyện.

Đối với việc Tần Duyệt hoặc Trần Thương về nhà, hai trong nhà đều vui vẻ.

- Trần Thương thật là vất vả

Ký Như Vân lo lắng Tần Duyệt, đau lòng :

- Duyệt Duyệt, con thời gian thì hãy chuyện với Trần Thương một tiếng, cần vất vả như , nó mới đến 30 tuổi, tận hưởng cuộc sống một chút

Tần Hiếu Uyên lập tức phản bác:

- Đàn ông thành gia lập nghiệp, đại trượng phu việc cần , cảm thấy , Duyệt Duyệt, con đừng trở thành gánh nặng của Trần Thương, nhất định trở thành vợ hiền nội trợ, con...

- Ông im miệng

Ký Như Vân trực tiếp cắt đứt.

Lão Tần vội vàng ngậm miệng, đồng hồ:

- hâm canh gà.

Ông cảm ngộ đối với địa vị trong gia đình của .

Ký Như Vân thấy lão Tần khỏi, thì thầm với Tần Duyệt:

- Duyệt Duyệt, con hãy lời của , đàng hoàng với nó, học y vất vả như thế, các con vẫn còn trẻ, đừng liều mạng như

- Trần Thương xuất sắc như thế , còn cố gắng như , thấy cũng đau lòng

Lão Tần là miệng tiện, nóng canh gà cũng quên xen :

- Đây gọi là lý tưởng và truy cầu, hai đó, lòng đàn bà, hiểu

- Trần Thương đây là cống hiến cho tổ quốc và nhân dân...

Ký Như Vân lườm mắt một cái, lão Tần lập tức kết thúc câu , bất lực, chỉ thể giống như Hòn vọng phu ở cửa sổ chằm chằm đợi Trần Thương trở về.

Ký Như Vân Tần Duyệt:

- Hai đứa các con, sống hạnh phúc qua từng ngày của bản , hưởng thụ cuộc sống, khổ nhàn kết hợp

- Mẹ cũng là giác mộ tư tưởng của , dù ... Sống lâu, mới cơ hội tạo càng nhiều cống hiến hơn, con đúng ?

Sau khi xong, Ký Vân Như hạ giọng:

- À đúng , Duyệt Duyệt, con...

Trong lúc chuyện, Ký Như Vân sờ bụng của Tần Duyệt.

Tần Duyệt lập tức đỏ mặt, liền lấy tay của bà .

- Ui ya, gấp gì chứ! Làm việc thường gian nan mà

Ký Như Vân xong, lập tức :

- Ừm, ừm, chỉ là nhắc nhở một chút, con xem là chuyện to tát

Tần Duyệt hì hì :

- Nói chừng con sẽ m.a.n.g t.h.a.i một tên Na Tra đó

Ký Như Vân liếc một cái:

- Vậy lúc sinh gọi là u quái (teratoma)

Không bao lâu, Trần Thương trở về.

Sau khi mở cửa , Ký Như Vân :

- Về , hôm nay mệt xỉu đúng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1792-can-thoi-gian-lang-dong.html.]

Trần Thương :

- Mẹ, con mệt.

Tần Duyệt xới cơm cho Trần Thương:

- Đi rửa tay , ăn cơm , ba của em đó, cảm thấy vất vả, nên nấu canh gà cho .

Lão Tần khen ngợi như thế liền chút hổ:

- Hại, là Duyệt Duyệt nấu đó, ba chỉ là hâm nóng .

Trần Thương gật đầu, thức ăn nóng hổi bàn, tâm trạng cả mệt mỏi cũng thư giãn hơn, lẽ đây chính là nhà.

Ăn cơm xong, Tần Duyệt và Ký Như Vân thu dọn bát đũa.

Lão Tần ngâm một bình :

- Sắp trở về ?

- Vâng, cuối tháng 12, tầm Tết Nguyên Đán.

Trần Thương gật đầu .

- Trở về dự tính gì?

Trần Thương thấy câu hỏi , gấp gáp trả lời, vấn đề suy nghĩ lâu .

Lần trở về bản cái gì?

Khám bệnh?

Chứng bệnh khó xử lý ở nơi chắc chắn bằng thủ đô

Nghiên cứu khoa học?

Điều kiện cũng thể so sánh với bên

Vậy trở về ý nghĩa gì?

Chẳng lẽ thôn Tân thủ còn Boss rõ ràng?

Đương nhiên

Vậy trở về để gì?

Những ngày qua, Trần Thương cảm thấy bản đáp án

- Con cần yên tĩnh, một vài nghiên cứu, bồi dưỡng một nhân tài, một vài chuyện.

- Những ngày qua, tiến bộ quá nhanh , bước chút chắc chắn, con cần tổng kết các đồ vật của , chừng sẽ tạo một vài thành quả.

- Hơn nữa còn thể bồi dưỡng một nhân tài lâm sàng xuất sắc.

Nghe thấy Trần Thương như , Tần Hiếu Uyên mỉm , trong lòng hài lòng.

Nói thật thì, đối với thiên tài, Tần Hiếu Uyên cũng gặp qua, nhưng giống như Trần Thương, ông từng gặp qua.

Ông cũng bản chắc chắn thể dạy Trần Thương, nhưng đôi lúc, ông cảm thấy bản nên hướng dẫn chính xác.

Bây giờ xem , Trần Thương thực sự là tệ, rõ dụng tâm để lắng đọng xuống.

Có đôi lúc, chuyện mà Tần Hiếu Uyên lo lắng nhất chính là khi Trần Thương về sẽ việc to lớn, tràn đầy nhiệt huyết triển khai kế hoạch lớn.

Nếu như Trần Thương thật sự như thế, nó cơ hội như , năng lực như thế, cũng điều kiện như thế

Thậm chí đây chính là màn mà Vệ Kiện ủy và những lãnh đạo của Tỉnh Đồn Dương xem thấy nhất.

Bởi vì chỉ cần Trần Thương hành động, đây chính là chiến tích, bọn họ chỉ cần nâng đỡ là .

Thậm chí dựa theo lý giải của một quan viên, Trần Thương là chính trị chính xác, nâng đỡ là , bọn họ cũng cần quan tâm là đúng sai, dù khác cũng hiểu.

Cho dù là thất bại, cũng là chuyện của nhiều năm về .

Đến lúc đó chức vị của bản cũng lên cao , quan tâm gì?

, chuyện mà con sợ nhất là hạ thấp, mà là nâng cao g.i.ế.c

Người càng cao, thì ngã sẽ càng đau.

Tần Hiếu Uyên xem Trần Thương là ngoài, đây mới nghĩ sâu xa.

Ông hy vọng, Trần Thương là hoa phù dung sớm nở tối tàn, mà giống như một hành tinh trong lĩnh vực Y tế

Tần Hiếu Uyên :

- Ừm, ba cũng nghĩ như .

- Một năm con ở thủ đô, tiến bộ quá nhanh, bất kể là ngoại phổ, Ngoại Tim, Ngoại thần kinh, đều thành tích xuất sắc.

- Thế nhưng... Ba cảm thấy con nên dùng những thành tích chuyển hóa thành thành quả

- Vì thế, ba kiến nghị con hãy bình tĩnh , đem những thứ biến thành tiêu chí của con, chứ biến thành một tờ giấy khen

- Con hiểu ý của ba ?

Sau khi Trần Thương thấy, lập tức gật đầu

 

 

Loading...